- Con đường vì dân thiên hạ không dễ dàng gì, vi sư phí thời gian cả một đời, hơn nửa dây dưa vào triều đình, không thể giống Lương Sinh tự mình chạy đi tứ phương, cứu giúp bách tính, mấy ngày này ở trong lao, có lúc nhớ tới không khỏi cảm thấy buồn cười, có một lần Mẫn Thượng Thư tới dò xét ta, hỏi vi sư vì sao lại làm như vậy, không biết làm thế sẽ chết các loại, sau đó ta trả lời hắn, dù chết trong kinh thành cũng phải nói cho tất cả nho giả chúng ta biết, vì bách tính mà đấu tranh đòi lại bất công, là sứ mệnh của ngàn vạn dân, hậu bối phải tiếp tục bước đi con đường phía trước!
- Lúc Lương Sinh nhận được phong thư, vi sư có thể đã không còn ở đây, không cần khổ sở vì ta, cả đời ngươi có thể tìm được con đường mình nên đi cũng không dễ dàng, có thể vi sư tìm được, cũng vẫn đang bước trên con đường ấy, Lương Sinh cố gắng, sớm ngày tìm được thứ trong lòng mình, nhất định phải tới…
Thư sinh đứng đó, tay cầm bút buông lỏng, nước mưa rơi xuống vết máu loang lổ từ áo tù nhân.
- Đạo…
Lục Lương Sinh kinh ngạc nhìn về phía trước, nửa ngày sau mới chậm rãi giơ chân lên, bước ra một bước, lung lay đi đến tường viện.
Con cóc giẫm lên nước đọng trên mặt đất, đi qua cầm áo tù nhân trên mặt đất lên, nhìn nội dung phía sau, nhắm mắt thở dài.
- Đời người ngắn ngủi, sẽ có rất nhiều con đường để lựa chọn, nhưng chỉ có thể có một đường, bước đi qua sẽ không thể lùi lại, lúc này Lương Sinh cũng nên kiên trì, có thể ngươi là người tu đạo, lựa chọn cũng nhiều hơn một phần, nhưng đồng thời, con đường ngươi đi cũng càng thêm dài dằng dặc.
- Thư chỉ viết đến đây, cũng là lần cuối cùng vi sư dạy ngươi, lúc đầu còn muốn viết thêm một chút, đang tiếc đã không còn thời gian, nhưng sau này Lương Sinh trở về, giúp ta gom lại thi cốt, mai táng tại Tê Hà Sơn, phong cảnh nơi đó thật khiến vi sư khó có thể quên được.
Chữ cuối cùng: Hoa sách.
Ào ào ——
Mưa to cọ rửa tường viện, thư sinh đứng ở bên kia, cầm bút lông sói, mặt cúi thấp, bả vai trong mưa hơn run run.
- Đạo.
Hắn khẽ ngâm một chữ.
- Ha ha.
Tiếng cười ngột ngạt nhẹ gạt ra phần môi, chính Lục Lương Sinh cũng không biết vì sao lại cười, ngòi bút chậm rãi nâng lên, đôi môi run run, tiếng cười khàn khàn khó nghe không ngừng khuếch tán.
- Ha ha... Ha ha ha...
Ầm ầm! !
Tiếng sấm ầm vang phía trên đình chùa.
Nương theo tiếng cười hung hăng ngang ngược, điếc màng nhĩ người ông ông trực hưởng.
- Ha ha ha... Ha ha...
Giống như tiếng gào thét của dã thú, cánh tay huy sát, quét ra màn mưa đang hạ xuống, bút lông sói tiếp xúc với tường viện mãnh liệt lay động, bức tranh dần mở ra, tiếp bức Phật Đà chưa vẽ xong, mực xanh theo cánh tay điên cuồng phác họa, vẽ ra phật nhãn âm trần, hình dáng dần dần hoàn thành.
- Ha ha.
Một bút hạ xuống thành tranh, điện quang xanh trắng chiếu sáng giữa bầu trời, tượng phật càng thêm dữ tợn.
…
Thương Ung Nam Giao, đội kỵ mã phi nhanh trong màn mưa tóe lên từng đạo nước bùn, đường cong phía trước, một nhóm hơn mười người xuống ngựa, bảo vệ Dương Kiên, Dương Tố chạy tới đình nghỉ mát. Dương Tố vung tay áo thi thuật, loại bỏ nước đọng trên áo bào huynh trưởng trước, cười nói:
- Mưa to không còn lâu, tộc huynh không cần phải sốt ruột, cứ chờ một chút, đợi đệ thi pháp, cáo tri Lục Lương Sinh chúng ta đã tới.
- Không sao, vi huynh tiện thể thưởng thức một chút cảnh mưa.
Oanh ——
Đột nhiên một tiếng sấm vang lên, tựa như nổ ngay bên tai, khiến Dương Tổ đang chuẩn bị thi pháp cũng giật mình mà run một cái, vội vàng hạ xuống pháp lực, ngẩng đầu nhìn về phía ngoài đình viện.
- Sấm sét này có chút kỳ quái.
Sau một khắc, một trận gió lớn xen lẫn hạt mưa phất qua rừng cây phía trước, tiếp sấm theo nhau mà tới, từng đạo lôi điện từ mây đen dày đặc giáng xuống, như điện quang hỏa thanh chiếu sáng tầm mắt.
- Huynh trưởng, không thể ra đình nghỉ mát, có cao nhân đang tiếp nhận lôi kiếp ở đây.
Nghe vậy, Dương Kiên quay đầu.
Tia chớp lấp lóe, một cây đại thụ bị oanh tạc thành hai đoạn, trong mưa xuất hiện hỏa hoạn. Mưa gió chập chờn, rừng cây nghiêng đổ tứ phía.
Lừa già chạy ra khỏi đại điện kêu vang, một đầu tia chớp xẹt qua theo đáy mắt nó, một cây cổ thụ trong tường viện tóe ra hỏa quang, chạc cây kéo theo cành lá rớt xuống, con cóc ôm đùi, trên mặt toàn là kinh hãi, Đạo nhân vung vẩy ống tay áo che mặt mũi, lảo đảo lui về phía sau.
- Ha ha.
Quanh quẩn đều là tiếng cười to khàn khàn, chỗ thân ảnh kia đặt bút điên cuồng vẽ dọc theo tường viện. Tiếng sấm ngày càng vang dội, tia chớp mang theo điện quang xanh trắng xoạt xoạt xông ra khỏi mây đen đánh xuống xung quanh Lan Nhược Tự.
Oanh!
Thình thịch ——
Điện Xà uy vũ đánh trúng một góc mái miếu, mảnh ngói nổ tan vỡ ra, sáu lão nhân tránh mưa co lại thành một đoàn, ồm đầu run lẩy bẩy, sợ đến mức kêu khóc ra.
- Ta đã già rồi còn muốn thế nào nữa!
- Ta không muốn chết…
hừ gào hừ …
Lừa già hí dài giơ chân lên khoan khoái chạy vào trong mưa, đầu lừa ngẩng lên nhìn bầu trời đang không ngừng hạ xuống tia chớp mà phun ra khí thô, quanh đi quẩn lại giẫm lên nước động vẩy ra, thậm chí còn ngồi xuống vui chơi lăn lội trong nước.
Sau đó một tia chớp ‘xoạt’ bổ xuống, lừa già trừng lớn vành mắt, hồn thần đột nhiên cứng đờ, tứ chi thẳng băng, lông bờm toàn bộ đều dựng đứng lên, bốc lên khói xanh.
- Lương Sinh, lôi kiếp!
Con có ôm bắp chân Đạo Nhân, muốn xông ra khỏi áo Tôn Nghênh Tiên, nhưng cuối cùng trời sinh sợ thiên lôi nên đành rút trở về, hô to về phía đồ đệ đang ở càng xa.
- Tế ra Yêu Đan, ứng kiếp, ngăn cản một trận ——
Âm thanh truyền đến, hồn thần Lục Lương Sinh run rẩy, trong mắt như nhìn thấy một vị lão nhân đang ngẩng cao đầu đứng ởtrên pháp trường, trong tiếng cười có một chút điên cuồng, không thể ngăn nước mắt lại được mà rơi xuống.
- Đạo... Đạo... Đạo...
Bút lông trong tay nhanh chóng dịch chuyển, cuối cùng hạ xuống một bức thần nữ Phi Thiên, hàm răng đột nhiên cắn chặt liền:
- A!
Mở ra, phấn bút vung lên.
- Văn võ cả triều, tất cả đều là tà ma ngoại đạo.
Pháp quang ba mặt tường viện chợt lóe lên, mơ hồ vang lên thanh âm Phạn âm tụng xướng.
Một đạo điện xà đánh xuống giống như bị Phi Thiên thần nữ vung tay áo lệch khỏi đỉnh miếu, nện xuyên thấu đi, ngói vỡ, mảnh gỗ vụn bình bình hạ xuống, điện cành kéo dài, rơi vào trên thân Thụ Yêu đang cầm cái nồi nâng ở trên đỉnh đầu xem xét.
Oanh một cái đốt lên ngọn lửa, Thụ Yêu váy đen há to mồm, hoảng sợ chạy loạn, thân ảnh trong nháy mắt hóa lên một đạo yêu phong, đánh vỡ vách tường, đập ngọn lửa trên bờ vai, dưới chân đá vào tảng đã làm mất trọng tâm, một đầu chìm vào giếng cổ, bùm một tiếng âm thanh sóng nước vang lên.
Ba mặt tường viện Lan Nhược Tự, hình dáng Phật Đà, thần nữ hiện ra, vươn cánh tay chống đỡ bầu trời. Cùng chống đỡ ngàn vạn thiên lôi.