Trong viện yên tĩnh, chỉ có cành lá cây già nhẹ lay động. Liên tiếp ba ngày, Lục Lương Sinh cơ hồ đều đọc sách như vậy, tu đạo, lên núi quan sát tình huống Nguyệt Lung, buổi sáng ngày thứ tư, linh uẩn cuối cùng vẫn là kẹt tại đạo thứ sáu linh uẩn trì trệ không tiến.
- Hẳn là cần một phần có linh khí luyện vật?
Thu hồi Nguyệt Lung Kiếm, triệt hồi kiếm trận, đi tới trước mộ ân sư đốt hương bái một cái, lúc này khoảng cách mười lăm tháng tám Trung thu trăng tròn bất quá chỉ còn mười ngày. Trở lại dưới chân núi, hành lý cũng đều sớm đã xong xuôi, lừa già giống như biết rõ muốn ra cửa như bình thường, cắn dây cương từ ngoài trở về, đem dây thừng ném lên mặt đất, hưng phấn đi quanh thư sinh.
Lục Lão Thạch dời giá sách ra ngoài, giúp nhi tử đem giá sách cùng dây cương sắp đặt tốt lên cho lừa già, vành mắt Lý Kim Hoa đỏ chót kiểm tra một chút tiền bạc của nhi tử.
- Trong nhà còn có, ra bên ngoài đừng bạc đãi chính mình, năm nay ăn tết, nhớ về.
- Đã biết, mẫu thân.
Không phải lần đầu tiên xa nhà nên không quá thương cảm, Lục Lương Sinh thu thập thỏa đáng, cũng không cho người nhà cùng bọn người Lục Phán đưa tiễn, nắm lừa già đi đến cửa thôn, chợt nhớ tới Vương Bán Hạt, nhìn lại, lão đầu kia đứng ở trong đám người còn hướng hắn vẫy tay.
- Sư phụ, an tâm đi đi, Thừa Ân con mắt bất tiện, đi đứng không lưu loát, liền không đi theo!
Lão nhân này, vẫn không từ bỏ, chỉ sợ ở trong Lục gia thôn chờ ta trở lại. Lục Lương Sinh cười, nâng tay áo rộng thi lễ với hương thân đang tụ tập ở cửa thôn, cầm lấy dây cương rũ xuống, nắm lừa già đã sớm đào vó không kiên nhẫn đi lên ngoài con đường.
- Đi thôi!
Thư sinh ngồi lưng lừa, nhẹ nhàng vỗ một cái vào mông lừa, cũng hướng giá sách kêu lên:
- Sư phụ ngồi vững vàng!
Trong phòng riêng, Đạo Nhân cóc đang vòng quanh từ Vương Thừa Ân nơi đó học được chơi thuốc lá, bên cạnh còn có một cây điếu nhỏ để hút, nghe được thanh âm của đồ đệ, mắt cóc đột nhiên trợn tròn:
- Cái gì?
Thân thể Đạo Nhân cóc bỗng nhiên nghiêng sang một bên, sau đó toàn bộ thân thể bay tứ tung, thình thịch dán tại gian phòng tiểu bích, đầu lưỡi đều bắn ra ngoài, mùi thuốc lá cuốn từ trong màng hắn trượt xuống. Hừ gào hừ a…
Lừa già gào thét, vó phía dưới lóe lên điện quang, hưu một tiếng, để lại trên đường đất một đường bụi mù mịt thật dài, lướt tới bầu trời. Mây trắng như sợi thô, phía dưới sương mù dày đặc lan tràn tứ phía, đi xa theo tây nam đến giao giới Phục Lân Châu.
- Mẫn Thượng Thư!
Thớt ngựa hí dài, lưng Tả Chính Dương vác bốn thanh trường đao ghìm lại dây cương, rốt cục cũng ngăn lại lão nhân bỏ trốn.
- Mời theo Tả mỗ quay lại kinh thành, đừng để ta khó xử.
Nắng sớm chiếu qua rừng, chim hót uyển chuyển dừng lại trên tường viện thiếu sụp, rêu xanh bám vào cổ thụ, trong ánh nắng, hai nhóm người cầm binh khí liên tục giằng co.
- Mẫn Thượng Thư.
Cửa viện hơi nghiêng, thớt ngựa trước cửa ra vào, thân ảnh mặc ngoại bào màu xanh, giáp da bên đưa vén lên áo choàng xuống ngựa, đạp lên giày đáy xanh, hoa văn xung quanh màu vàng đi vào trong nội viện chắp tay. Bốn thanh trường đao sau lưng hắn, nắng sớm chiếu đến, tuyết trắng rét lạnh, khiến cho bảy thị vệ che chở lão nhân có búi tóc ở gữa phải nhích về phía sau.
- Các ngươi tránh hết ra, nếu muốn chống cự, không ai trong các ngươi có thể chặn được hắn.
Mẫn Thường Văn đè lại bả vai một thị vệ, mím chặt đôi môi tách bọn thị vệ ra rồi đi lên, tung tay áo rộng đáp lễ lại.
- Tả Thiên Vệ, đã lâu không thấy.
Bên kia, Tả Chính Dương giơ một tay lên, ra lệnh người dưới trướng sau lưng thu lại binh đao, trong lòng cũng thở dài một hơi, đao binh chỉ cần không đối đầu, chính là kết quả tốt nhất. Hai người nhìn nhau một hồi, Tả Chính Dương vẫn mở miệng trước.
- Mẫn Thượng Thư, ngươi là đại quan triều đình, vì cớ gì đột nhiên vứt bỏ đi Kinh Sư, để cho bệ hạ tức giận, Tả mỗ biết ngươi là người tuyệt sẽ không làm chuyện như vậy.
Âm thanh một mảnh binh khí trở vào trong bao, Mẫn Thường Văn nhẹ gật đầu, đưa tay mời hắn đến một bên băng ghế đá ngồi xuống, thở dài, ngẩng đầu nhìn rêu xanh bám vào thân cây.
- Tả Thiên Vệ, ngươi cũng biết thế gian này có yêu nghiệt hoành hành/
- Ta biết, lúc trước ngoài phủ Chu Thiến, đêm gặp Tinh Quái, Tả mỗ tự tay chém xuống một cái đuôi cáo.
Tả Chính Dương thả thanh đao xuống góc bàn, tay ngừng một chút, ánh mắt đột nhiên nhìn lại lão nhân đối diện.
- Mẫn Thượng Thư chỉ kinh thành có Yêu Quái, ngươi mới bất đắc dĩ phải chạy ra khỏi thành?
Lão nhân nhớ tới động tĩnh đêm đó, nhắm mắt lại thở sâu.
- Rất nhiều, Hộ bộ Thượng Thư đại nhân đã gặp bất trắc.
Tả Chính Dương nhíu mày, phạch một cái đứng lên, ánh mắt đảo qua xung quanh cảnh giác hai nhóm người, tay vung mở, đè thấp âm thanh xuống.
- Không có khả năng, lúc Tả mỗ rời khỏi kinh, còn nhìn thấy Cung đại nhân đi vào triều.
- Vậy ngươi cảm thấy lão phu đang nói dối ngươi?
Lão nhân đứng dậy theo, ánh mắt không chút gợn sóng nhìn thẳng hắn.
- Tả Thiên Vệ cùng lão phu cũng quen biết nhiều năm, có từng gặp qua ta lập thân bất chính?!
Nhìn thấy ngữ khí, thần sắc lão nhân như vậy, Tả Chính Dương xiết chặt nắm đấm một hồi lâu, sau đó gật đầu.
- Ta tin Mẫn Thượng Thư!
Nói xong, cầm thanh đao góc bàn, chuyển thân rống to với hơn mười bộ hạ mang theo ngoài viện:
- Các ngươi ở nơi đây bảo hộ Thượng Thư đại nhân, ta quay lại kinh thành tự mình xác minh tình hình thực tế!
- Tả Thiên Vệ, không thể!
Lão nhân ngăn cản hắn, người sau nắm lấy bội đao nhanh chân đi ra ngoài, áo choàng phủ động ở giữa, âm thanh đã truyền tới cửa viện.
- Như Thượng Thư đại nhân nói, Tả mỗ chính là cùng chia sẻ với bệ hạ, chém trừ yêu nghiệt, nhưng nếu không như đại nhân nói, Tả mỗ sẽ quay trở lại bắt ngươi, mang cho bệ hạ xử trí!
Bước nhanh đi xuống thềm đá trong nháy mắt cưỡi trên con ngựa người bên ngoài dắt tới, lời nói Tả Chính Dương đột nhiên ngừng lại, giơ tay lên để cho phụ tá không cần nói, lỗ tai hắn hơi run run. Nghe được âm thanh sột soạt rất nhỏ. Hắn bỗng nhiên nhìn lại một bên tường viện, hét to:
- Người phương nào? !
Trường đao bên hông keng một tiếng ra khỏi vỏ, lính truy nã hoàng thành ở xung quanh vù vù rút ra binh khí, thiên vệ trên lưng ngựa đạp mạnh yên ngựa, cả người như đại điểu nhảy lên.