Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Chân Võ Thế Giới

Chương 44: Liên Thành Ngọc xuất quan (2)

Chương 44: Liên Thành Ngọc xuất quan (2)
"

Liên Thành Ngọc nói một cách hời hợt, lão tộc trưởng nghe xong thầm thở dài một tiếng. Ông biết, cứ tuyển thêm một người là lại có thêm một sinh mạng bị liên lụy.

Đáng thương cho đám dân nghèo kia, chỉ vì mấy miếng thịt muối mà tranh nhau chen lấn muốn đến nấu luyện Hoang cốt.

"Vì bộ tộc Liên thị, cũng đành phải làm như vậy..." Lão tộc trưởng lắc đầu, "Đáng tiếc thay, nếu có Hoang cốt không độc, khi nấu luyện cũng không đến mức khiến nhiều người phải chết như vậy."

"Hoang cốt không độc?" Liên Thành Ngọc cười giễu một tiếng, "Với tài lực của bộ tộc chúng ta, cộng thêm quyển bí tịch tàn khuyết mà ta có được, làm sao có thể đổi lấy Hoang cốt không độc?"

"Hơn nữa khối Hàn Mãng Hoang cốt này cũng không phải là có độc, thực chất nó chỉ chứa một luồng hàn khí cực kỳ khó hóa giải, một khi xâm nhập vào cơ thể sẽ đóng băng ngũ tạng lục phủ, khiến người ta dần dần mất đi sức sống. Nếu có Hoang Thiên Sư ra tay thì có thể dễ dàng hóa giải hàn khí của Hàn Mãng Hoang cốt, thế nhưng bực cao nhân như Hoang Thiên Sư sao lại hạ mình giải độc cho loại Hoang cốt sơ cấp này chứ? Càng không thể nào hạ lâm đến bộ tộc Liên thị nhỏ bé của chúng ta!"

"Cho nên đám thiếu gia của các bộ tộc lớn kia căn bản không thèm dùng loại Hoang cốt này. Hàn Mãng Hoang cốt là loại có giá cả rẻ mạt nhất trong các loại Hoang cốt, thế nên mới đến lượt ta sử dụng! Giống như người giàu ăn thừa xương đem quăng cho chó, ta đối với những đại gia tộc kia mà nói, chẳng khác nào một con chó hoang gặm đồ ăn thừa bọn họ vứt ra!"

Liên Thành Ngọc tự giễu nói ra câu cuối cùng, khóe miệng hắn hơi co giật, nắm đấm siết chặt, móng tay găm sâu vào da thịt trong lòng bàn tay rỉ máu.

Hắn hận!

Đám thiếu gia tiểu thư của các đại gia tộc kia, ngay cả Hoang cốt cũng kén cá chọn canh, có tác dụng phụ không dùng, hiệu quả không tốt không thèm!

Thế nhưng hắn thì sao? Ngay cả một khối Hàn Mãng Hoang cốt do người khác thải ra, hắn cũng phải dốc hết sức bình sinh, hao tổn sạch toàn bộ gia sản mới có được!

Gửi gắm toàn bộ hy vọng vào một khối Hoang cốt có tác dụng phụ kịch liệt, đánh cược một ván, mạo hiểm cả tính mạng để sử dụng nó, nghĩ lại mà thấy thật bi thương làm sao!

"Thành Ngọc, mấy năm nay làm khổ ngươi rồi. Nhưng ngươi cũng biết, những tuấn kiệt của đại gia tộc kia rốt cuộc cũng chỉ là thiểu số, hơn nữa ngay trong các đại gia tộc, cũng có rất nhiều con em thiên tư kém cỏi, bọn họ thậm chí ngay cả thịt Hoang thú cũng chẳng đạt được bao nhiêu..."

Lão tộc trưởng có chút hổ thẹn. Ông biết thiên phú của Liên Thành Ngọc rất tốt, tiếc là vì bộ tộc Liên thị quá nghèo, căn bản không nuôi nổi hắn. Mấy năm nay Liên Thành Ngọc ngoài miệng không nói, nhưng lão tộc trưởng biết rõ trong lòng hắn đối với bộ tộc Liên thị vẫn luôn có ý oán hận.

Lời của lão tộc trưởng, Liên Thành Ngọc rất khó lọt tai, hắn nói: "Đại gia gia, người không cần an ủi ta. Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu. Đã thế giới này không công bằng, vậy ta sẽ dùng chính sức mạnh của mình để giành lấy sự công bằng! Sớm muộn cũng có một ngày, ta sẽ chúa tể vận mệnh của chính mình, cũng sẽ chúa tể vận mệnh của kẻ khác! Tương lai, ta sẽ đem đám con em đại gia tộc kia thảy đều giẫm dưới chân mình!"

"Ta hiểu rồi." Lão tộc trưởng thở dài một tiếng, "Sáng mai ta sẽ cho người dán thông cáo, phái thêm nhiều nhân thủ đến nấu luyện Hoang cốt. Còn về việc sẽ chết bao nhiêu người, lúc này cũng không lo nổi nữa. Thêm nhiều người vào, lượng hàn khí bọn họ hấp thụ thay ngươi sẽ nhiều hơn một chút... Đến lúc ngươi phục dụng Hoang cốt, nguy hiểm cũng sẽ giảm xuống mức thấp nhất."

Lão tộc trưởng biết, đối với Liên Thành Ngọc mà nói, việc tìm mấy kẻ dân nghèo chết thay mình, hắn sẽ không mảy may cảm thấy không đành lòng.

Trong lòng Liên Thành Ngọc hận ông trời bất công, cảm thấy bản thân đã vô cùng bất hạnh, vậy hắn làm sao thèm bận tâm đến sự bất hạnh của kẻ khác?

Trong mắt Liên Thành Ngọc, đám dân nghèo kia chỉ là lũ kiến hôi, thậm chí hắn cũng chỉ xem chính mình là một con kiến hôi lớn hơn một chút mà thôi.

Nhược nhục cường thực, quan niệm này đã ăn sâu vào nội tâm Liên Thành Ngọc. Chỉ có ăn tươi nuốt sống những con kiến hôi nhỏ bé hơn, hắn mới có thể không ngừng lớn mạnh, cho đến khi trở thành một cường giả tuyệt thế có thể chúa tể vận mệnh của bản thân và kẻ khác.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch