Chợt, trên mặt xấu xí hiện ra vẻ tươi cười, đầu ngón tay xoa xoa một sợi râu cá trê, nghiêng đầu nhìn lại nữ tử:
- Bất quá bản đạo lại không giống, bản đạo đây chính là người có khả năng đặc biệt hàng yêu khu ma, đối với Sơn Tinh dã quái bình thường cũng đơn giản nhẹ nhàng như uống nước.
- Ấy ấy đây này..... Cũng giống với bây giờ, bản đạo nếu không vì chiếu cố các ngươi, đã sớm độn thuật lẻn đến chân trời góc biển rồi, há có thể giống bây giờ chầm chập bồi các ngươi đi.
Đội ngũ mai tái trên đường đi qua một nửa, cờ trắng phiêu đãng ở giữa, Đạo Nhân mơ hồ nhìn thấy một nữ tử quen thuộc, đốt giấy để tang ôm hài tử đi ở trong, nhỏ giọng nức nở. Lời nói khoác dừng lại, nhíu mày, lại nhìn kỹ bên mặt nữ tử kia đã hiểu ra.
"Đây không phải Hồ Yêu Yên Chi kia sao... Xem ra Trương Liêm Thành vẫn phải chết."
- Đạo trưởng?
Lúc này âm thanh Mẫn Nguyệt Nhu vang lên ở một bên.
- Nghỉ ngơi không sai biệt lắm, chúng ta nên xuất phát?
Đạo Nhân trở lại đội ngũ liền vội vàng gật đầu, mặc kệ Trương Liêm Thành kia chết hay không, cũng không có quan hệ gì với hắn, lúc này ngược lại bây giờ có chuyện quan trọng phải làm, đợi đến đám người chuẩn bị thỏa đáng, lại quay đầu nhìn lên, đội ngũ mai táng sớm đã đi xa.
Một đoàn người lần nữa lên đường, dọc theo đi hướng Phục Lân Châu, một đường ngựa không dừng vó, Đạo Nhân thỉnh thoảng cho bọn hắn thớt ngựa đánh lên Thần Hành Phù nên so với lúc tới trước đó nhanh hơn không ít. Khoái mã trong khi đi vội, Mẫn Nguyệt Nhu nhìn thấy nơi quen thuộc, chỉ về đằng trước hô to với Đạo Nhân:
- Phía trước chính là giao lộ ta cùng phụ thân tách ra!
Phía trước dọc theo con đường này, thế núi uốn lượn, giữa rừng hoang, một nhánh đội kỵ mã chiếm một góc đang nghỉ ngơi, chín người bên này tới lập tức trì hoãn tốc độ, đầu tiên là cảnh giác tới gần, sau đó mơ hồ nhìn thấy lão nhân cầm đầu phía đối phương, trên mặt Mẫn Nguyệt Nhu lập tức tan ra nụ cười, xúc ngựa chạy tới.
- Phụ thân!
Bên kia, lão nhân tự nhiên cũng nhìn thấy nữ tử phóng ngựa chạy tới, gạt ra người ngăn trước mặt nghênh đón:
- Nguyệt Nhu, trên đường đã ngươi chịu ủy khuất?
- Không có.
Mẫn Nguyệt Nhu xoa xoa khóe mắt, nhìn thấy phụ thân vô sự, trong lòng đương nhiên là cao hứng.
- Phụ thân tại sao lại ở chỗ này, còn có vì sao lại có nhiều người như vậy?
Ánh mắt nàng nhìn về phía sau lão nhân, thấy nhiều hơn mười người, đều là một thân quan phục.
- Phụ thân cũng đến nơi này không lâu, bọn hắn là người của Tả Chính Dương.
- Tả Chính Dương?
Trên mặt đất, bùn đất đột nhiên phá vỡ, chui ra một đầu, đem thị vệ binh lính truy nã ở Hoàng Thành xung quanh giật nảy mình, lão nhân thấy là Tôn Nghênh Tiên, vội vàng khoát tay để bọn hắn không nên kinh hoảng.
- Tả Chính Dương ở đâu?
Đạo Nhân xóa đi cáu bẩn trên mặt nhìn thoáng qua đám người phía trước.
- Tại sao không ở đây?
Lão nhân móc ra khăn lụa đưa tới.
- Hắn đi về kinh thành trước, tiểu đạo trưởng đã lâu không gặp, Lương Sinh đâu?
- Phía sau, chân hắn chậm rì rì, bất quá đoán chừng sẽ trực tiếp đi kinh thành.
Nghe được Đạo Nhân nói lời này, Mẫn Thường Văn gật gật đầu:
- Người tu đạo, xác thực làm chuyện như vậy.
Một bên, Mẫn Nguyệt Nhu kể ngọn nguồn mọi chuyện lại, cùng lão nhân bên kia chuyện hợp lại cùng nhau, ngược lại khiến ba người có chút khó giải quyết, lúc đầu Tôn Nghênh Tiên là tới cứu Mẫn Thường Văn, bây giờ người êm đẹp ở chỗ này, vậy chuyện của hắn cũng đã làm xong, muốn nói trở về, Lục Lương Sinh lúc này sợ đã trên đường đi kinh thành...... Vậy đường vốn đi có nên tiếp tục?
Cái này hai cha con liền có đi hay không?
- Ta chính là Lại Bộ Thượng Thư đương triều.... Nếu như không đi, chính là thẹn với cái thân áo quan này.
Ánh nắng chiếu xuống, rơi vào trên thân lão nhân, lên lưng ngựa, thay đổi phương hướng, mặt đi phương bắc, râu dài hoa râm dưới cằm, trong gió khẽ vuốt, sau đó, nhìn về phía Đạo Nhân, còn có nữ nhi, trên mặt nở nụ cười.
- Thúc Hoa Công không sợ chết, lão phu cũng không sợ, đi thôi!
Thúc vào bụng ngựa, xúc ngựa bắt đầu chạy, đám người phía sau cũng nhất nhất giơ cây roi lên quất vào mông ngựa, cùng Mẫn Nguyệt Nhu đuổi theo phía sau.
- Ai, thật là không biết sống chết!
Đạo Nhân dậm chân một cái, cắn răng tế ra độn thuật, chui xuống dưới đất, một đoàn tiểu đống đất nhanh chóng nhô lên tràn ra....
Phục Lân Châu so với Hà Cốc Quận phồn hoa hơn rất nhiều, trên đường vẫn gặp thương khách lui tới, cũng có nông dân rãnh rỗi gần đó tốp năm tốp ba kết bạn vào trong thành tìm việc tốn chút thể lực để để cung cấp chi tiêu cho sáu tháng cuối năm.
Từ phương xa trên con đường dài tới Thiên Trị, một nhóm khoái mã lao vụt, tốc độ lừa già của Lục Lương Sinh không khỏi quá mức doạ người, nên hắn lựa chọn con đường đối lập ít người trong núi. Đường núi gập ghềnh, cũng may tốc độ không có giảm bao nhiêu.
- Xuy.....
Qua Phục Lân Châu, sắc trời dần nghiêng xuống, Lục Lương Sinh nhìn mặt trời đang ngã về tây, dừng lừa già lại, để nó đến nơi gần đó ăn chút cỏ non, thư sinh đi đến dưới một gốc cây, tay phất qua trên mặt đất, dẫn tới một trận gió thổi đi lá cây bùn đất. Lúc này mới ngồi xuống, từ trong túi tay áo móc lương khô đưa ra, nhìn giá sách để dưới đất.
- Sư phụ, ăn cơm thôi.
Cửa nhỏ gian phòng két két một tiếng mở ra, Đạo Nhân cóc ra ngoài duỗi cái lưng mệt mỏi, chép miệng một cái kéo lấy một cây Tiểu Yên thương (cây dùng để hút thuốc) ngồi vào bên cạnh đồ đệ, tiếp nhận lương khô ôm vào trong ngực, ngáp một cái.
Nhìn bên mặt tuấn tú của thư sinh, một bên nhấm nuốt lương khô, một bên lật xem quyển sách, mắt cóc chớp chớp, nhớ lại một ít chuyện trước kia, nhìn qua giá sách treo Nguyệt Lung Kiếm, yên lặng trong chốc lát, thở dài một hơi.
- Sư phụ, làm sao vậy, lương khô này không hợp khẩu vị của ngươi sao, vậy ta bắt lên cái nồi nấu cơm cho ngươi ăn.
Nhìn thấy Lục Lương Sinh đứng lên, Đạo Nhân cóc bỗng nhiên duỗi màng khoác lên trên đầu gối đồ đệ.
- Lương Sinh à... Vi sư cảm thấy, ngươi hay là đừng đi kinh thành thì hơn.