Cảm thán một tiếng, Lục Lương Sinh dắt dây cương, chú ý tới Đạo Nhân còn đang sững sờ:
- Đi, phía trước Thập Lý Đình còn có người chờ ta đi qua gặp mặt.
- Ách... Được.....
Đạo Nhân nuốt nước miếng một cái, cẩn thận đi theo phía sau lừa già nhìn đông nhìn tây một hồi, sau một lúc quen thuộc lại muốn cầm đuôi dài phía sau lưng lừa già.
- Cũng không biết là Lân hay là Kỳ Lân...
Xuy ~
Lừa già đi trước xoay cổ nguýt hắn một cái, điện quang bật lên, Đạo Nhân sợ đến mức nhảy xa ra, trêu đến Hồng Liên trong họa quyển cười khẽ một tiếng, quanh quẩn trong không khí tươi mát sau cơn mưa.
Bên ngoài Lan Nhược Tự, sáu lão nhân khẽ nhếch miệng, nghe tiếng cười đi xa khỏi rừng cây, hai mắt lật một cái, lập tức ngất đi.....
…
Đường đất Nam Giao, trong lương đình một đoàn người cả thân hình đều bị mưa tạt ướt nhẹp, phía không xa có cây đã cháy đen, ngọn lửa đốt dữ dội.
Dương Kiên vẫn còn đỡ, có Dương Tố thi triển pháp thuật ngăn mưa gió lại, nhưng những người còn lại đều chật vật hơn rất nhiều, nhìn đại thụ đang bị thiêu đốt, Dương Kiên quay đầu, nhìn tộc đệ bên cạnh.
- Các ngươi tu đạo độ kiếp đều phải ứng phó với thiên lôi giống như vậy sao?
- Đúng vậy, càng về sau càng gian nan nguy hiểm.
Dương Tố nhớ lại trận thiên lôi vừa ra ra, trong lòng cũng có bỡ ngỡ.
- Chỉ cần hơi không cẩn thân, thân tử hồn diệt.
Dương Kiên ngồi trên băng ghế đá, vuốt râu cười to lên.
- Thật ra, không phải cũng giống như việc chúng ta sắp phải làm sao? Hơi không cẩn thận là bỏ mình diệt tộc.
Đinh đinh....
Khi hai người nói chuyện, từ nơi xa rừng cây mơ hồ có tiếng chuông lay động, Dương Tố nhíu mày, đứng dậy nhìn về phía bên kia, thị vệ bốn phía đều là cao thủ võ đạo một đường, đương nhiên cũng nghe thấy, thần kinh kéo căng, tay từng người cầm chắc chuôi đao.
Dương Kiên cũng không nhịn được hiếu kì, đứng dậy đẩy ra một người.
- Là người từ nơi nào đến?
- Không biết...
Dương Tố lắc đầu.
- Nhưng mà chắc là Lục Lương Sinh kia.
Lời nói vừa hạ xuống, con mắt đám người trong lương đình đều lập tức co rụt lại, đáy mắt đối diện với người từ trong rừng cây đi ra.
Đó là người khoác áo tơi, đầu đội mũ rộng vành, nắm một đầu Lân thú sừng hươu bờm sư tử, toàn thân xanh đen đi tới bên này.
- Kỳ Lân..... Lân.....
Lúc Dương Tố thì thào mở miệng, Dương Kiên cùng một đám thị vệ kinh hãi không cách nào nói nên lời, biểu cảm trên mặt vô cùng đặc sắc, chân tay luống cuống đứng ở trong đình.
- Bên trong đình bên kia chính là người ngươi muốn gặp?
Cây cỏ ẩm ướt, nước mưa chảy xuống đế giày, Đạo Nhân đi theo phía sau Lân Thú ra khỏi rừng cây, nhìn qua đình nghỉ mát bên kia.
- Xem điệu bộ hình như nhà quyền quý.
Lục Lương Sinh nắm dây cương đi ở phía trước, chuyển qua mũ rộng vành hơi hơi nghiêng mặt, trong miệng nhẹ Ừm một tiếng.
- Dương gia Trường An, Đại Thừa Tướng trong triều, một tay che trời.
Đạo Nhân ngậm miệng nuốt vào lời nói, lắc đầu, chuyển phương hướng, mảnh vải đội mưa đi đến địa phương khác.
- Người ta chạy thật xa như thế đến tìm ngươi, sở cầu nhất định lớn, ngươi đi trò chuyện, ta đi bên cạnh vơ vét chút thức ăn bồi bổ thân thể, một hai tháng này đi đường, người đã gầy, phải bồi bổ.
Lục Lương Sinh cười cười, không nói gì, hai người có ăn ý nhiều năm qua, cũng sẽ không bởi vì một đôi lời mà để ý cái gì, liền lôi kéo Lân Thú trực tiếp đi đến đình nghỉ mát. Lân Thú dáng người uy nghiêm dịu dàng ngoan ngoãn đi sau lưng thư sinh, huỳnh hoàng hổ mục thỉnh thoảng nghiêng mắt nhìn về đình nghỉ mát, làm người sợ hãi, cùng Lục Lương Sinh một thân áo tơi mũ rộng vành, đi trong thời tiết ẩm ướt sau mưa, dường như một bức tranh bức thủy mặc cổ tràn ngập thần bí.
- Cô.....
Trong lương đình, một đám thị vệ nuốt nước miếng, nhìn chằm chằm một người một thú càng ngày càng gần, tay cầm chuôi đao xuất mồ hôi, lúc Dương Tố phất tay để bọn hắn tản ra lui ra, cơ hồ có thể nghe được một chuỗi tiếng thổ khí như trút được gánh nặng.
- Người này chính là Lục Lương Sinh?
Dương Kiên mới gặp Lân Thú kinh hãi, dần dần bình phục, địa vị trong triều cực cao, cho nên hắn có phóng khoáng, khí phách, phất tay để cho bọn thị vệ thối lui đến bên ngoài đình nghỉ mát.
- Người bên trong thần tiên, phải đích thân ngênh tiếp!
Lắc tay áo rộng phẩy một cái, trước một bước đi ra đình, hướng một người một thú đi bộ trong màn mưa đến chắp tay.
- Trường An Dương Kiên, gặp qua Lục tiên sinh!
Bên cạnh, Dương Tố nhìn xem Lân Thú cao hơn đầu người tới kia, nhớ đến chỉ mới nửa tháng không thấy Lục Lương Sinh, trong lòng tràn đầy ngạc nhiên..... Mẹ ơi, mới qua bao lâu đã lên Kim Đan. Tâm tư chợt lóe lên, trong lúc tộc huynh chắp tay, cũng ở một bên chắp tay thi lễ.
- Gặp qua Lục đạo hữu.
Lục Lương Sinh buông ra dây cương, chắp tay hoàn lễ hai người đối diện, lập tức buông tay hướng đình nghỉ mát duỗi ra.
- Hai vị đường xa tới, cùng một chỗ vào đình ngồi xuống nói chuyện.
Đối với tính nết vị Lục tiên sinh trước mặt, Dương Kiên đã biết được một phần từ trong miệng tộc đệ, lúc này gặp một lần, quả nhiên như vậy, trong lòng cám ơn đến tám đời tổ tông vị Hoàng Đế Nam Trần kia.
- Ha ha...
Loại đạo pháp cao thâm bên cạnh có Thụy Thú đi theo này, vậy mà Hoàng Đế Nam Trần đọc đủ thứ điển tịch kia không cần, hẳn là trời lưu cho Dương Kiên ta thành tựu nghiệp đế vương!
Trong lòng suy nghĩ, tay cũng không chậm, làm một thủ thế "Mời".
Lục Lương Sinh gật gật đầu, nghiêng người vỗ vỗ đầu Lân Thú bên cạnh.
- Bản thân đi chơi ở xung quanh đi.
Vồ
Lỗ mũi Lân Thú phun ra khí thô, thông linh gật gật đầu rồng, điều này làm cho hai huynh đệ Dương Kiên sợ hãi thán phục, dù sao ai cũng chưa thấy qua Thụy Thú trong truyền thuyết, mấy tên thị vệ ngoài đình gần sát Lân Thú bị bờm sư tử tung ra mưa nước đọng đến đánh vào trên mặt, cũng chỉ có thể chịu đựng cả một cử động nhỏ cũng không dám..... Bất quá bị Thụy Thú bực này run nước mưa trúng người, có thể mang đến phúc phận hay không? Con mắt mấy người thị vệ kia giật giật, người lặng lẽ hướng phía trước lại gần thêm ra một chút.
Lân Thú nện bước chân đi bên trong màn mưa di chuyển bốn phía, trong lương đình, ba người ngồi xuống, Dương Tố có chút không nở thu hồi ánh mắt từ trên người Lân Thú đang dạo bước bên ngoài. Hướng huynh trưởng và Lục Lương Sinh đang lấy xuống mũ rộng vành chắp tay, mở miệng trước nói.
- Lục đạo hữu, sự tình nửa tháng trước ngươi ta hẹn nhau, còn nhớ không?
- Tự nhiên nhớ rõ.
Lục Lương Sinh lời nói bình thản, ánh mắt rơi vào trên mặt Dương Kiên đối diện tầm mắt.