Cảm giác đao bổ xung quanh lập tức tiêu thất, Lục Phán, Lục Hỉ thấy thế chịu đựng đau đớn trên thân hung mãnh nhào tới, đặt Lục Khánh và thân ảnh không thấy để dưới thân, hai tay liền nện liền đánh.
- Gia hỏa này, khí lực thật là lớn.
- Lại đến vài người!
- Đến rồi!
- Lão Phán, tránh ra!
Còn lại bốn người rống to chạy tới, bắt lấy vật liệu trong suốt lại có cảm giác thực đè lại, tám người thân mang cự lực, lại là một thân khổ luyện công phu, thể trọng từng người thường nhân khó đạt đến, cùng nhau đem vật kia đè ở phía dưới, có người sờ vuốt đến tay đối phương, có người sờ vuốt đến chân đối phương, dùng sức đè ép.
Một bên con đường, Vương Bán Hạt dán chặt người vào vách núi ôm bụng không có người để ý đến, cầm lấy tản đá chậm rãi đi lên. Một giây sau, một tiếng kêu thê lương kêu thảm đột nhiên vang lên, huyết tương vẩy ra trong không khí, dính vào một bên mặt của lão đầu, bên kia tám người cũng đồng thời ngã quỵ, trong tay nắm chặt là tứ chi người.
- Ôi.
Lục Hỉ sợ đến vội vàng ném xa một đầu cánh tay, liền thấy trong một bãi máu tươi đỏ sậm trên mặt đất hiện ra thân thể không còn đầu và tứ chi.
- Nữ nhân này là Yêu Quái?
Một bên, nhìn xem đầu nữ nhân trong tay chết không nhắm mắt, Lục Phán rùng mình một cái, ném đi qua một bên, vội vàng phất tay.
- Đi nhanh lên, đi nhanh lên, nói không chừng người chúng ta giết là một người tu đạo pháp thuật giống như Lương Sinh.
- Đúng đúng, chạy thôi.
- Chớ chọc thêm phiền phức.
Bảy người khác cũng sức cùng lực kiệt, ném đi những tàn chi thịt nát, ngồi trên mặt đất lấy bùn đất lau đi vết máu, sau đó chạy về hướng Lục gia thôn.
- Ai chờ lão hủ một chút.
Vương Bán Hạt mặt mũi tràn đầy tanh hôi do máu dính đầy, đưa tay vuốt ve lung tung tiến lên, bước chân tập tễnh, trong lúc đó, bùn đất đột nhiên nhô ra, một đôi xúc tu ló ra, một Ngô Công dài cỡ nửa người gian nan leo ra. Nó cơ hồ cũng gần chết, vừa bò ra đã nằm rạp trên mặt đất đã hôn mê. Mũi chân bước qua chạm đến vỏ cứng vỡ toang, Vương Bán Hạt đưa thay sờ sờ, cầm nó lên, ôm trong ngực, cà nhắc cà nhắc đuổi theo mấy người, vừa đi vừa kêu.
- Ai ai , chờ lão hủ một chút, các ngươi làm rơi đồ!
Cùng lúc đó. Phương hướng móng ngựa chạy gấp, xông qua đường núi, tầm mắt trở nên khoáng đạt, nhìn thấy gặp một mảnh đồng ruộng trọc lốc phương xa, còn có nông dân đang bận rộn trong đồng ruộng. Sơn thôn phía tây nơi xa, phía dưới cây tùng già đón khách, tám thanh pháp kiếm ông ông trực hưởng. Lục Lương Sinh nhìn xem từng đạo linh uẩn, mắt trần có thể thấy tụ lại.
- Bước đầu tiên xong rồi.
Đưa tay vừa nhấc, một đạo linh khí dẫn đầu xông vào Nguyệt Lung, phun ra ánh sáng thuật pháp.
Tà dương chiếu đến, biển mây nổi lên màu đỏ cuồn cuộn ở trong núi, Lục Lương Sinh nhìn ra ngoài một hồi, xoay người, cũng không có gấp xem xét đạo linh uẩn thứ nhất dẫn vào Nguyệt Lung Kiếm, mà đi đến phía dưới cây tùng già, phủi nhẹ lá tùng trên tấm bia, kẹp một lá trên đầu ngón tay. Quả nhiên, vẫn là sư phụ kinh nghiệm lão đạo, Luyện Khí một đường, không phải chỉ cần đọc sách tham là sẽ thành tài.
Sau lưng vách núi bên kia, Đạo Nhân cóc vác lấy đôi màng, còn tại đứng ở trên vách đá nhìn qua biển mây cuồn cuộn, tay ngắn hơi rộng mở áo choàng màu tím phủ động trong gió.
- Lệch một ly, linh khí nồng đậm, lưu động nhỏ những đối với luyện khí sẽ dẫn đến khác biệt rất lớn …
Thư sinh nhìn đầu ngón tay ừ nhẹ một tiếng, lá tùng trên đầu ngón tay chậm rãi trôi nổi.
- Nên làm thêm một bước.
Luyện chế pháp trận xuất ra đạo linh uẩn thứ nhất chui vào Nguyệt Lung Kiếm, thư sinh đứng ở trước mộ bia, ống tay áo đột nhiên phẩy phẩy, pháp lực chấn động không khí, gợn sóng to lớn theo hắn vung tay áo khuếch tán mà ra. Lá tùng trong tay lượn vòng bay loạn bốn phía vòng quanh thân thể của hắn.
- Rừng!
Trong ánh tà dương, lít nha lít nhít lá vàng bị cuốn lên như trường long cuốn không, nhào về phía Nguyệt Lung Kiếm trong kiếm trận, nháy mắt che khắp thân kiếm, sau đó nhao nhao rủ xuống mặt đất, thân kiếm ken két vang lên tiếng kim loại được khắc hoa văn, phía dưới trăng thanh mây bay, lộ ra chữ Lâm
Đoạn thân kiếm cắm ở mặt đất dường như có rễ cây lan tràn dưới đất, thổ nhưỡng bốn phía lật cong một chút, lóe ra mấy đạo vết rạn.
- Gió đến…
Lục Lương Sinh đi ra một bước, cánh tay hướng về vách núi biển mây quơ một cái, cây tùng già lay động cành lá ào ào vang vọng, biển mây bốc lên, xoáy ra một đầu mây mù hướng bay tới sườn núi, theo thủ phương hướng chưởng vung đi, nhấc lên một trận gió lớn xông vào đầu kiếm.
Hô hô hô
Cuồng phong thổi mạnh qua cây rừng bốn phía sơn dã, điên cuồng chập chờn, con cóc đứng ở vách đá vội vàng lấy đôi màng che mặt, thân thể hơi lung lay, kém chút bị thổi ra ngoài vách núi.
‘Kia hắn mẹ chi, vi sư chỉ dạy ngươi thế nào Luyện Khí, không có dạy ngươi Luyện Thần kiếm…’
Vốn cho rằng để cho đồ đệ dùng thanh pháp khí kia thu nạp linh uẩn của bảy thanh pháp kiếm, không ngờ thế mà chơi đến lớn như vậy, đang muốn đem tứ linh dung nhập vào thân kiếm cùng một chỗ rèn kiếm. Ken két… Hoa văn khắc trên thân kiếm lại cử động, phong văn thổi qua mây bay, hình dáng thanh nguyệt (trăng) lại lộ ra một chút. Bên cạnh, Lục Lương Sinh khống chế Phong Linh khí trong núi, cùng mộc linh khí lúc trước phù hợp ổn định, chuyển thân vươn tay trảo một cái, chụp vào khói bếp sơn thôn dâng lên dưới chân núi. Dân Sinh Chi Hỏa!
Trong sơn thôn phía dưới, vo phu nhân gạo nấu cơm vừa đem gạo bỏ vào nồi, trượng phu bỏ củi vào miệng lò, oanh một tiếng, ngọn lửa bỗng dưng cuốn ra ngoài, liếm đến trên mặt hắn, cả kinh cả người theo bản năng ngã nhào về phía sau.
- Oa.. Lông mày bị cháy rồi!
Trong khi luống cuống tay chân, một đám lửa xông ra nhà bếp, đồng thời giữa không trung còn có rất nhiều quả cầu lửa từ trong từng tòa phòng xá bay ra, hội tụ thành đoàn, hướng đến Tê Hà Sơn sườn núi đi qua, dẫn tới hài đồng còn đang ở ngoài chơi đùa kinh hô kêu to.
- Lửa cháy!
- Khẳng định là Lục tiên sinh!
- Oa..
- Có thể đốt trụi cả ngọn núi hay không!
- Mau trở về nói cho đại nhân.
Lúc này, ngoài thôn đường đất, đơn thương độc mã theo tà dương tàn hồng băng băng lao tới, một đầu tóc đen trong gió vung vãi ra sau, chiếu ra cảm xúc lo lắng nơi đáy mắt, nhìn thấy phía trên sơn thôn kia hội tụ ra hỏa diễm to lớn, thật sự bị rung động. Lưng ngựa nhấp nhô, Mẫn Nguyệt Nhu quay đầu nhìn thoáng qua, mơ hồ nghe ra mấy tiếng bước chân cực nhanh đang tới gần. Quay đầu lại, hướng về phía đại sơn mà quả cầu lửa bay đi, nhớ tới lời phụ thân căn dặn, cắn chặt hàm răng, không còn chú ý thận trọng, môi đỏ mở lớn, tiếng nói thanh thúy thường ngày đổi thành tiếng hét to cuồng loạn.