Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Chân Võ Thế Giới

Chương 5: Nếu như có thể trở thành cao thủ (1)

Chương 5: Nếu như có thể trở thành cao thủ (1)


Đi theo Khương Tiểu Nhu về đến nhà, Dịch Vân thật khó lòng tưởng tượng nổi cái gọi là "nhà" kia lại là quang cảnh trước mắt này.

Ban đầu, khi Dịch Vân nhìn thấy vị kiếm khách cưỡi cự thú kia, hắn đã phỏng đoán trong dị thế giới này hẳn là có không ít cao thủ phi thiên độn địa, và nơi đây cũng phải có các đại gia tộc trải khắp nơi, môn phái nhiều như rừng, nhân tài kiệt xuất xuất hiện lớp lớp mới đúng.

Bản thân hắn vô tình xuyên qua, nếu như có thể có chút quan hệ dây dưa với đại gia tộc hay đại môn phái nào đó, thì dù cho hắn chưa từng tập võ, thiên tư không tốt, thậm chí chỉ là con vợ lẽ thuộc chi thứ không được coi trọng, thì ít nhất vẫn có thể tạm thời sống qua ngày, không lo cơm ăn áo mặc.

Thế nhưng...

Nhìn căn nhà rách nát trước mắt, Dịch Vân thật sự dở khóc dở cười.

Trước đây, Dịch Vân cũng từng đi qua những vùng nông thôn hẻo lánh, nhìn thấy nhà cửa ở đó, nhưng so với mấy gian nhà trước mắt này thì nhà ở nông thôn kia vẫn còn khá khẩm hơn nhiều.

Căn nhà này được xây bằng đá và bùn vàng, trong nhà nghèo rớt mồng tơi, ngoại trừ một cái bàn, hai chiếc ghế, hai chiếc giường cũ kỹ cùng một cái lò bếp ra thì chẳng còn thứ gì khác nữa.

Khương Tiểu Nhu cõng Dịch Vân đi vào trong phòng. Dọc đường đi, Dịch Vân vốn không quen việc bị một cô bé cõng nên đã giãy giụa đòi xuống mấy lần, nhưng thân thể hắn quá mức suy nhược, chỉ đi được một lúc liền mệt lử, thở hồng hộc, bất đắc dĩ đành phải để Khương Tiểu Nhu tiếp tục cõng.

Nghĩ đến bản thân là một đại nam nhân mà lại để một cô bé cõng suốt cả quãng đường, Dịch Vân cũng cảm thấy có chút xấu hổ.

"Vân nhi, ngươi đói rồi phải không..." Khương Tiểu Nhu đặt Dịch Vân nằm lên một chiếc giường gỗ nhỏ, lau những giọt mồ hôi trên mặt, nhưng gương mặt nàng lại tràn đầy niềm vui sướng. Đệ đệ sống lại, trong lòng nàng tự nhiên vô cùng vui mừng.

Dịch Vân nhìn tấm lưng của Khương Tiểu Nhu, y phục đẫm mồ hôi, ướt sũng. Bản thân hắn tuy gầy yếu, thể trọng rất nhẹ, nhưng suốt dọc đường đi cũng phải đến ba, năm dặm. Khương Tiểu Nhu mới chỉ mười bốn mười lăm tuổi, thỉnh thoảng lại phải cõng hắn đi một đoạn, sao có thể nhẹ nhàng cho được.

Nếu đổi lại là một tiểu cô nương mười lăm tuổi ở Trái Đất, đừng nói là cõng hắn đi xa như thế, chỉ riêng việc đi bộ không ba đến năm dặm thôi cũng đã đủ mệt lử rồi.

"Ừm... Có... Có một chút."

Dịch Vân mấp máy đôi môi khô khốc. Đây là lần đầu tiên hắn mở miệng nói chuyện sau khi xuyên qua đến thế giới này. Vốn tưởng rằng nói thứ ngôn ngữ không thuộc về mình này sẽ rất ngượng nghịu, trắc trở, nhưng không ngờ khi nói ra lại lưu loát tự nhiên như thể đây chính là ngôn ngữ mẹ đẻ của hắn vậy.

"Ta đi nấu cơm." Khương Tiểu Nhu mỉm cười ngọt ngào, cẩn thận dùng ống tay áo lau đi vết bùn đất trên mặt Dịch Vân, lại kéo chiếc gối cho hắn tựa vào, rồi đắp lên người hắn một tấm chăn mỏng. Động tác của nàng nhanh nhẹn và nhẹ nhàng, khiến Dịch Vân trong một khoảnh khắc có chút ngẩn ngơ.

Cô bé này vốn dĩ không phải tỷ tỷ của hắn, thế nhưng suốt dọc đường nàng đã cõng hắn về đây, lại chăm sóc hắn tỉ mỉ chu đáo như vậy, khiến trong lòng hắn dâng lên một luồng hơi ấm áp.

Khương Tiểu Nhu định đi nhóm lửa nấu cơm, Dịch Vân muốn giúp đỡ nhưng rốt cuộc lại bị nàng ấn xuống giường.

"Ngươi vừa mới khỏi bệnh nặng, đừng để bị nhiễm lạnh, cứ nằm nghỉ cho tốt đi, tỷ tỷ đi một lát rồi về ngay."

Khương Tiểu Nhu nói xong liền cầm lấy một cái túi lương thực nhẹ bẫng.

Khoảng mười lăm phút sau, Khương Tiểu Nhu bưng chiếc bàn gỗ cũ nát đặt ở trước giường, trên bàn bày một bát cháo lớn, hai quả dại không rõ tên và một bát rau dại luộc.

Trước đó Dịch Vân đã đói bụng suốt mấy ngày trời, bụng dạ sớm đã lép kẹp dán vào lưng. Nhìn thấy bữa cơm này, Dịch Vân cảm giác bao tử của mình đang cồn cào bốc lên dịch vị chua lòm.

Lúc này, Dịch Vân vô cùng thèm một bữa thịt kho, hay là gà quay, vịt quay, canh cá... Chỉ cần nghĩ đến hương vị của những món đó thôi là dạ dày của hắn đã bắt đầu co thắt dữ dội.

Đang đói như vậy, ăn những thứ này làm sao mà no bụng cho được?

Hắn há miệng húp một ngụm cháo. Cháo không đến mức quá loãng, nhưng vì trong bụng Dịch Vân hoàn toàn trống rỗng, cháo nóng hổi trôi xuống bụng kích thích dạ dày co bóp, ngược lại càng khiến hắn cảm thấy đói hơn.

Húp vài ngụm đã hết gần nửa bát cháo, hắn lại ăn thêm chút rau dại luộc nước lã không có lấy một giọt váng dầu. Rau dại vừa chát vừa đắng, dù cho lúc này Dịch Vân đang đói cồn cào cũng cảm thấy nuốt không trôi.

Thức ăn khó nuốt như vậy khiến Dịch Vân không muốn ăn tiếp. Lúc này, hắn chú ý tới Khương Tiểu Nhu chỉ đứng nhìn mình chứ bản thân nàng chẳng ăn chút nào. Hắn nghi hoặc hỏi: "Sao ngươi không ăn?"

"Ta ăn rồi, lúc đi tìm ngươi ta đã ăn." Gương mặt nhỏ nhắn của Khương Tiểu Nhu hơi nhợt nhạt, vừa nói vừa khẽ cắn môi.

Trong lòng Dịch Vân khẽ chùng xuống. Hắn nhớ rõ lúc Khương Tiểu Nhu đến nghĩa địa là vào khoảng chưa đầy ba giờ chiều, lúc đó đã ăn cơm rồi sao?

Hắn đột nhiên ý thức được rằng, ngay cả loại thức ăn như thế này, ngày thường có lẽ họ cũng không được ăn no.

Đây rốt cuộc là một thế giới như thế nào? Vì sao vừa có những võ giả mạnh mẽ cưỡi dã thú phi phàm, lại vừa có những dân nghèo túng quẫn đến mức sắp chết đói như thế này?

Dịch Vân đẩy bát cháo ra, đứng dậy đi tới góc phòng kiểm tra túi lương thực. Quả nhiên, túi lương thực đã hoàn toàn trống rỗng.

Dịch Vân lập tức hiểu ra, ngày thường Khương Tiểu Nhu nấu cháo e là còn loãng hơn thế này rất nhiều. Hôm nay sở dĩ nàng nấu đặc hơn một chút là vì nàng thấy hắn vừa mới sống lại, thân thể còn quá suy nhược, nên muốn bồi bổ cho hắn.

"Ta ăn no rồi, ngươi ăn đi." Dịch Vân đưa bát cháo cho Khương Tiểu Nhu. Thứ nhất là hắn thực sự nuốt không trôi, thứ hai là hắn không thể nào nhẫn tâm giành lấy chút thức ăn ít ỏi mà một cô bé đã chắt bóp cho mình.

Trong lòng hắn thầm cảm khái, bản thân vô tình đến dị thế giới này, chẳng biết có thể trở về được hay không. Nếu thực sự không thể quay về, hắn vốn định tìm cơ hội học hỏi chút bản lĩnh để trở thành một cường giả phi thiên độn địa.

Nhưng hiện tại xem ra, ngay cả việc sinh tồn cũng là một vấn đề lớn, khéo khi hắn còn chưa kịp nghiên cứu ra trò trống gì thì đã bị chết đói rồi.

"Ta không đói." Khương Tiểu Nhu bướng bỉnh đẩy bát cháo trở lại, "Ngày mai là đến kỳ phát lương rồi, chúng ta sẽ được nhận một miếng thịt, đến lúc đó ta sẽ hầm thịt cho đệ đệ tẩm bổ."

Nhắc tới chuyện phát lương, gương mặt nhỏ nhắn của Khương Tiểu Nhu khẽ ửng hồng, hiển nhiên nàng vô cùng mong đợi ngày "phát lương" này.

Dịch Vân im lặng. Khi còn ở Trái Đất, hắn cảm thấy ai sống cũng chẳng dễ dàng gì, bản thân hắn cũng thế. Nhưng so với dị thế giới này, áp lực cuộc sống trước kia quả thực chẳng thấm vào đâu. Ngay cả cơm cũng ăn không đủ no, thậm chí còn phải đối mặt với nguy cơ chết đói, đây mới thực sự là cuộc sống gian truân.

Cảm giác đói bụng thật sự quá mức thống khổ.

. . .

Đêm khuya, gió đêm hiu hiu thổi, từ trong những lùm cỏ ven mương nước truyền đến tiếng ếch nhái cùng tiếng dế mèn kêu râm ran không ngớt.

Dịch Vân không ngủ, hắn tựa người vào thành giường, nương theo ánh trăng mà lật đi lật lại khối Tử Tinh thần bí trong tay để ngắm nghía.

Bản thân hắn có thể bò ra khỏi đống đất đá sạt lở hoàn toàn là nhờ vào khối Tử Tinh này. Miếng tinh thạch nhỏ như chiếc thẻ này không nghi ngờ gì nữa chính là một món bảo bối vô giá.

Nếu như có thể nghiên cứu thấu đáo được nó, bản thân hắn có lẽ sẽ nhận được lợi ích to lớn nào đó.

Dị thế này hung hiểm vạn phần, nhưng đó cũng chỉ là đối với người bình thường mà nói. Nghĩ lại người trung niên cưỡi cự thú mà hắn nhìn thấy trên bình nguyên lúc trước, phong thái của người đó oai phong, ý khí phong phát biết bao. So với những người dân khổ cực như bọn họ, thân phận và địa vị quả thực là một trời một vực.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch