Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 206: Trong rừng yên tĩnh là Lan Nhược

Chương 206: Trong rừng yên tĩnh là Lan Nhược




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Tri..... Tri.... Tri...

Giữa rừng xanh mướt, ve kêu lúc lên lúc xuống, chim nhỏ bay tới, nhào cánh một ngụm ngậm lấy ve mùa hạ trên cành, ngậm ngoài miệng, tiếng chuông đinh đang từ xa đến gần,

Mắt chim nhìn bóng cây phía xa, thân ảnh mang theo mũ rộng vành, hất lên áo tơi nắm một đầu lừa già chậm rãi ung dung đi tới.

Phía sau còn có một nữ tử váy đen bị trói tay đang hưng phấn nhìn ngắm bốn phía, thỉnh thoảng từ trong miệng lộ ra đầu lưỡi hẹp dài, học theo con lừa phía trước cuốn cỏ xanh trên mặt đất, nhấm nuốt hai lần rồi phi một tiếng nhả ra xuống đất.

Tiếng chuông leng keng dừng ở một bên sông, Lục Lương Sinh lấy nước, đốt lửa nấu cơm, nhìn về phía cây cầu đá không xa, lấy mũ rộng vành xuống, để qua một bên, ngồi xuống.

- Có cầu đá, nghĩa là gần đây có thôn hoặc hương trấn, có thể thám thính được nơi này là nơi nào.

Trên đồng cỏ, con cóc bưng chén nhỏ, uống một hớp nước trà, thổi ra một ngụm nhiệt khí.

- Vi sư đoán không sai thì chắc đã vào Kim Châu, còn việc cách Thương Ung thành bao xa thì không biết được, đúng rồi, Lương Sinh, nếu rảnh thì luyện “Càn Khôn Chính Đạo” nhiều một chút sớm ngày luyện tới Kim Đan.

Lục Lương Sinh sửa sang lại các phiến lá rơi trên áo, đếm ngày một đường đi ngang qua, trên đường cũng không hề gặp hương trấn nên cũng không có cơ hội thay đổi y phục, tiền trong túi cũng không nhiều, chỉ có thể tới một gia đình trong núi mua lại bộ áo tơi cùng mũ rộng vành.

Nghe được lời nói của sư phụ, hắn nở nụ cười, quấy nồi đun nước.

- Kim Đan nào dễ như vậy, ta cũng chỉ có thể hơ hồ cảm giác ra được thôi, bất quá, sư phụ, hôm mất lý trí đó, hồn thân yêu tính mà thành đã cho ta cảm ngộ khác.

- Ha ha, vậy thì cố mà cảm ngộ.

Con cóc bưng chén nhỏ uống một ngụm, một con chuồn chuồn bay tới tức thì, lưỡi dài vù bắn ra đưa nó cuốn vào trong miệng nuốt vào trong bụng, vỗ vỗ cái bụng trắng bóng, nằm ngửa xuống, nhìn ánh nắng chiếu xuống.

- Yêu tính, nhân tính đều cần cảm ngộ, còn có thể kiên trì bản tâm, có thể thấy lĩnh ngộ của ngươi cũng không còn xa.

- Vậy sư phụ có cảm ngộ ra cái gì không?

- Ha ha..... Vi sư, cái gì cũng không có cảm ngộ ra được.

Đạo Nhân cóc nhìn Thụ Yêu đang bắt chước duỗi lưỡi cuốn côn trùng đang bay qua bờ sông.

- Lão phu một đời làm yêu, ăn vô số người, nào có thời gian đi cảm ngộ những thứ như vậy.

Nói xong, miễn cưỡng mở rộng tứ chi, ngáp một cái.

- Thật ra, mặc kệ làm người hay làm yêu, còn không dễ chịu như hiện tại.

Múc canh thịt vào trong chén, Lục Lương Sinh đưa cho sư phụ một bát, một chén khác phóng vào trong tay Thụ Yêu, biểu lộ tỉnh tỉnh, cười nói:

- Tạ ơn sư phụ dạy bảo, ta đã hiểu.

Oạch ~

Hít một hơi canh nóng, con cóc ngẩng mặt... Lão phu cũng còn không có hiểu, hắn liền đã hiểu?

Sư đồ hai người trò chuyện một trận, ăn cơm trưa xong, thu thập thỏa đáng, thời gian đã qua giữa trưa, Lục Lương Sinh luyện một hồi « Càn Khôn Chính Đạo », lúc này mới dắt lừa già qua cầu đá.

Oa ——

Đi vài dặm, mặt trời ngã về tây, con quạ đáp vào cây khô hót vang, con đường gần xa phía trước, mơ hồ nhìn thấy hình dáng một trấn nhỏ.

- Đừng chạy!

- Phía trước dừng lại, dừng lại!

Vài tiếng hét to vang lên, bốn đạo thân ảnh cầm binh đao đuổi theo một người mà đánh.

Một loạt tiếng bình bình, đảo mắt giết vào một mảnh cỏ lau. Lục lâm khách mang theo độc nhãn quay đầu dò xét Lục Lương Sinh cùng nữ tử váy đen phía sau, nghe được tiếng kêu thảm thiết của đồng bạn, hừ một tiếng, chuyển thân đuổi theo.

Lục Lương Sinh dắt lừa già tiếp tục tiến lên, nhìn giữ cỏ lau đang lay động, cười lắc đầu, lôi kéo dây cương hơi đi qua.

- Không nghĩ nơi này cũng có chút loạn.

Trong phòng riêng vang lên tiếng cóc.

- Thế nào, mặc kệ?

- Loại chuyện giang hồ báo thù này quản thì làm được gì, đều do tự tìm.

Đi đến thị trấn ở xa, tiếng rèn sắt đinh đang vang vọng một mảnh, lục lâm hiệp khách mang theo đao trong trấn hoặc kết bạn, hoặc độc hành vội vàng đi qua, mấy cửa hàng binh khí buôn bán vô cùng tấp nập, bên ngoài treo đầy các loại binh khí, hỏa kế để trần cánh tay cùng một người giang hồ đang trả giá, nói cuống lên, một bên là thợ rèn bắp thịt cuồn cuộn cầm đại đao trong tay bổ vào bàn bên cạnh, khiến hiệp khách xung quanh nhao nhao nhìn lại.

Cuối con đường không xa còn có đội ngũ vẩy tiền giấy, thổi kèn mai táng sướt mưới đi qua, xe thương khách đi qua nhao nhao nhường đường cho người chết. Cũng có người ngoài xì xào bàn tán.

- Tháng này người thứ mấy?

- Hình như là thứ sáu, năm trước cũng đã chết tám người.

- Bình thường thì không sao, tự nhiên cứ chạy vào trong rừng làm cái gì chứ.

- Hơn phân nửa là bị ma quỷ ám... Bất quá nghe nói, hình như là do Hồ Ly Tinh đấy.

- Hồ Ly Tinh? Vậy có đẹp không?

- Ách..... Ngươi muốn đi? Vậy ta đi theo đi nhà ngươi ăn cơm.....

- Cái trấn ngược này lại thật náo nhiệt.

Lục Lương Sinh dịch chuyển chân khỏi một mảnh tiền giấy dưới mặt đường, căn dặn nữ tử sau lưng không vươn đầu lưỡi lung tung, đi đến một khách sạn phía trước, tiếng lục lâm hào khách huyên náo, cười mắng thô tục, trêu chọc cô nương hát khúc, dẫn tới một mảnh huýt sao.

Quầy hàng gần sát cửa ra vào, đầu đội mũ mào gà, chưỡng quỹ tai to mặt lớn nhớ kỹ sổ sách, Lục Lương Sinh suy nghĩ muốn hỏi, tiến lên chắp tay.

- Chưởng quỹ, xin hỏi…

Bình!

Nói chưa dứt lời, một hậu bối tay cầm dao chặt xương chém vào trên quầy, chưởng quỹ kia ngẩng đầu lên:

- Thu sổ sách cái gì, cửa hàng của ta thiếu nợ ai rồi?

Tiếng huyên náo, hát khúc xung quanh đột nhiên dừng lại, khách uống rượu trong quán phần lớn đều là tam giáo cửu lưu, phần lớn đều mang theo binh khí, có người đã sờ vuốt vào đao kiếm để ở góc bàn, mắt híp lại, ánh mắt bất thiệt nhìn lại.

Lục Lương Sinh liếc một chút, vẫn cười nhìn chưởng quầy chắp tay:

- Tại hạ không phải đến thu sổ sách, chỉ là tới tìm nơi ngủ trọn, ăn cơm.

Nhìn bộ dáng Lục Lương Sinh đội mũ rộng vành, áo tơi, lời nói khách khí, chưởng quỹ lấy đao lại, khoát tay áo, chỉ vào trong một vòng.

- Gian phòng đã đầy, cơm cũng không có nhiều, bất quá nếu ngươi định ăn, nơi này cũng không có gì không vị, đều là ăn cơm trên vết đao, không nên đánh thì tốt hơn.

- A, cứ vậy đi, chưởng quỹ, đây là Kim Châu Thương Ung phải không?

Chưởng quỹ kia không kiên nhẫn phất tay, một lần nữa cầm lấy bút lông, vùi đầu ghi kỹ sổ sách.

- Đúng đúng, đi hai mươi dặm về phía bắc chính là Thương Ung.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch