Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 207: Âm Sát chi địa

Chương 207: Âm Sát chi địa




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Lục Lương Sinh gật đầu chắp tay cám ơn một phen, dắt lừa già ở ngoài mua một vài cái bánh bột ngô, người đi đường bên đường, hoặc khách giang hồ ít nhiều điều nhìn thoáng qua hắn, hơn phân nửa ánh mắt đều nhìn về phía nữ tử váy đen, bất quá người muốn tới kiếm chuyện lại không có ai, chắc hẳn cũng tuân tủ quy củ trong trấn.

Tiền giấy vàng bay tán loạn vẩy khắp đất trong trấn, một đường đi ra, sắc trời dần tối trầm xuống.

Rời khỏi thị trấn này đi về phía bắc tới Thương Ung, qua một mảnh chân núi, phóng tầm mắt tới, sương mù trong trấn cuồn cuộn, ánh sáng thấp thoáng phía sau khe hở cành cây, tỏ ra âm trầm quỷ bí.

Ngẫu nhiên, sói tru ô ô từ phương xa truyền đến. Lục Lương Sinh cầm lấy đèn lồng, một tay nắm lừa già tạt qua, đối với tiếng sói gần gần xa xa, cũng không để ở trong lòng, có mấy đại thụ tỏa ra ánh sáng đèn lồng mờ nhạt lay động, giữa sương mù phía trước mơ hồ nhìn thấy một kiến trúc cũ nát.

- Đêm nay có lẽ sẽ có nơi đặt chân, sư phụ, tạm một đêm đi.

- Ừ, bất quá âm khí nơi đây có chút nặng.

Con cóc đẩy cửa nhỏ ra, dò xét xung quanh, Hồng Liên trong bức tranh cũng đi ra, bay đến một cây gần đó rồi ngồi xuống, đá lấy giày thêu.

- Vừa rồi đi qua phiên chợ phía dưới, nói chết rất nhiều người, có thể liên quan tới nơi này. Thụ yêu ngốc, ngươi nói đúng không?

Người duy nhất không bị ảnh hưởng chính là nữ tử váy đen đi theo một đường, hình như thần hồn thật sự bị trọng thương, tỉnh tỉnh mê mê, trên đường cũng chưa từng nói chuyện, nhìn cái gì cũng đều cảm thấy hiếu kì.

- Quỷ, yêu chỗ ta còn ít sao?

Lục Lương Sinh nghe thế cười nói một câu, lôi kéo lừa già đến gần toà kiến trúc kia, xa xa, một tòa bia đá đứng ở phía trước, phía trên đóng đầy cành khô lão đằng. Nhẹ tay khẽ vung mở, dây leo không âm thanh đi vòng quanh hai bên, lộ ra bia văn:

- Lan Nhược Tự?

Khẽ nói thành tiếng, để mấy con chim cả kinh bay tán loạn quanh rừng, đập vang cánh xoay quanh, không dám hạ xuống. Chỗ núi sâu u tĩnh là Lan Nhược, Lục Lương Sinh nghĩ đến, liếc qua bốn qua biến hóa của kinh điểu, lại nhìn về miếu hoang phía trước, bậc gỗ cũ kỹ bị tổn hại, mái hiên sụp đổ nghiêng về một bên, đi vào bên trong, cỏ dại khe gạch sinh trưởng vô cùng tốt, các tượng phật sớm đã sụp đổ, dính đầy tro bụi.

- Lan Nhược xuất từ Phạn ngữ: A Lan Nhược, nơi này đáng ra mà một tòa tăng miếu, sao lại bỏ hoang thế này? Thật có chút đáng tiếc.

Dỡ binh khí xuống, tới gần một bên, thổi lên đống lửa, tạm thời đặt chân nghỉ ngơi, Lục Lương Sinh tháo mũ rộng vành xuống, dựa vào đài phật, rốt cục cũng có thời gian nhàn hạ, dựa vào ánh lửa, bắt đầu đọc sách.

Màn đêm vô tận, ánh trăng thấu xuống khe hở cành cây âm trầm mông lung, bên trong miếu thờ cũ nát, có hỏa quang thiêu đốt.

Phốc phốc phốc...

Cành khô nung bị đốt bắn ra hoả tinh, cái nồi cháo sôi trào, con cóc Đạo Nhân buộc lên tạp dề đứng trên tản đá, đệm lên chân màng, tiếp tục quấy cái thìa quanh đáy nồi, dính nước cháo nếm mùi, xong móc ra một chút gia vị thả xuống từ trong túi tạp dề.

- Có thể ăn cơm.

Rào.

Trang sách lật qua lật lại phát ra tiếng vang nhẹ, trong ngọn lửa chiếu trên mặt Lục Lương Sinh, chốc lát, đem sách vở đóng lại, đi qua ngồi xuống, gọi Hồng Liên tới cùng một chỗ dùng cơm, hai tay Thụ Yêu váy đen kia bị trói, ngẩng đầu lên nhìn thẳng nóc phòng, thổi mạng nhện rủ xuống, tạm thời không cần phải để ý đến nàng.

Cơm nước xong xuôi, Lục Lương Sinh một lần nữa tùy ý nhìn xem tòa miếu đổ nát. Toà Lan Nhược Tự này dù sao cũng là dã miếu, không có công văn quan phủ lập hồ sơ gửi đi, kỳ thật rất khó xưng chùa, quy mô cũng không tính lớn, ngăn nắp một cái đại điện, vây lên một vòng tường viện, góc tường còn có nhà xí lệch phòng. Đèn lồng lay động, đi hướng thang gỗ lầu hai, chân vừa rơi xuống, két két loạn hưởng, tro bụi bay loạn lên, Lục Lương Sinh phất phất tay, đem trần ai đuổi đi, phía trên cũng không lắm hiếm lạ, ngoại trừ một cái phật đường ra, hai bên bốn gian phòng đều có một lượng giường gỗ sụp đổ mục nát.

- Cái miếu này không biết bao nhiêu năm đã không có người ở rồi.

Màn trướng điện thờ Phật đường cũng đổ nghiêng qua một bên, nhẹ nhàng kéo một cái, tất cả đều là tro bụi đập vào mặt, Lục Lương Sinh nâng đèn lồng qua hướng điện thờ chiếu chiếu, bên trong từ giữa tượng thần cắt thành hai đoạn, vết tích phía trên điêu khắc cũng biến thành mơ hồ không rõ, không nhìn ra là vị Phật Đà nào.

Đường hẻm thông hướng phật đường phía sau bỗng nhiên có một trận âm phong thổi qua, ánh sáng của lửa trong đèn lồng lập tức chớp tắt. Lục Lương Sinh nâng qua đèn lồng chiếu đi, đột nhiên một đầu lâu Bạch Cốt vù từ chỗ ngoặt, giống như thấy được người bên này, đóng mở hàm dưới trực tiếp đánh tới.

- Hồng Liên, đừng làm rộn.

Quang mang đèn lồng dời đi phạm vi chỗ khác, cái đầu lâu kia lơ lửng ở giữa không trung ngừng lại, hiện ra hình dáng nữ quỷ Hồng Liên, đưa đầu lâu trong tay tung tung, đi theo phạm vi hỏa quang ra bên ngoài.

- Công tử cũng không phối hợp diễn một chút, không có tí năng lực nào.

- Ha ha.....

Lục Lương Sinh cười khẽ hai tiếng,

Dừng lại, đưa tay lấy đầu lâu trong tay nàng ra, phóng tới một bên điện thờ.

- Người đã chết rồi, cũng không cần lại trêu đùa di cốt của họ, cái này cực kỳ bất kính.

Nói xong, hướng đầu lâu kia chắp tay một cái.

- Quấy rầy.

Xách theo đèn lồng liền đi dạo đến địa phương khác, nói chung cũng không có gì hiếm lạ, đi ra đại điện tới phía sau, phía trước có mấy cây khô, một cái giếng cổ, bên cạnh một tôn địa linh bia, sớm đã đứt gãy ngã lật. Trong giếng thâm u, Lục Lương Sinh nhíu mày lại, nhặt một cục đá quăng vào, nửa ngày mới truyền đến tiếng nước "Ba" quanh quẩn, hỏa quang chiếu xuống, bên trong đen kịt không thấy đáy.

- Âm khí rất nặng, khó trách phương viên hơn hai mươi dặm này vào đêm âm khí sâm nhiên, đầu nguồn là nơi này.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch