Chương 254: Đánh không lại, thật sự đánh không lại
Dịch: Hám Thiên Tà Thần
Biên: Hám Thiên Tà Thần
-----------------
Lúc này, Mẫn Thường Văn đứng tới gần cửa viện, nghe phía ngoài Tả Thiên Vệ hét to, cổ thụ rêu xanh không xa, cành lá rào phất vang loạn lắc. Lão nhân nâng lên ánh mắt, phía trên ánh nắng xuyên qua không khí bóp méo một cái, giống như có thứ gì đó từ đỉnh đầu hắn hạ xuống.
- Mẫn Thượng Thư cẩn thận ——
Tiếng phá không vang vọng, một thanh đao ném đến, gần như sắp muốn áp vào trán lão nhân, cách vài tấc bình một tiếng chạm vào cái gì đó, tia lửa bắn giữa không trung. Tả Chính Dương ôm lấy lão nhân, áo dài xốc lên, một cước bình một tiếng đá một cái mạnh hướng về phía không khí phía trước, lại đá không trúng thứ gì, chuyển thân một chưởng đẩy Mẫn Thường Văn tới bên cạnh tám tên thị vệ không xa.
- Bảo vệ tốt đại nhân!
Trở tay lật ra sau lưng, rút ra một thanh đao, trong chốc lát xuất ra hai vòng đao ảnh, đem không gian viện lạc áp súc đến chặt kín, trong mắt mọi người ở đây đều là ánh nắng chiếu vào mặt đao bắn ra lãnh mang kim loại chói mắt.
Thình thịch ——
Lưỡi đao xoay tròn bổ vào rêu xanh trên cây, cứ thế mà khảm vào một nửa, bụi đá bạo bay văng khắp nơi, trong âm thanh răng rắc đứt gãy, kéo theo cành lá rậm rạp đập vào tường viện.
Oanh.
Gạch đất sụt tường ép tới hãm đi xuống một đoạn, lá cây bay lả tả vẩy xuống, đan xen ở giữa, mấy lá cây xẹt qua không khí, quỹ tích lúc đầu giống như chạm đến cái gì đó, cơ hồ lặng yên bị lệch rơi qua một bên.
- Tìm được ngươi rồi.
Tròng mắt Tả Chính Dương hơi híp, trở tay lại là một trường đao vù xông lên bầu trời, trong ánh nắng tươi đẹp, trong tay cầm thanh đao khác, vung chém mạnh.
Đinh ——
Sắt thép va chạm tạo ra gợn sóng đẩy không khí bốn phía ra ngoài, Tả Chính Dương bổ nhào tới đè ép chuôi đao kéo ngang ra nửa vòng tròn, lúc đầu không có vật gì trong không khí, hiện tại có cái gì đó vặn vẹo trong ánh sáng, tựa như bay rớt ra ngoài, đập đến cửa thấp tường viện, kích thích vô số tro bụi.
Vù vù.....
Bầu trời, một ngụm trường đao hạ xuống, Tả Chính Dương ở phía dưới bổ ra một đao, động tác thu đao thuận thế đá ra một cước về sau. Mũi chân đặt lên sống đao. Binh khí hạ xuống thẳng đứng, đột nhiên quét ngang, bị lệch phương hướng, lôi ra một đạo hắc ảnhtrong ánh nắng , ghim vào tường đất, đầu đao lộ ra từ tường viện.
Cạch..... Cạch..... Cạch...
Cờ đỏ thắm hiện ra giữa bụi mù mịt, theo lưỡi đao kết thành nhỏ máu, không ngừng rơi xuống. Tiểu viện rách nát an tĩnh lại, trong lòng Mẫn Thường Văn còn sợ hãi được hai thị vệ bảo hộ ở giữa, đợi đến khi tro bụi hạ xuống, chính là nhìn thấy một nữ tử cà sa tím đen bị thanh đao đâm xuyên người đính tại trên tường.
- Tại sao lại là một nữ tử?
Nhưng sau một khắc, Tả Chính Dương rút trường đao ra, thi thể nhào ngã xuống mặt đất, y phục trên người nông rộng nghiêng lệch, phía trong thi thể càng giống như là người giấy vậy, lộ ra cái cổ, trong nội tạng gân cốt cái gì cũng không có.
- Quả nhiên là yêu vật.
Tả Chính Dương nhìn chằm chằm thi thể gạt ra một tiếng trầm thấp, tiếp nhận binh khí người dưới trướng đưa tới, cắm quay lại phía sau lưng, chuyển thân đi ra ngoài, phất tay:
- Ánh mắt các ngươi không được rời khỏi Thượng Thư đại nhân, chờ ta trở về bẩm báo việc này với bệ hạ cùng Pháp Trượng!
- Hộ Quốc Pháp Trượng kia chính là yêu nghiệt!
Mẫn Thường Văn đứng ở trong viện nói.
Thân ảnh trở mình lên ngựa sửng sốt một chút, quay đầu mở to hai mắt nhìn lão nhân, nhất thời nửa câu cũng nói không ra, nếu như pháp lực cao thâm Hộ Quốc Pháp Trượng là Yêu Quái, vậy bệ hạ... Nghĩ đến cuối cùng, Tả Chính Dương ghìm lại dây cương, vòng chuyển đầu ngựa liền muốn rời khỏi, Mẫn Thường Văn từ trong nội viện đuổi theo ra.
- Tả Thiên Vệ, không thể lỗ mãng, văn võ bá quan kinh thành đoán chừng đều như túi da rồi, không cần phải trở về mất mạng, ta đã phái tiểu nữ đi Tê Hà Sơn tìm Lục Lương Sinh, có thể hắn có biện pháp.
- Tả mỗ đợi không được.
Tả Chính Dương trên ngựa chắp tay.
- Mặc kệ Lục Lương Sinh có biện pháp hay không, ta đều muốn che chở bệ hạ, đây là bản phận của ta, Thượng Thư đại nhân, cáo từ!
Quất vang cây roi.
- Giá!
Hét to âm thanh, chạy như điên dọc theo đường trở về.
Cộc cộc cộc...
Tiếng vó ngựa càng ngày càng xa, trong tiểu viện rách nát, đám người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, ánh mắt cuối cùng vẫn nhìn về phía lão nhân.
- Thượng Thư, chuyện vừa rồi đã đắc tội, hiện tại như thế nào cho phải?
- Đúng vậy, nếu Hộ Quốc Pháp Trượng là Yêu Quái, vậy bệ hạ lại không là gặp nguy hiểm?!
- Chúng ta cũng trở về đi thôi?
- Trở về chẳng phải sẽ để Thượng Thư và chúng ta vào tử địa sao?
Trong lúc một đám thị vệ cùng binh lính truy nã ở Hoàng thành nói chuyện, lão nhân ngồi trên băng ghế đá yên lặng rất lâu, ngẩng đầu trắng bóng nhìn mây trắng, ngẫu nhiên một hai con chim tước bay qua tầm mắt. Hành động theo cảm tính đi theo Tả Chính Dương chạy về kinh thành, đó là cách làm không sáng suốt, lão nhân còn chưa mất trí đến độ đó.
- Chúng ta đi, đi Tê Hà Sơn!
Không lâu, một đoàn người vội vàng thu thập thỏa đáng, trở mình lên ngựa đi về phía đông, nhớ lại con đường trong trí nhớ, đi tới Hà Cốc Quận.
- Đi thôi!
- Giá!
- Nhanh, đuổi theo!
Từng tiếng phi nước đại tiến lên, móng ngựa bốc lên trên đường cuốn lên sương mù dày đặc, con đường dưới chân bọn hắn kéo dài hướng đông, một nhánh đội ngũ đồng dạng cũng đang đến Hà Cốc Quận. Trên đường gặp gỡ một nhánh đội ngũ xử lý tang sự, an táng xong đang phản hồi trong thành, Tôn Nghênh Tiên, Mẫn Nguyệt Nhu chỉ phải lui sang một bên, chờ bọn hắn đi qua, thuận đường nghỉ ngơi ở ven đường.
- Tôn đạo trưởng, tu vi đạo pháp Lục công tử cao bao nhiêu? Có thể đánh thắng Hộ Quốc Pháp Trượng trong kinh thành hay không?
Một đi ngang qua đến, Mẫn Nguyệt Nhu nói chung cũng quen thuộc Đạo Nhân, nói chuyện cũng tương đối tùy ý một chút. Bên cạnh, nhìn xem một cây cán cờ trắng phiêu động, tiền giấy bay múa đầy trời, Tôn Nghênh Tiên giơ tay lên hất ra một tờ giấy vàng phi đến, bỗng nhiên lại bắt nó lại, nhét vào túi vải bên hông.