Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Chân Võ Thế Giới

Chương 45: Chiêu mộ binh lính (1)

Chương 45: Chiêu mộ binh lính (1)


Sáng sớm, ánh mặt trời chiếu rọi khắp nơi, sương mù vây quanh khu rừng rậm mịt mờ... Vùng Đại Hoang cổ xưa này lại đón chào một ngày mới.

Công việc hái thuốc đã tạm dừng, Khương Tiểu Nhu đang chuẩn bị bữa sáng, còn Dịch Vân thì ở ngoài sân chẻ củi. Hắn không dùng dao bổ củi, mà dùng bàn tay nhắm thẳng vào thanh củi, một chưởng đánh xuống!

Bốp!

Một tiếng vang giòn giã, thanh củi bị chẻ đôi từ chính giữa, vết cắt vô cùng bằng phẳng.

Dịch Vân nhìn hai thanh củi, lẩm bẩm: "Chiến sĩ luyện "Long Cân Hổ Cốt Quyền" đến cảnh giới đại thành có thể trong vòng một phút dùng hai tay chẻ một khúc gỗ thành một đống đũa có kích thước đều tăm tắp. Nếu ta luyện võ ba tháng, không biết có thể đạt đến cảnh giới đó hay không."

Dịch Vân đang suy nghĩ thì đột nhiên nghe thấy phía xa truyền đến một tràng âm thanh ồn ào.

Hắn tập trung tinh thần lắng nghe, nhận ra đó là giọng của Triệu Thiết Trụ: "Tộc nhân Liên thị bộ tộc! Đều nghe rõ cho ta! Các tộc lão trong bộ tộc đã truyền lệnh, nay chiêu mộ thêm mười tráng đinh để ngao luyện Hoang Cốt, ai có ý định thì đến báo danh, tuyển chọn người ưu tú nhất!"

Hử? Chiêu mộ thêm mười tráng đinh để ngao luyện Hoang Cốt?

Trong lòng Dịch Vân khẽ động, hắn lập tức nghĩ ngay đến việc mấy ngày trước, toàn bộ thôn dân tham gia ngao luyện Hoang Cốt đều bị nhiễm phong hàn.

Trước đó có nhiều người đổ bệnh như vậy, lại được chữa khỏi bằng một viên gọi là "linh đan diệu dược". Nhưng hiện tại lại muốn tuyển thêm tráng đinh mới đi ngao luyện Hoang Cốt, trong chuyện này e là có huyền cơ gì đó.

Dịch Vân nghĩ ngợi rồi vứt khúc củi xuống, đi về phía sân phơi thóc của thôn.

Từ đằng xa, hắn đã thấy Triệu Thiết Trụ đứng trên đài cao gào thét lớn tiếng.

Rất nhiều tộc nhân đã bị thu hút sự chú ý. Những thôn dân phụ trách ngao luyện Hoang Cốt trước đó đã nhận được không ít lợi lộc, ngoài thịt muối và viên đan dược thần kỳ kia ra thì họ còn thường xuyên được phụ cấp thêm lương thực. Vì việc đổi lấy Hoang Cốt lúc trước mà hiện giờ lương thực của Liên thị bộ tộc vô cùng khan hiếm, có thể nhận thêm chút lương thực chính là điều mà các thôn dân hằng mong ước.

"Ta báo danh!"

"Ta cũng báo danh!"

Mọi người chen lấn xô đẩy xông về phía bàn đăng ký tạm thời của Triệu Thiết Trụ, lo sợ chậm chân sẽ không kịp xếp hàng.

"Ta là Vương Đại Hổ, nguyện ý đi ngao luyện Hoang Cốt! Ta là Nhị đẳng nam đinh!"

Một hán tử có vóc dáng cao lớn nhưng sắc mặt lại hơi vàng vọt như sáp nến do lâu ngày đói ăn đứng trước mặt Triệu Thiết Trụ, nhìn hắn với ánh mắt đầy vẻ mong chờ.

"Nhị đẳng nam đinh... Cũng tạm được..." Triệu Thiết Trụ săm soi Vương Đại Hổ từ đầu đến chân, ánh mắt vô cùng khắt khe.

Bản thân Triệu Thiết Trụ cũng không biết việc ngao luyện Hoang Cốt có thể gây chết người, đây là bí mật tuyệt đối của Liên thị bộ tộc. Để tránh rò rỉ tin tức thì hiện tại chỉ có vài người cấp cao trong bộ tộc biết được mà thôi.

Các thành viên khác trong doanh chiến sĩ dự bị cũng không biết khối Hoang Cốt này chứa hàn khí chí mạng, thứ sẽ xâm nhập vào máu thịt của những người xung quanh, gặm nhấm sinh mệnh của họ, cuối cùng dần dần phong tỏa sinh cơ, khiến lục phủ ngũ tạng suy kiệt mà chết.

Thế nên Triệu Thiết Trụ vẫn tưởng việc ngao luyện Hoang Cốt này là một việc béo bở.

Việc nắm giữ quyền quyết định công việc béo bở này thuộc về ai khiến Triệu Thiết Trụ vô cùng đắc ý. Quyền lực mang lại lợi ích trực tiếp là ánh mắt của những người xung quanh nhìn hắn rõ ràng đã có thêm vài phần nịnh hót, lời nói cũng đầy rẫy sự tâng bốc.

Triệu Thiết Trụ nhìn người bằng ánh mắt cực kỳ khắt khe: "Vương Đại Hổ, ngươi ra đứng một bên trước đi, tạm thời xếp vào danh sách dự bị, nếu không có ai thích hợp hơn thì chọn ngươi."

Nghe Triệu Thiết Trụ nói vậy, Vương Đại Hổ vui mừng khôn xiết, vội vàng cảm ơn rồi ngoan ngoãn đứng sang một bên.

"Hử? Lưu Nhị, ngươi cũng tới báo danh sao? Cái chân đứng còn không vững như ngươi thì gió thổi một cái là bay mất rồi! Ngươi có biết ngao luyện Hoang Cốt mỗi ngày đều phải đốn củi, nhóm lửa, quạt gió, bận rộn từ sáng sớm đến tối mịt không, chưa kể nhiệt độ xung quanh chiếc đỉnh lớn cực kỳ cao, người nào không đủ thể lực sẽ ngất xỉu ngay tại chỗ!"

Triệu Thiết Trụ nhìn Lưu Nhị gầy gò như khỉ trước mắt, mất kiên nhẫn phất tay bảo hắn mau cút đi.

Nhiệm vụ mà Liên Thành Ngọc giao phó rõ ràng là phải cố gắng tuyển chọn những tráng đinh khỏe mạnh, những kẻ thể chất yếu ớt nhiều bệnh tật tuyệt đối không được nhận.

Từng thôn dân tranh nhau báo danh, người bị đuổi đi thì nhiều, kẻ được giữ lại thì ít.

Dịch Vân đứng ở đằng xa lạnh lùng quan sát, trực giác mách bảo hắn rằng khối Hoang Cốt kia có vấn đề!

Tuy nhiên, dù có vấn đề thì hắn vẫn muốn thăm dò một văn. Bởi vì đối với hắn, khối Hoang Cốt này vô cùng quan trọng.

Dược thảo trên núi thuốc của Liên thị sắp bị hái sạch rồi, hắn muốn tiếp tục tu luyện thì cần có năng lượng và dinh dưỡng cung cấp, chỉ dựa vào cháo ngũ cốc thì làm sao đủ được.

"Hử? Là ngươi sao!"

Ngay khi Dịch Vân đang suy tính bước tiếp theo phải làm thế nào, hắn đột nhiên nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch