Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 215: Lục Lang Kết Đan, Lừa Già Hóa Lân

Chương 215: Lục Lang Kết Đan, Lừa Già Hóa Lân




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Oanh ——

Thiên Lôi nổ tung, đâm vào tầm mắt là một mảnh trắng xóa.

Tại phiên chợ dưới chân núi, khi nháy mắt vô số sấm sét vang dội đánh về phía đỉnh núi, bạch quang tỏa ra, bách tính trong trấn bị dị tượng này hấp dẫn, tất cả hiệp khách đều vô thức nhắm mắt lại, trải một trận cảm giác quang mang rút đi, rất lâu sau mới mở to mắt, từ trong rung động lấy lại tinh thần.

- Ôi, vừa rồi muốn hù chết người sao!

- Rốt cuộc xảy ra chuyện gì! ?

- Mẹ kiếp, ngựa của ta bị dọa sợ đến mức không thể tiểu được.

- Chẳng lẽ vị cao nhân nào đó trong núi có tác pháp hàng yêu rồi? Sáu người trước đó kia không phải nói muốn lấy đi bút mực sao?

- Có lẽ vậy… sáu người này phúc thật lớn, nói không chừng tương lai cũng có tiên gia trong người.

- Này, sớm biết thể lão tử cũng đi.

Một đám chụm đầu ghé tai nói chuyện, lôi âm dần dần tắt, bạch quang cũng rút đi, còn có ngói vỡ trượt xuống từ mái hiên.

Ba một tiếng vỡ nát.

Tê~~

Ngoài miếu, nước mưa góp nhặt, điện quang du thoán, lừa già phả ra khói xanh thân thể phát run, giơ lên bốn vó giãy dụa hí dài, nữ quỷ Hồng Liên trốn vào bức tranh lúc này mới miễn cưỡng hiện ra quan sát hoàn cảnh xung quanh.

BA~

Tiếng mảnh ngói nát vang lên, Tôn Nghênh Tiên lại sợ hãi lại rụt trở về, dựa vào tường viện ngồi tại chỗ nước đọng, toàn thân bất lực, tứ chi thỉnh thoảng run rẩy vài cái.

- Nói ngươi lão mẫu.... Sấm sét thật lớn.

Dưới thân áo dài, Đạo Nhân cóc cúi hai đầu chân ngắn nhỏ, hai mắt vô thần, hai má phồng to, ý thức vẫn đang ở trong trạng thái trống rỗng.

Trong màn mưa phía trước, Lục Lương Sinh đứng ở chỗ đó không nhúc nhích, nước đọng theo một đường áo tơi nhỏ xuống mặt đất, bút lông trong tay hạ xuống bị giọt mưa làm ướt nhẹp, trong nháy mắt hóa thành tro tàn, rơi xuống mặt đất hòa cùng nước mưa tam biến.

Cẩn thận quan sát, lúc này toàn thân Lục Lương Sinh giống như đều yên tĩnh, khi Thiên Lôi đánh xuống, pháp lực, yêu lực đồng thời vận chuyển huyễn hóa ra chư phật chư tiên pháp tương xung trên bầu trời, ngênh tiếp lôi kiếp.

Trong nháy mắt pháp lực thân người chống đỡ thiên địa lôi kiếp, linh hồn Lục Lương Sinh giống như bị kéo rời khỏi thế giới này, cả người nhập định không thể nhúc nhích, nhưng ý thức lại vô cùng thanh tỉnh, tựa nhưng đang ở một nơi hư vô giữa thiên địa.

Sinh mệnh Yêu Đan vô cùng mạnh mẽ, bốn nguyên sáu tượng hóa thành tinh vân biến thành thực chất như tinh hà rực rỡ.

- Đạo...

Lục Lương Sinh như hóa thành tinh điểm đặt mình vào hư vô mênh mông bao la, nhìn tinh vân xoay tròn xung quanh Yêu Đan lộng lẫy như đai lưng.

- Đây chính là đạo của ta?

Một lần mữa đọc một chữ “đạo” lên. Tiếng vang khai thiên tích địa oanh tạc bồn phía, tinh vân xoay tròn càng ngày càng nhanh khiến cảm xúc của hắn cũng bành trướng, tự thân giống như đang di động, một viên Yêu Đan to lớn lần lượt bong ra từng mảnh vụn, lộ ra màu sắc hỏa hồng, nhiệt lượng mặt trời thiêu đốt truyền đến khó mà chịu đựng được.

Lục Lương Sinh cảm giác được toàn bộ những biến hóa này, hóa thành tinh điểm bay cùng tinh vân, trong vòng xoáy tinh vân kinh khủng kia đi về phía vây quanh mặt trời.

Tinh vân bao lấy Yêu Đan đang thiêu đốt, toàn bộ hư vô đều lay động kịch liệt, không gian đen kịt vô tận giống như từng mảnh vỡ bong ra hóa thành vô số tinh thần tô vẽ.

Bốn nguyên sáu tượng bao khỏa Yêu Đan ngưng kết thành tròn, dần dần có hào quang màu vàng óng, giữa tầm mắt Lục Lương Sinh có trời có đất, thế núi tụ thành, kim quang như ngày, vạn vật sinh trưởng giữa mặt đất. Kim Đan đã thành, tọa hạc ở trong tiểu thiên địa.

- Đây chính là đạo của ta!

Giọt mưa lạnh như băng theo tóc nhỏ giọt ở mí mắt, lông mi run lên, Lục Lương Sinh từ từ mở mắt, đáy mắt làm một mảnh bình thản, đảo qua giếng cạn bên cạnh. Bờ môi dính nước mưa khẽ nhếch.

- Cứ tĩnh dưỡng cho tốt, thuận đường trấn thủ Âm Sát nơi này, nếu như tương lai không phục được thần hồn thì tự đi đi, nhưng nếu gặp phải nguy hiểu thì đến Tê Hà Sơn tìm ta.

Xoay người đi đến miệng tường viện, nhặt lên sư phụ đang ngơ ngác để trên vai, đưa tay vốt đỉnh đầu Đạo Nhân.

Đối phương run rẩy tứ chi dần dần bình tĩnh trở lại.

- Đi thôi.

Không còn âm thanh nhấp nhô, tay khẽ vẫy, song cửa rộng mở, mũ rộng vành dựa vào tường bay tới, rơi vào trong lòng bàn tay Lục Lương Sinh, mang vào đỉnh đầu, che nửa ánh mắt nhìn về phía lừa già không xa, chân trước nửa quỳ giùng giằng, lưng phủ đầy vảy rắn xanh đen cứng rắn, tứ chi to dài, chân cũng lớn hơn một vòng.

Tê ~~~

Gào ~~

Lừa già run run cái cổ, lông bờm phát triển vô cùng tốt, tung ra nước mưa đọng, bắp thị lừa vặn vẹo, mõm dài nhe ra răng nanh, đỉnh đầu hai bên da có hai cục u, gáy vang đột nhiên hóa thành một tiếng.

- Hống gào ——-

Gào thét, thống khổ đóng lại con mắt.

Phốc!

Cục u phá vỡ, cốt chất hiện lên kéo dài hướng lên trên, phân nhánh, lại lan tràn hơi nghiêng, lộ ra bén nhọn, thống khổ co rút, chân lẹt xẹt tóe ra nước đọng, đuôi dài sau lưng đùng đùng vứt vang, cuối đuôi trọc mọc ra một túm lông, bay múa giữa không trung.

Bờm sư tử, sừng hươu, thân nai, vảy rồng, đuôi trâu, thân thể ưu nhã mà uy nghiêm, làm cho người sinh sợ.

Hai con mắt đóng chặt bỗng nhiên mở ra, huỳnh hoàng thụ đồng, bốn vó thẳng băng, dưới cằm một đôi râu thịt mọc ra trong nháy mắt, vươn cổ ngửa mặt lên trời mở ra mõm dài, nghiêm nghị gầm thét.

- Hống gào ——

Tia điện trên vảy toàn thân lốp ba lốp bốp tỏa ra bốn phía.

- Nói nói... Ngươi.....

Lưng Đạo Nhân dán lưng vào tường, nhìn tia điện trên người lừa già, đôi môi phát run.

-.... Bản đạo không dám cưỡi.... Đây con mẹ nó biến Lân.

Lục Lương Sinh cũng có chút kinh ngạc, không ngờ mình ứng kiếp đúc thành Kim Đan, lừa già cũng có tạo hóa như như vậy, hóa lân có thể có quan hệ với quả trứng nó ăn tại động phủ Kỳ Sơn của sư phụ trước đó. Lại thêm đón thiên lôi của mình cũng giúp nó tiến hóa.

Nghĩ đến đây, nhìn Lân thú đong đưa bờm sư tử, mắt hổ đóng mở, mõm dài mở ra để lộ răng nanh, sau đó….lè lưỡi vẩy mở chân khoan khoái nhún nhảy chạy chậm tới chỗ Lục Lương Sinh, cúi người liếm tay hắn.

- Còn nhớ rõ ta.

Lục Lương Sinh do dự một chút, để tay lên đầu nó vuốt ve.

- Còn nguyện ý thay ta cõng giá sách?

Lừa già gật gật đầu, xoay người chạy vào trong miếu, dẫn tới Hồng Liên rít lên một tiếng, chốc lát, kẽo kẹt kẽo kẹt treo hai giá sách, miệng hàm chứa dây cương chạy về ném tới trước mặt thư sinh.

- Ha ha.....

Mơm trớn cái bờm sư tử của lừa già, Lục Lương Sinh cầm giá sách đặt trên vảy lưng, lúc này Hồng Liên đang trong tranh nhỏ giọng hỏi:

- Công tử, đây là đầu lừa già kia của ngươi sao?

- Đúng vậy...






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch