Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 210: Mượn Ba Mươi Năm Thọ Nguyên Của Các Ngươi, Hóa Công Đức Để Đời Sau

Chương 210: Mượn Ba Mươi Năm Thọ Nguyên Của Các Ngươi, Hóa Công Đức Để Đời Sau




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Đi đến bên trong, theo đồ đệ ngồi xuống, con cóc từ cánh tay trượt xuống bả vai, ngồi xếp bằng đến bên cạnh đống lửa, hùng hùng hổ hổ vài câu, nghĩ đến chú thuật đồ đệ hạ trên cánh tay đối phương, trong lòng cuối cùng thoải mái rất nhiều.

- Nghĩ không ra Lương Sinh cũng có ý đề phòng người khác, vi sư cảm thấy nên như thế, tốt nhất quy định thời gian trở về!

Lục Lương Sinh đem đáy nồi lật qua, đầu ngón tay ở phía trên dính một hồi, đưa lên trên mặt Thụ Yêu trắng nõn đang ở một bên nghiêng đầu xem sư đồ nói chuyện.

- Ở đâu là cái gì chú thuật, hù dọa bọn hắn, bằng không làm sao bọn hắn lại có thể cầm vật liệu ta muốn trở về chứ.

Một bên, Thụ Yêu váy đen sờ lấy nhọ nồi, ở trên mặt, trên tay lau tới lau lui, cười hì hì còn muốn đi xoa cho con cóc Đạo Nhân, con cóc liếc qua, liền vội chuyển phương hướng.

- Còn tưởng rằng Nam Trần một chuyện xong sẽ có tiến bộ, ngươi vẫn là lòng mềm.

Nghe được hai chữ "Nam Trần", hỏa quang chiếu đến trên mặt chỉ hiện ra nụ cười yếu ớt, Lục Lương Sinh dựa vào tường, cầm sách lên bên cạnh tiếp tục lật xem.....



Tiểu trấn dưới chân núi, đèn lồng trong gió chập chờn, trên đường, không ít người tụ tập ở đầu trấn, bắt đầu chào hỏi, bàn chuyện xảy ra mấy tháng nay.

- Người dắt lừa kia nhất định là cao nhân không thể nghi ngờ.

- Đi, mọi người đốt lên cây đuốc, không ngại cùng nhau lên núi nhìn xem?

- Đúng, nói không chừng sẽ giúp cao nhân trừ yêu, cao nhân xem trọng chúng ta một chút, dạy một phần thượng đẳng võ học hoặc đạo pháp tiên thuật....

Trên trấn nam lai bắc vãng phần lớn là một phần thương khách, người giang hồ, nhìn thấy tiên thuật đạo pháp trong truyền thuyết, khó ngăn cản cỗ hưng phấn hiếu kì trong lòng, ồn ào tụ tập hơn mười người, không chờ bọn hắn cầm binh khí của mỗi người lên núi, xa xa, một nhóm người vô cùng lo lắng từ trong đường đất rừng lao ra. Nhìn thấy bên này một đống người, giật ra cuống họng liền hô.

- Tránh ra!

- Mau lấy bút mực đến!

- Bên trong Lan Nhược Tự, có tiên trưởng trấn áp Tà Linh!

Lời nói truyền ra, cả đám người đang ở bên ngoài lập tức xôn xao, người lúc đầu suy đoán như vậy càng thêm hưng phấn, tiến lên kéo lấy sáu người đi hướng trong trấn.

- Cao nhân bao lớn? Các ngươi có thấy Tiên pháp?

- Tránh ra!

Đại hán râu quai nón đánh mở tay người kia, bất quá bị hỏi tình huống trên núi, lồng ngực không khỏi ưỡng cao, ánh mắt đảo qua đám người trông lại, vung lên cánh tay có bức tranh hắc tuyến, thanh âm vang dội.

- Cao nhân, đó là các ngươi tùy tiện gặp sao? Ta nói cho các ngươi biết, sáu người chúng ta, ở trên núi kém chút bị si mị..... hay cái gì âm tà hại chết!

Nói đến chuyện đã phát sinh, không khỏi thêm mắm thêm muối miêu tả một phen, giọng hắn lại lớn, người cách khá xa cũng đều có thể nghe thấy.....

- Một kiếm thần quang kia lóe lên, phạch một cái bay vào trong sương mù, liền thấy những yêu ma quỷ quái hiện ra nguyên hình, lại là một vệt ánh sáng lấp lóe, bảo kiếm cao nhân kia tung hoành kiếm khí trong rừng cây, từng mảnh từng mảnh ngã xuống, trực khiếu những quỷ quái kia hồn phi phách tán, tiếng kêu rên liên hồi.

- Thật không phải những kỹ năng người trong giang hồ chúng ta, kia mới gọi là cao.....

Lần này miêu tả, tăng thêm dị tượng trên núi trước đó, có tiếng kêu thê lương thảm thiết không giống người, người giang hồ nghe vào một trận đồng tình, bách tính trong trấn sửng sốt một chút, miệng không khép lại, cuối cùng nghe được lai lịch Âm Sát chi khí, và nguyên nhân trong trấn thỉnh thoảng chết người, đám người vội vội vàng vàng về nhà tìm bút lông, mực nghiên mực giao cho sáu người. Thậm chí còn có dắt tới một con chó đen trong nhà.

- Cái này cũng cùng nhau mang đến đi, nghe nói máu chó đen có thể trừ tà!

Bận rộn một trận, phương đông đã nổi lên tia sáng hừng sáng, sáu người đeo một đống lớn văn phòng tứ bảo, kéo lấy chó đen nghẹn ngào, vội vàng chạy lên sơn lâm. Hô to gọi nhỏ chạy hướng Lan Nhược Tự. Không lâu. Nắng sớm phá vỡ khe hở mây, rải đầy chân núi. Thân ảnh dựa vào tường, nghe được tiếng sáu người hô hoán phương xa truyền đến, Lục Lương Sinh mở to mắt, nghiêng mặt nhìn về phía cửa miếu, nắng sớm rơi vào trên mặt hắn, một mảnh kim sắc.

- Cao nhân!

- Cao nhân, chúng ta trở về!

Trong rừng chim tước líu ríu kinh hoảng bay mấy con ra ngoài, một nhóm sáu người hưng phấn ôm một đống văn phòng tứ bảo xông ra rừng cây, túm lấy đại hắc cẩu, hướng miếu hoang vừa chạy vừa kêu la. Cửa miếu, Lục Lương Sinh một thân áo tơi đón lấy nắng sớm đi ra, nhìn lại sáu người, chắp tay đi đến bốn phía tường miếu, một tay phất lên, đem mấy khối nham thạch trên mặt đất kéo đến bên cạnh người chồng chất thành đài.

- Cũng không cần chó đen, lấy cục mực này thay ta mài thành mực nước.

- Được được, cao nhân đợi chút!

Hán tử râu quai nón nhìn chằm chằm bệ đá do mấy khối tảng đá lớn xây thành một chút, mắt nhìn đều cuồng loạn, vội vàng để phân phó đồng bạn đem bút mực giấy nghiên trải rộng ra trên mặt đất, ra sức đem cục mực mài thành mực nước, đại hán xoa xoa mực ngẩng đầu lên, nhìn lại thân ảnh chắp tay đi qua tường viện.

- Cao nhân, vậy hắc tuyến bên trên cánh tay ta...Ngươi xem có phải cho tiêu tan hay không?

Lục Lương Sinh sờ qua tường viện, xoay người sang, cười nói.

- Bản thân lau là được.

- A?

Hán tử kia cúi đầu nhìn nhìn cánh tay, vội vàng chấm nước miếng lau xóa đi một lần, quả nhiên, trực tiếp lau sạch sẽ, căn bản chính là nhọ nồi. Bất quá, hắn cũng không dám tức giận, bồi lên khuôn mặt tươi cười.

- Cao nhân chính là cao nhân, tùy tiện đã có thể trêu đùa chúng ta, hắc hắc…

Bên kia, Lục Lương Sinh chỉ cười cười, không có lại trả lời, xoa xoa tro bụi trên đầu ngón tay, nghiêng đầu nhìn lại bọn hắn, tiếp tục nói.

- Mài xong mực nước, quét dọn sạch sẽ ba mặt vách tường Lan Nhược Tự dùm ta.

Nói xong, một lần nữa trở về trong miếu, sáu người kia muốn chạy rồi lại không dám, đứng tại chỗ do dự một hồi, chỉ phải cởi quần áo ra coi là khăn lau đi lau tro bụi trên tường viện, cầm đao cắt lấy dây khô. Lục Lương Sinh nhìn một hồi trở lại trong miếu đốt lửa nấu cơm, con cóc Đạo Nhân xốc lên đệm chăn từ gian phòng đi ra, ngáp một cái, chậm rãi ung dung chuyển tới cửa ra vào nhìn nhìn, đi trở về ngồi vào bên cạnh đồ đệ.

- Ngươi muốn chấn nhiếp Âm Sát nơi đây?

Thư sinh gật gật đầu, bỏ một đoạn cành khô vào trong lửa

- Nơi này thương khách nam lai bắc vãng, bách tính quá nhiều, nếu như bỏ mặc không quan tâm, Âm Sát an toàn phát triển, đoán chừng tiểu trấn dưới chân núi sẽ không còn người gì có thể sống.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch