Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 150: Sẽ phải làm người

Chương 150: Sẽ phải làm người




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Bất tri bất giác sắc trời đã tối, ánh nến tại gian phòng chập chờn, dựa theo trăm ngôn trên giấy, lưu loát......

Chủ thánh tắc thì theo Thần Khí ở cương vực rộng rãi lấy pháp trị nhân đức đãi dân, bách quan tắc thì cấm xa xỉ cần tiết kiệm, tận tuỵ đợi hiệu triệu, vừa lúc chủ thánh mà thần hiền...

Thi hội kỳ thi mùa xuân, có ba trận, mỗi trận ba ngày, Lục Lương Sinh cạn kiệt tích lũy bốn năm qua, lấy kiến giải chính mình viết lên, cũng có ý khuyên quân thượng, dù sao hắn biết rõ trong hoàng cung, còn có Từ Hàng Phổ Độ loại đại yêu này. Nếu như người tự mình đối phó, đó là muôn vàn khó khăn, nhưng nếu Hoàng Đế khai sáng tâm, tự nhiên có thể đuổi đối phương đi.

Thi hội qua đi, Lục Lương Sinh đi ra trường thi, so sánh thí sinh còn lại, vẫn như cũ thần thái sáng láng, địa phương duy nhất để cho hắn không đủ, chính là đồ ăn.

- Hương vị cơm canh trường thi..... Chậc chậc, trở về ăn bữa ngon.

Đem bút mực ném hướng trong bao một cái, đi đến góc nhỏ ít người, thi bên trên Chướng Nhãn Pháp, nhanh chóng tạt qua.... Đêm đó, hoàng cung đèn đuốc sáng trưng, bên trên hàng cột đèn kéo dài, long án chồng chất một chồng bài thi thi hội chồng chất. Phía sau long án, Trần Thúc Bảo đã phê duyệt một bộ phận, ném vào sọt giỏ bên cạnh.

- Hả?

Lấy ra một bộ phong cuốn, lúc nhìn thấy danh tự phía trên, Hoàng Đế nhíu mày.

- Lục Lương Sinh...

Ánh mắt liếc đi một góc long án, Song Ngư ngậm châu bội thấm lấy ở giữa đèn đuốc, Trần Thúc Bảo cầm lấy ngự bút nhìn cũng không nhìn đáp án bên trong, trực tiếp vẽ lên trên trang bìa một cái vòng tròn. Xong, ném đi sọt giỏ ở một bên khác.

- Trẫm ngược lại muốn xem xem, quý phi, người Thái Tử khen ngợi rốt cuộc là bộ dáng gì.

Trong lúc lẩm bẩm là một luồng ghen tuông.

Truyện được dịch bởi HámThiênTàThần



Mưa xuân tích táp hạ xuống mái hiên, lúc rạng sáng, mấy ngày mưa xuân liền một mạch đã dừng lại. Nắng sớm chiếu vào song cửa, Nhiếp Hồng Liên nằm nhoài bên giường, gối cằm lên tại bên tai thư sinh thổi hơi, nhỏ giọng kêu.

- Công tử, rời giường.

Ánh nắng chiếu tới, nàng mới đứng dậy bay vào bên trong bức tranh, chốc lát, liền thò đầu ra.

- Công tử!

Đột nhiên hét lên một tiếng, Lục Lương Sinh kinh hãi bỗng nhiên từ trên giường ngồi xuống, nữ quỷ đối diện vách tường lúc này mới cười hì hì le lưỡi bén nhọn một cái, vừa lòng thỏa ý trở lại bên trong bức tranh, ngồi tại bên trên xích đu, từ từ chậm rãi ung dung đung đưa tới lui.

- A...

Lục Lương Sinh ngáp một cái, cùng Hồng Liên bên trên bức tranh trừng nhau một chút, rồi mặc vào áo bào rời giường rửa mặt, mặc lên giày đi ra hai bước, dưới chân "Bẹp" một tiếng. Thư sinh cúi đầu nhìn lại, con cóc Đạo Nhân dửng dưng nằm rạp trên mặt đất, mắt cóc lồi ra, đầu lưỡi bắn ra thật dài, khoác lên trên mặt đất.

- Ách...

Vội vàng nhấc mở chân, nhặt sư phụ lên, nhỏ giọng kêu.

- Sư phụ?

Con mắt con cóc nằm sấp trên thủ chưởng giật giật, vù một tiếng đem đầu lưỡi thu hồi, tứ chi run run rẩy rẩy chống vài cái, ngồi xuống, đưa màng gõ về phía sau lưng.

- Nghiệt...

Con cóc chửi rủa còn chưa phun ra, Lục Lương Sinh khẽ ồ lên một tiếng, phát hiện khắp nơi trên mặt đất đều là giấy bóp thành đoàn, tiện tay nhặt một đoàn giấy lộn bày ra, tất cả phía trên đều là mực nước đen sì, lờ mờ có thể nhìn ra một chút hình dáng địa hình.

- Sư phụ, ngươi làm cái gì vậy?

Hồng Liên quấy lấy chân, quơ xích đu, bên trên tranh vẽ cười nói.

- Con cóc sư phụ vẽ cả cả một đêm, ngủ trên mặt đất.

- Khụ - -

Con cóc ho khan hai tiếng, mắt cóc liếc đi một bên, tròng mắt chuyển động, thần sắc trở nên nghiêm túc.

- Vi sư, cùng các ngươi sinh hoạt lâu ngày, dính rất nhiều nhân gian khói lửa, tình cảm thế tục, ít nhiều có chút tưởng niệm cố thổ, đáng tiếc vi sư pháp lực không còn, tu vi hao tổn, không có cách nào trở lại địa phương lúc trước.... Chỉ có vẽ ra cố hương trong trí nhớ, để giải nỗi khổ nhớ nhà.

Trong phòng, Lục Lương Sinh nhặt lên từng đoàn từng đoàn giấy lộn, chồng chất đến trên bàn sách, triển khai rất lâu, nói chung nhìn ra một phần hình dáng, quay đầu nhìn lại sư phụ.

- Sư phụ đã vẽ không tốt, vậy liền kể ra, ta đến vẽ.

Nói xong, suy nghĩ đến hình thể sư phụ, thuận tiện bất cứ lúc nào lật xem, Lục Lương Sinh từ giá sách lấy ra một cái tiểu trục, trải rộng ra trên bàn, nghe thanh âm con cóc Đạo Nhân, chậm rãi hạ xuống bút, phác hoạ ra đường cong từng tòa thế núi.

- Theo triều Trần này hướng bắc, đi phía tây hướng Bắc Chu hai mươi dặm, có một mồ mả, lại hướng đông bảy dặm...

Con cóc Đạo Nhân thuật lại, tên núi, tên sông, cả mấy con đường chủ yếu cũng đều vẽ ra, Lục Lương Sinh để bút xuống, đem tiểu họa trục này giơ lên bên trong ánh nắng thổi thổi mực nước đọng phía trên.

- Sư phụ, từ bên trên tranh này xem, thế nào đều giống như cảnh sắc bầu trời quan sát xuống, hơn nữa...

Lục Lương Sinh quay đầu nhìn lại con cóc Đạo Nhân ngồi trên bàn.... Đây là địa đồ à?

- Vi sư khi đó tu vi cao thâm, thường xuyên đằng vân giá vũ, nhìn thấy, tự nhiên đều là cảnh tượng như vậy!

Con cóc Đạo Nhân nhìn xem tấm bản đồ kia, nói câu, kéo căng chân ngắn nhỏ qua lại nhảy vài cái, tay màng cách họa trục nửa tấc, thế nào cũng không câu đến, đành phải từ bỏ, một lần nữa ngồi trở lại, cóc màng chống tại cái cằm.

- Tốt a, đây là địa đồ, phía trên là địa phương vi sư năm đó ẩn giấu rất nhiều đan dược, thuật pháp, nếu không phải lâu như vậy rồi mà không thể khôi phục, vi sư cũng không muốn chạy một chuyến xa như thế... Nhất là bị một Ngô Công Tinh nho nhỏ khi dễ! Vi sư nuốt không trôi khẩu khí này!

- Giấu đan dược, thuật pháp?

Lông mày Lục Lương Sinh chau lại một chút.

Con cóc trừng lên mí mắt, thở dài.

- Bất quá đoán chừng cũng không còn, vi sư cảm giác cái chỗ kia bị người động tay chân, giống như là bị người xâm nhập....

Suy đoán liên quan tới pháp trận Địa Sát Ân Hỏa, con cóc Đạo Nhân cũng không nói đến, dù sao đạo lý liên lụy ra tới một cái bí mật bị liền sẽ có nhiều bí mật hơn bị bại lộ, hắn vẫn là hiểu. Nhưng bây giờ, đồ đệ của chính mình này đã không phải là ngốc thiếu niên ở sơn thôn bốn năm trước kia. Thần sắc con cóc nghiêm túc nhìn thư sinh, trong lòng lại thình thịch nhảy...... Tuyệt đối đừng để cho hắn nhìn ra. Tuyệt đối đừng nhìn ra. Đừng nhìn ra tới...

- Lương Sinh, thức dậy chưa?!

Lúc này, bên ngoài vang lên thanh âm Vương Thúc Hoa, Lục Lương Sinh quay đầu nháy mắt, lưỡi dài đỏ tươi một cái cuốn lấy họa trục trong tay hắn, kéo bay ra ngoài. Con cóc Đạo Nhân ôm lấy họa trục nhảy xuống bàn đọc sách, vung lấy đầu lưỡi hưng phấn chạy tiểu cách gian, duỗi màng kéo một phát, bình một tiếng đem cửa đóng lại..... Lục Lương Sinh nhìn xem thủ chưởng trống trơn, im lặng rủ xuống, sư phụ xem ra thật ném đi không ít đồ tốt...

Nghĩ đến chuyển thân mở ra cửa phòng đi ra ngoài. Bên ngoài, lão nhân chắp hai tay, đang ngẩng đầu lên nhìn ngô đồng, cánh cửa Nguyệt Nha bên kia, nội môn bên ngoài cánh cửa, cũng vây quanh rất nhiều nha hoàn người hầu, ánh mắt nhất trí nhìn xem cây già kia. Trong viện, cây Ngô Đồng trong mấy ngày một lần nữa mọc ra nhánh mới, quả thực để cho trên dưới trong phủ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch