Theo phương hướng ngón tay chỉ nhìn lại, ở ngay chỗ ngoặc của đường núi phía trước, một đội kỵ tám người đang phát ra tiếng vang ầm ầm, vội vàng lao như bay về hướng bên này.
- Nhanh lên, sắp đuổi tới rồi!
- Lão đầu, chớ lộn xộn, cẩn thận rơi xuống!
- Phía trước có người, nhanh bảo bọn hắn né tránh!
Một kỵ sĩ phía trước nhất đội kỵ mã vung vẩy trường đao, hô to.
- Người trước mặt, mau tránh ra…
Đồng thời, tám người bên này xếp thành một dường thẳng, nhìn đối phương, có cảm giác như muốn xông vào, Lục Phán cắm cây đao xuống bên chân, xiết chặt nắm đấm. Hét to một tiếng:
- Xuống ngựa!!
Tiếng rống vang dội vang vọng trong núi, bụi đất trên mặt đất dưới chân đều bị ép bay ra ngoài.
Hí hí hí hí.... Hí.
Đối phương đột nhiên bạo hống để hai con ngựa kinh hoảng một chút, kỵ đội đang vọt tới vội vàng kéo dây cương, chạy ra thêm mấy bước rồi dừng lại, thị vệ xách theo lão đầu trong tay hơi run tay, BA~ một tiếng, người ngã xuống đất.
- Ôi... Vương Bán Hạt che eo lăn trên mặt đất hai vòng, nhưng không có người nào để ý đến hắn, trong đội kỵ mã có người gấp gáp hô to.
- Các ngươi là bọn người nào, mau mau cút đi!
Hả??!
Tám người Lục Phán liếc mắt nhìn nhau.
Sau đó nheo mắt lại, ngay tại phía trước đội kỵ mã trong tầm mắt, nắm vạt áo một cái, bỗng nhiên xé xuống áo ngắn trên thân.
Tê lạp
- Bài trận!!
Xé áo ngắn ném qua bay lướt tới bốn phía, nháy mắt rơi xuống mặt đất, tám người ‘Ha!’
quát to một tiếng, hướng phía trước bước ra nửa bước, bắp thịt hai tay kéo căng, nắm lên nắm đấm hướng phía dưới áp xuống, hoặc hướng lên trên tạo ra đường cong, hiện ra vết lồng ngực bắp thịt cuồn cuộn đầy mồ hôi, trong ánh nắng, làn da đồng, đen nhánh như tấm sắt cứng rắn, cao cao nổi lên. Âm thanh trong nháy mắt bạo phát.
- Chúng ta là tám đại tráng sĩ Tê Hà Sơn, các ngươi có gan tới đây…
Toàn thân xương cốt lạp lạp vang lên vài cái, tám bộ cơ ngực giống như có thứ gì đó điều khiển, hướng về phía mấy người cưỡi ngựa đối diện mà không ngừng run run trên dưới. Cô.. Đối diện, tám cưỡi cũng đều là người có võ nghệ, phóng tới giang hồ trong không dám nói nhất lưu, tiêu chuẩn nhị lưu vẫn là có, một chút đã nhìn ra tám tráng hán là một thân công phu khổ luyện, chỉ sợ không có vài chục năm, khó có uy thế dạng này.
Sau khoảnh khắc, Mẫn Nguyệt Nhu liếc qua tám người đang run run ngực, hơi có chút không có ý tứ xúc ngựa gạt mở thị vệ phía trước, tiến lên nhìn qua chắp lên tay.
- Tám vị hảo hán, chúng ta không phải tìm đến gây chuyện, là đến tìm người, các ngươi cũng biết Tê Hà Sơn Lục Lương Sinh ở tại nơi nào không? Ta là nữ nhi của Lại Bộ Thượng Thư Mẫn Thường Văn.
- Mẫn Thường Văn?
Trước đó, tám người bồi tiếp Lương Sinh đi qua công đường, tên đó tự nhiên quen thuộc, Lục Phán nhíu mày.
- Mẫn Thường Văng, là Huyện Tôn Phú Thủy huyện năm đó?
Nghe được đối phương nhận biết phụ thân, trên mặt nữ tử lập tức lộ ra nụ cười mừng rỡ, gật đầu:
- Ta cũng ở Phú Thủy huyện bốn năm, Lục Lương Sinh đến kinh đi thi, lại ở trong nhà của ta.
- Ai ai, thì ra là người trong nhà, không cần đánh, không cần đánh.
Lục Phán vội vàng giơ tay lên quơ quơ, trái phải có mấy người Lục Khánh, Lục Hỉ, Lục Bào, Lục Hữu, Lục Lai lúc này mới thu liễm trận thế, nhao nhao lên tiếng.
- Thì ra là nữ nhi của Mẫn Huyện Tôn.
- Thật xinh đẹp.
-... Kinh thành tới đây, chỉ sợ đi rất xa.
- Từ kinh thành thật xa chạy tới, tìm Lương Sinh nhà chúng ta có chuyện gì à?
Trong âm THANH Lao nhao, Mẫn Nguyệt Nhu không dám nhiều lời, dù sao phía sau có thể còn có Yêu Quái đang đuổi theo, vội vàng tới gần phía trước.
- Chư vị thúc thúc bá bá Lục gia thôn, trong kinh thành có phiền phức, phụ thân ta dẫn ra một bộ phận binh mã bảo ta tới tìm Lục Lương Sinh, nói hắn có biện pháp, van cầu các ngươi nói cho ta biết hắn đang ở đâu, phía sau chúng ta còn có Yêu Quái truy sát, không thể trì hoãn.
Tám người Lục Phán sợ nhất nữ nhân khóc, liền kêu vài tiếng:
- Đừng khóc! Đừng khóc!
Nhanh chóng tránh ra, phất tay:
- Các ngươi trước…
Liền lúc này, đường núi nổi gió to, người sống trên núi hết sức quen thuộc đối với xung quanh, ngay khi gió thổi tới đã có thể cảm giác được một tia dị dạng, huống chi tám người Lục Phán luyện võ nung thân đại thành, phi thường mẫn cảm đối với khí cơ.
- Đi trước, chúng ta thay các ngươi ngăn lại một trận.
Thớt ngựa kinh hoảng hí vang, bất an đạp chân, Mẫn Nguyệt Nhu thúc vào bụng ngựa xông qua bọn người Lục Phán, quay đầu phân phó:
- Các ngươi lưu lại bốn người, hỗ trợ bọn họ!
Sau đó quát khẽ:
- Giá!
Vung roi, khoái mã dọc theo đường núi chạy xa, bên này Lục Phán thu hồi ánh mắt, vung tay lên, bảy người tính cả hắn chắn con đường cực kỳ chặt chẽ, bốn thị vệ lưu lại cũng đều xuống ngựa đứng ở sau lưng tám người.
Lục Khánh quay qua nhìn lại bọn hắn:
- Là Yêu Quái gì? Ba đầu, hay sáu cánh tay?
- Xem không…
Ngay tại thời điểm một người thị vệ muốn trả lời, Lục Hỉ đột nhiên ôi một tiếng kêu, che ngực lui về phía sau nửa bước.
- Đánh vào ngực ta!
Lấy tay ra, ngực phải lên cơ, một đầu vết máu có chút dễ thấy. Một giây sau, bả vai Lục Phán cũng đều bị quất nóng bỏng, giống như bị đánh một đao, hắn vội vàng cổ động khí kình, bắp thịt phồng lên kéo căng, hô to:
- Kết trận!
- A…
Tám người cùng nhau hét to, thân hình chấn động, trong không khí nhìn không thấy, quang mang nhanh chóng vặn vẹo, như là tiếng kim thiết chạm nhau bổ vang vào trên thân bọn người Lục Phán. Binh binh bang bang.. Da thịt chấn run, Lục Khánh cắn răng kiên trì, trên bờ vai bỗng nhiên truyền đến cảm giác chân đạp qua, hắn quay đầu hô lên.
- Yêu Quái đã phóng qua!
Một thị vệ phía sau vô thức vung đao, tiếng vũ khí va chạm vang lên giữa không trung tung, hoả tinh đều nhảy ra ngoài, chỉ nghe âm thanh vật nặng rơi xuống đất, dọc theo đường núi chạy xa.
- Nó đuổi theo tiểu thư đi.
- Đuổi theo!!
Bốn thị vệ trở mình lên ngựa, vòng chuyển phương hướng vung roi chạy như điên, lưu tám người Lục Phán ở phía sau, rốt cuộc không có nhiều kinh nghiệm, nháy mắt trận hình tản ra, Lục Khánh buông hàm răng, nhìn quang tuyến vặn vẹo đi gần đó, quyết định chắc chắn, kêu to một tiếng, trực tiếp đánh tới. Giống như đụng phải vật thể gì đó, hai cánh tay hắn ôm lấy vật kia, theo lực quán tính, cả người ôm đối phương nhào ngã xuống mặt đất lăn cuồn cuộn.