- Yêu tăng mê hoặc quân thượng, nói thời gian nạn hạn hán không nhiều, ròng rã một năm mới yên tĩnh, bao nhiêu nạn dân gào khóc đòi ăn, kết quả là, trời thật vất vả mưa, tất cả công lao đều được đưa đến trên thân yêu tăng.
- Hạng người hại nước hại dân, đáng chết!
- Bất quá bên kia lưu truyền nói, trận mưa to kia là một vị bạch y bạch bào tu sĩ cưỡng ép thi pháp, để cho lão thiên hạ mưa, vì thế còn bị sét đánh.
- Đúng vậy.....
- Đi qua bên kia cũng không ít người trong tu hành, cũng không biết là ai.
Mẫn Thường Văn đưa tay đập hai lần lên cây Ngô Đồng, quay đầu nhìn về phía thư sinh yên tĩnh một bên.
- Lương Sinh, cũng là người trong tu hành, đoạn thời gian vừa rồi cũng đi Hạ Lương Châu, biết người đó là ai không?
Tình hình tai nạn đại hạn ở Hạ Lương Châu, cũng là việc vị đương triều Thượng Thư này muốn dùng đến công kích Hộ Quốc Pháp Trượng để Hoàng Đế tỉnh táo lo liệu triều chính, đáng tiếc căn bản vô dụng, hảo hữu Vương Thúc Hoa kiêm phụ tá cũng bôn tẩu khắp nơi chuẩn bị lương thực đưa đến phương viên kia, xong nghe nói toàn bộ tình thế, biết được là do một vị cao nhân đắc đạo bốc lên phong hiểm thiên kiếp, cưỡng ép để mưa xuống, trong lòng Mẫn Thường Văn xuất hiện loại cảm giác phức tạp rất khó nói này. Đáng tiếc, vị cao nhân ứng lôi kiếp xong, cũng không biết sinh tử, Tri phủ Lê Dương Thành cứu chữa đối phương cũng không lộ ra... Chỉ có chờ tương lai đối phương hồi kinh báo cáo công tác, lại tìm cơ hội hỏi thăm rõ ràng. Mà thư sinh bị kéo đến nghe ân sư cùng Mẫn Thường Văn kể chuyện liền khơi gợi lên sự tình Hạ Lương Châu, nghe được hỏi đến, lúc này mới có thể bình phục lại tâm tình.... Nói hay là không?
Nhưng nói, ứng lôi kiếp mà không chết, có thể quá mức dọa người hay không?
- Người tu đạo sao mà nhiều, Lương Sinh không biết cũng là lẽ thường.
Thúc Hoa Công xem sắc mặt hắn, đem đề tài quay lại phía trên chính sự triều đình, dân sinh các nơi. Ngẫu nhiên cũng sẽ nhắc đến kỳ thi mùa xuân mấy ngày sau, lão nhân cùng Mẫn Thường Văn đều cổ vũ một phen.
Ánh nắng như hòa, dần dần ấm áp. Hai người còn có công vụ bận rộn, đưa bọn hắn đi xong, Lục Lương Sinh trở lại trong viện, dựng lên giá vẽ, nhìn cây ngô đồng già trước mắt, hạ xuống mực xanh, đồng thời bên trong song cửa sau lưng, con cóc Đạo Nhân lấy ra bút mực, đem trang giấy trải rộng ra. Hồi tưởng lại sơn sơn thủy thủy từng quan sát, chậm rãi hạ xuống mực nước phác hoạ mảnh Thổ Địa rộng lớn kia. Không lâu, đứng lên, một màng chống đỡ cán bút, một màng bắt chéo bên hông, nhìn xem một mảnh đen sì trên trang giấy, đóng lại mắt cóc, từ bỏ ném bút lông sang một bên, ngồi vào mép bàn.
- Kia mẹ nó..... Lão phu vẽ cái thứ chó má gì thế này.
Ngoài cửa sổ, ngô đồng tiện tay mà họa đã được thành hình, mực xanh hạ xuống hai bút cuối cùng, thi triển một bức họa trục cành lá rậm rạp, sinh cơ bừng bừng. Trong gió nhẹ, ngô đồng huy động cành lá nhẹ lay động mạn vũ, nhiều hơn rất nhiều sinh cơ.
- Có thể, ta có thể đem thảm trạng Hạ Lương Châu nói cho bệ hạ nghe khi vào trên Kim Loan Điện... Hi vọng có thể hữu dụng đi.
Lục Lương Sinh nghĩ thầm.
Ầm ầm....
Tiếng sấm mùa xuân mơ hồ lăn tới ở chân trời, lúc mây đen bay tới, mưa phùn rả rích rơi vào trong thành. Ngày hai tháng hai, Long Sĩ Đầu. Kỳ thi mùa xuân Lễ Bộ đến, Lục Lương Sinh sửa sang lại áo bào, chỉ cầm theo bút mực, còn có chứng minh, giản đơn rửa mặt một cái, cùng con cóc Đạo Nhân còn có Hồng Liên chào hỏi xong, lấy một cái ô giấy dầu đi ra trắc viện, cũng không cho người hầu Mẫn phủ đi cùng, căng ra dù giấy đi trên đường.
Đùng đùng.....
Hạt mưa đánh vào ô giấy ấn có hoa sắc dầu tóe lên bọt nước, Lục Lương Sinh một thân thanh bào tay áo dài, đi qua đường đi ẩm ướt, vớ giày không dính một giọt nước, lúc đầu hắn ngược lại có thể không cần bung dù, nhưng như vậy, sợ là quá mức làm cho người chú ý. Lúc này phố dài đã náo nhiệt hơn ngày xưa một chút, khắp nơi có thể nhìn thấy người nhà người hầu đưa cử nhân vào kinh thành đi thi đến trường thi, khi Lục Lương Sinh đi tới, bên ngoài đã vây quanh không ít bách tính ngày thường khó gặp đến.
- Lần này không biết Trạng Nguyên, Bảng Nhãn, Thám Hoa sẽ rơi xuống trên đầu vị cử nhân lão gia nào.
- Khảo đề trường thi chính là bệ hạ tự mình ra, bệ hạ chúng ta thế nhưng tinh thông văn đạo, sợ là sẽ có chút khó khăn......
- Ai nói rõ được đâu, chắc chắn sẽ có một hai vị cử nhân lão gia sẽ đậu cao nha.
- Nói cũng đúng, Nói cũng đúng.
Ong ong ong...
Trong thanh âm châu đầu ghé tai, Lục Lương Sinh giơ dù giấy chen qua đám người, vừa cười, một bên lễ phép hướng người vây xem nhẹ nói.
- Làm phiền để cho ta đi qua.
Bách tính chung quanh gặp bộ dáng thư sinh, nói chung nhìn ra được là cử nhân khảo thí, tự giác kêu người sau lưng.
- Chen cái gì chen, phía trước có cử nhân lão gia, ngươi có muốn xích lại gần nhìn xem hay không?
- Mọi người xin nhường một chút...
- Ôi, giẫm lên ta chân.
- Nha..... Vị cử nhân này trẻ tuổi như vậy, sợ là còn không có qua hai mươi, không phải là đến xem náo nhiệt đó chứ......
Xuyên qua màn nước mái hiên rủ xuống, Lục Lương Sinh thu ô giấy dầu, run lên nước đọng trên vai, lấy ra chứng minh thân phận khảo thí, đưa cho thủ quan, kiểm tra đối chiếu sự thật một phen xong mới để cho hắn đi vào. Cùng thi Hương không sai biệt lắm, gian phòng khảo thí phần lớn là tiểu cách gian, lúc đi vào, Lục Lương Sinh tiếp nhận ngọn nến đưa tới, xong liền bị người giám thị khóa ở bên trong, đầu tiên là phòng ngừa bị quấy rầy, thứ hai cũng nghiêm phòng có người vụng trộm truyền đáp án. Lục Lương Sinh quơ quơ ống tay áo, đem tro bụi giường phủi nhẹ, thùng phân không xa bị hắn vung đến góc nhỏ, không lâu, bài thi đưa đến. Trận đầu khảo thí « chủ thánh, thần có thể hiền »
Nhìn thấy đề thi này, Lục Lương Sinh chợp mắt, nhẹ nhàng cọ xát mực nước.
- Nếu như thật là chủ thánh, Hạ Lương Châu sợ sẽ không có thảm kịch như vậy.
Thật lâu, hắn mới có một chút mạch suy nghĩ, góc bàn dựng lên ngọn nến, đầu ngón tay sờ sờ, dẫn xuất ánh lửa to như hạt đậu, chiếu sáng chỗ gian phòng này. Ngòi bút dính qua mực nước, nghiên mực một bên sờ sờ, xong rơi vào bài thi.
- Sơn dã cùng khổ một bên thôn, cũng biết rõ chủ thần hiền, chính là thịnh thế hiện ra, không sai nước chính là thương mộc....
Lúc Lục Lương Sinh viết đến một chữ "Dân" phía sau, ngòi bút dừng lại, ánh mắt nhìn chữ này, có chút xuất thần, dường như mảnh hạt hoàng, mộ phần, sườn núi, Thổ Địa kia liền xuất hiện ở trong tầm mắt. Nạn dân thê lương quần áo tả tơi, chậm rãi phun trào, lão nhân không nơi nương tựa ngồi tại trên đá ven đường chờ chết; hài đồng mất đi phụ mẫu đứng ở trong đám người bất lực khóc lớn; hán tử mang theo vợ con lo lắng thúc giục, phu nhân sau lưng nhỏ giọng nức nở..
- Dân.....
Lục Lương Sinh khẽ đọc, ngòi bút lơ lửng, tiếp lấy hướng xuống viết.....
- Dân chính là rễ cây, rễ cây mặc dù yếu, lại có công chạm đất, ăn sâu cây mới dài, cũng như người quân hậu đức, mới có thể quốc an.