Nguyệt Lung Kiếm đính tại thân cây, toàn bộ rừng hoang đều đang lay động, pháp quang chiếu sáng nồng vụ (sương mù) bắn văng tung tóe.
- A a.....
Một tiếng gào thét vang lên!
Oán niệm lệ khí trong sương mù hình thành hình dáng người kêu thê lương thảm thiết, muốn chạy trốn, lại bị pháp quang, kiếm khí xé mở, hoặc trực tiếp bị cứ thế mà đính tại bên trên thân cây.
- Hừ! Một đám Âm Sát chi khí, ngưng tụ yêu ma quỷ quái, mở!
Bên trong thanh âm đàm thoại vang vọng trong miếu, một chữ "Mở" vừa vang lên, ngôn xuất pháp tùy, cây cối, cành khô trong rừng lốp bốp liên tiếp vỡ ra, pháp quang lan tràn trực tiếp chiếu thân ảnh mặc đồ trắng trong sương mù xông lên bầu trời đêm. Chim bay thành đàn, hoảng sợ gáy vang bay ra ngoài rừng. Nhất thời, cư dân bên trên tiểu trấn ngủ gật dưới mái hiên, hoặc hiệp khách lục lâm hộ tiêu nhao nhao nhìn lại chân núi mặt phía bắc, pháp quang như hồ quang chói lọi chân trời, thê lương quỷ mị kêu thảm, nương theo từng đợt âm phong làm cho người chỉ cảm thấy tê cả da đầu. Gà chó không dám kêu to, bách tính trên trấn nắm lấy đao kiếm, ra khỏi phòng nuốt nước miếng, một hồi lâu mới hồi phục tinh thần lại.
- Bên trong núi kia thật có quỷ quái....
- Ai u, ta đã nói hôm qua người chết kia chính là bị yêu, quỷ giết chết.
- Nhất định là có cao nhân trong núi đang diệt yêu!
- Cao nhân cái rắm, thời điểm đêm đen, ta thấy sáu người sờ soạng đi vào, chắc là bị quỷ ăn rồi.
- Sợ không phải, lúc uống rượu liền thấy sáu người bọn hắn hình như đánh chủ ý đến một thư sinh dắt lừa.....
- Ta biết ta biết, người kia đến trong tiệm ta tìm nơi ngủ trọ, xong lại hỏi đường, là đi Thương Ung, đoán chừng lúc này hẳn là nghỉ chân tại Lan Nhược Tự kia.
- Ai, sau lưng người kia còn đi theo một nữ tử váy đen, hai tay bị trói, chẳng lẽ nữ tử đó là Yêu Quái, mới làm như vậy? ....
- Ngươi nói kiểu này liền thông, dù sao ai đem cô nương trong veo như nước trói lại chứ? Vậy khẳng định là yêu.
- Nhanh đi thông tri Nhị Cẩu gia, thù nhà hắn đã có mục tiêu để báo!
...
Bên trong thanh âm trò chuyện đàm thoại vụn vặt, quang mang bên trên sơn lâm dần biến mất. Nồng vụ tràn ngập tiêu tán, cấp tốc lui về chìm vào trong đất, từng mảnh từng mảnh nhánh cây điên cuồng rung lắc đình chỉ, một lần nữa yên tĩnh rủ xuống.
- Trở vào bao!
Nguyệt Lung Kiếm cắm ở thân cây vụt một tiếng, nhổ lên bay ra, vù bay tới cửa miếu, sáu người ở cửa ra vào sợ đến lần thứ hai ngồi xổm xuống, pháp kiếm xông vào bên trong, tinh chuẩn cắm vào vỏ. Buông xuống dư quang, vẫn là nghiêng mắt nhìn về phía trước, nam tử thân mang áo tơi lúc này rũ tay xuống, bên trên áo tơi có dính mấy lá cây, theo động tác của hắn mà rơi xuống dưới đất.
Vồ ——
Sáu người ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất thở dài ra một hơi, lần này không cần chết, một lúc sau, cổ nhấp nhô, cùng nhìn nhau, cực kì chậm chạp chuyển tay chuyển chân hướng lui về phía sau lùi lại....
- Tạ ơn cao nhân cứu giúp, chúng ta sẽ không quấy rầy cao nhân nghỉ ngơi.
Nói xong, thối lui đến thềm đá ngoài cửa, đứng dậy chạy ra hai bước, hỏa quang trong miếu chập chờn, Lục Lương Sinh hướng về phía bóng lưng mấy người chạy đi, mở miệng.
- Trở về!
Trong nháy mắt, sáu người kia phanh chân lại, bỗng nhiên chuyển thân quỳ trên mặt đất. Có người nhất thời kêu khóc.
- Cao nhân tha mạng, chúng ta có mắt không biết Thái Sơn...
Bên cạnh, đại hán râu quai nón vội vàng đánh hắn một cái, tiếp lời.
- Cao nhân ở trên, sáu người chúng ta chỉ đi ngang qua, thật là đi ngang qua.
- Đúng đúng, chúng ta phải đi xuống trấn mua vài món đồ, nhưng vào trong núi lại lạc đường.
- Cao nhân cứ nghỉ...
Bỗng nhiên trông thấy thân ảnh bên kia đi đến thư giá cắm kiếm, từng người vội vàng ném đi đao kiếm, móc ra ngân lượng, bày ở trên mặt đất, hai tay nằm sấp, đầu đụng tới mặt đất.
- Cao nhân, xin ngài nhất định phải nhận lấy phần tâm ý này.
Đại hán râu quai nón hơi giương đầu lên, nhỏ giọng nói.
- Chúng ta chỉ có như vậy.
Bên kia, hỏa quang chiếu đến Lục Lương Sinh đi qua giá sách.
Hắn liếc qua mấy người quỳ sát, không muốn bóc trần cái gì, từ bên trong giá sách lấy ra mấy hạt bạc vụn.
- Vừa rồi các ngươi cũng trải qua yêu ma quỷ quái trong núi, cũng biết được sự tình người chết trong trấn phía dưới.
Nói xong, đi đến trước mặt sáu người kia, khoát tay, sáu người bị pháp lực dẫn dắt đứng lên, một bên cao nhân thuật pháp thần kỳ, một bên không biết làm sao đứng tại chỗ, nơm nớp lo sợ mà nhìn xem cao nhân đối diện hất lên áo tơi.
Chốc lát, Lục Lương Sinh đem bạc vụn đưa cho đại hán râu quai nón cầm đầu.....
- Miếu hoang nơi đây lúc đầu tu kiến để trấn áp Âm Sát, đáng tiếc không biết nguyên nhân gì hoang phế, Âm Sát chi khí không có trận thủ liền tùy ý khuếch tán, thai nghén ra tà vật quỷ mị xuất sơn, cũng may lúc này cũng không có linh trí, nếu không thị trấn dưới chân núi cũng khó giữ được.
Nghe xong nguyên do, tâm tình sáu người kia bình phục không ít, hán tử râu quai nón nhìn xem bạc vụn trong tay, nói chung đoán ra sự tình phải làm.
Ôm quyền nói.
- Tiên sinh cao nhân, chúng ta thực sự có mắt không biết Thái Sơn, còn xin phân phó!
- Xuống núi giúp ta mua bút mực đến, cùng mấy tấm họa trục trống không, sau khi mua xong, các ngươi hừng đông lại đến núi, cẩn thận nửa đường gặp lại Âm Sát hội tụ.
Ngữ khí Lục Lương Sinh thong thả, đưa tay khẽ vuốt một cái tại cánh tay đại hán, vẽ ra một màn màu đen.
- Màu sắc này đợi các ngươi lên núi, tự sẽ tiêu trừ, nếu không đến, nửa ngày nát rữa toàn thân.
Nói xong, hướng bọn họ phất phất tay.
- Nhanh chút xuống núi thôi.
Đại hán râu quai nón nhìn nhìn hắc tuyến trên cánh tay, trên mặt tất cả đều là mồ hôi lạnh, liên tục gật đầu.
- Đúng đúng, cao nhân đợi chút, chúng ta lập tức liền xuống núi mua bút mực họa quyển.
Chuyển thân một cước đá vào trên mông đồng bạn phía sau, rống to.
- Còn không mau đi, chậm trễ việc nơi này, lão tử một đao bổ ngươi!
- Cao nhân trước tiên ở trong miếu nghỉ ngơi, lát nữa ta liền đến!
Sáu người chạy ra mấy bước, liền chuyển thân thở dài nói một câu, lúc này mới kéo lấy binh khí tè ra quần tiến vào trong rừng, hướng chân núi phía dưới chạy đi. Tiếng bước chân tiêu thất, Lục Lương Sinh đi xuống thềm đá, nhặt sư phụ không xa đang ôm đôi màng trước ngực lên để tới trên vai.
- Sư phụ, còn tức giận sao?
- Hừ
Con cóc hừ lạnh một tiếng, ôm đôi màng phiết qua mặt.
- Vi sư vẫn cảm thấy, chém gian trừ ác là tốt nhất!