Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 256: Lão Tăng Trấn Không

Chương 256: Lão Tăng Trấn Không




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Không đi kinh thành?

Gió đêm soạt soạt soạt, tiếng lá cây nhẹ lay động, họa quyển trong giá sách, Hồng Liên lộ ra nửa gương mặt mắt nhìn sư đồ bên kia, vội vàng rụt về. Lừa già vẫy đuôi ở không xa bên đường nhai nuốt cỏ xanh nhìn lại, thư sinh nhìn qua bỗng nhiên nở nụ cười, tùy ý nằm xuống bên cạnh sư phụ.

- Sư phụ, tại sao đột nhiên lại nói như vậy?

Qua Phục Lân Châu, đi về phía trước trăm dặm, khoảng cách kinh thành đã không xa, đến lúc này, Đạo Nhân cóc còn nói lời này, trong lòng cũng do dự rất nhiều ngày. Hắn chống đầu gối, chậm rãi ngồi từ dưới đất dậy.

- Vi sư muốn nói cho ngươi về Hộ Quốc Pháp Trượng kia, dù ngươi có Pháp Bảo khắc chế Phạn âm lấy mạng của hắn, phần thắng cũng quá nhỏ, hắn đi con đương tu đạo, không phải Yêu Quái bình thường có thể so sánh, lấy tu vi ngươi bây giờ, muốn bức bách hắn hiện ra nguyên hình, kinh động đến người tu đạo khác ở Thành Hoàng, gần như không có khả năng!

Một bên, Lục Lương Sinh ngẩn người, mím chặt bờ môi, gật đầu.

- Xác thực, thế nhưng sư phụ, duyên phận giữa ta cùng Trần Triều đã hết, nhưng ngàn vạn bách tính trong thành vẫn còn, nếu như bỏ mặc, hắn sẽ tính hóa rồng thăng thiên, là Nghiệt Long một phương, thế gian có thêm một đại yêu... Hôm nay chưa diệt trừ, sau này sẽ càng khó khăn.

Thư sinh tách bánh thành hai nửa, cắn một cái.

- Ta cũng biết rõ việc này rất khó khăn, liều một phen cũng tốt, nếu chỉ là thân hữu mà ra tay, tính không được tu đạo, chỉ vì thiên hạ lê dân xuất thủ cũng không thể coi là tu đạo, cả hai kết hợp một mới là chuyện người tu tạo chúng ta nên làm, huống chi Hộ Quốc Pháp Trượng kia rốt cuộc thế nào cũng chỉ có thể thử một chút mới biết được có thể đối phó được hay không.

Đạo Nhân cóc lắc đầu:

- Ngươi không đối phó được, vi sư không muốn ngươi không công chịu chết.

- Cũng nên đi thử...

- Thử không được, vi sư chính là yêu, còn không thấy rõ sao —— -

Đạo Nhân cóc trường lớn đôi mắt, cao giọng khiến cho Lục Lương Sinh phải nghiêng đầu nhìn, chốc lát sau, ngữ khí con cóc mới hơi hạ xuống, ánh mắt lệch về phía con lừa đang gặm cỏ phía trước.

- Vẫn luôn chưa nói cho ngươi… vi sư thật ra là yêu, còn là đại yêu có thể so với Yêu Vương, đối với Ngô Công Tinh kia vô cùng hiểu rõ.

Gió đêm chầm chậm, trong đồng hồng hà quang, lá cây sàn sạt nhẹ lay động. Một bên, Lục Lương Sinh cười lên, chuyển qua nằm cạnh sư phụ, cùng một chỗ nhìn lại lừa già.

chuyển tới cùng sư phụ nằm cạnh gần một chút, cùng một chỗ nhìn lại lừa già.

- Thật ra, sư phụ ngươi là yêu, ta đã sớm biết được, rất sớm đã biết được.

- Ai?!

Đạo Nhân cóc ngẩng mặt, nhìn bên mặt đồ đệ, mí mắt chớp chớp, mẹ nó, lão phu tự cho rằng mình ẩn tàng rất tốt. Nhưng sau đó, lung lay mặt, vẫn nói:

- Biết được thì tốt, cho nên, kinh thành vẫn nên chớ đi, hảo hảo ở tại Tê Hà Sơn tu đạo, ngày nào đó uẩn dưỡng ra kiếm phôi, tu vi ngươi tăng lên lần thứ hai, lại đi trừ ma vệ đạo! Có nhớ hay không, vi sư từng theo ngươi đã nói "Còn sống" là trí tuệ, chỉ có còn sống mới có thể giải quyết mọi chuyện!!

- Sư phụ...

Lục Lương Sinh phủi nhẹ áo dài cầm một lá cây đứng lên, vẫy vẫy tay về phía lừa già không xa.

- "Còn sống" xác thực cần trí tuệ, động lòng người chung quy là không giống, người tu hành ở chỗ đạo, nếu ngay cả đường đô vệ không được, nói thế nào tu đạo? Mình luyện một thân đạo pháp tu vi ý nghĩa làm sao nữa? Chung quy không đến mức nhân gian gặp nạn, ngàn vạn sinh sinh mệnh nhân dân treo trên một tuyến mà bỏ mặc, đợi thái bình vô sự liền chạy đến, dạo chơi nhân gian, giống như cao nhân thần tiên, ở trước mặt người khác khoe khoang?

Thư sinh nâng giá sách trên mặt đất đặt sau lưng lừa già, thanh âm cũng kéo dài,

- Nếu tu hành như vậy, ta khinh thường... Không tu cũng được, đồng dạng, trong người có một chút tu vi thuật pháp, có thể vì dân làm chút việc, cũng không bàn mà hợp với câu ân sư đã nói ‘hàn ma vệ đạo’, đây chính là đạo của Lục Lương Sinh ta, từ tu ngày bắt đầu tu đạo đó, sư phụ ngươi nói cho ta đi chính đạo, ân sư cùng ta nói về thiên hạ lê dân... Đường của ta cũng không thể đổi được rồi.

Nói đến đây, Lục Lương Sinh nhìn lại con cóc đang tức giận, trên mặt mang theo nụ cười.

- Sư phụ là yêu, muốn sống là bản năng của yêu, Lương Sinh có thể hiểu được.

- Ngươi lý giải cái rắm!

Hai má Đạo Nhân cóc đều nâng lên bọt khí, nhặt tẩu thuốc lên, thở hồng hộc đạp lên chân màng leo lên giá sách, đặt Tử Kim Hắc Văn Hồ Lô vào sau lưng, lạch cạch một tiếng nhảy xuống, chuyển thân đi về một hướng khác.

- Lão phu quay lại hang đá Tê Hà Sơn, ngươi muốn đi chịu chết, ngươi đi đi, minh ngoan bất linh, cùng tử quỷ ân sư của ngươi kia cùng một chỗ làm bạn tốt, đợi vi sư khôi phục tu vi, trở lại báo thù cho ngươi!

Thấy bóng lưng sư phụ đi xa, trên mặt thư sinh vẫn giữ nụ cười, trong giá sách, Hồng Liên truyền đến thanh âm lo lắng:

- Công tử.....

Bên kia, Lục Lương Sinh xoay người, môi mỏng hơi đóng mở, âm thanh chỉ mỗi hắn nghe được.

- Như vậy cũng tốt.

Sau đó, dắt qua dây cương, trong ánh tà dương, đi về phía Thiên Trị.....

- Tức chết lão phu!

- Thứ đồ đệ bướng bỉnh! Còn sống có cái gì không tốt, ngay cả mạng mình còn không giữ nổi thì quản sống chết những người khác làm gì!

- Chết cũng đáng đời, lão phu trở về đốt cho ngươi thêm tiền vàng!

Đi ngược hướng với thư sinh, Đạo Nhân cóc cõng hồ lô, phồng hai gò má, tẩu thuốc trong tay thỉnh thoảng vung ra vài cái, đi về phía Phục Lân Châu, chân màng thở hồng hộc đạp ở mặt đất.

- Năm đó lão phu còn ăn vô số người, nếu như ngươi biết rõ, có phải cũng muốn thanh trừ luôn lão phu...

Tẩu thuốc rào mở ra bụi cây, tạt qua đi ra ngoài, bước chân dừng lại, phía trước mới phát hiện là nhầm hướng, hùng hùng hổ hổ vài câu, chuyển thân chuẩn bị dọc theo sườn đồi đi về phía đông, tìm tới con đường quen thuộc. Phía trước, rừng hoang, bụi cây bị gió núi thổi hơi phủ động, hắn đột nhiên dừng lại, một luồng cảm giác quen thuộc tự nhiên sinh ra.

- Ngã phật từ bi...

Một tiếng phật hiệu già nua quanh quẩn khe núi, dường như vọt tới từ bốn phương tám hướng. Trong đồng hồng hà quang, thân hình gầy gò đứng ở trước Đạo Nhân cóc một tay thụ ấn, lễ phật cúi đầu, thân tăng bào cổ xưa mà sạch sẽ, trong tay một thanh Cửu Hoàn Tích Trượng, thiết hoàn keng keng keng rung vang.

-..... Tử Tinh Đạo Nhân, nhiều năm không thấy.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch