Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 260: Một Thân Tường Hòa

Chương 260: Một Thân Tường Hòa




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Hoàng Đế kích động từ trên long ỷ đứng lên, chỉ vào phía dưới.

- Bắt hắn cho trẫm!

Thị vệ bốn phía cầm đao đang muốn tiến lên, bên ngoài một đám sĩ tốt xông tới, có người hô.

- Bệ hạ, Tả Thiên Vệ nói không sai, vừa rồi một đám văn võ chạy ra ngoài cũng không thấy!

- Đúng vậy, chúng ta tận mắt nhìn thấy.

Trong điện cũng có người quát.

- Đánh rắm, chúng ta thế nào không nhìn thấy!

Bên trong ôn ào, Tả Chính Dương một gối cầm đao quỳ xuống đất nhắm mắt, tầng tầng thở dài, cầm đao hướng ngự cấp chắp tay.

- Bệ hạ không tin thần, vậy thần liền dùng đao trong tay đi pháp đàn, tự mình gặp Hộ Quốc Pháp Trượng kia một lần, buộc nó hiện ra nguyên hình! Đúng sai, bệ hạ liền biết.

Nói xong, khom người vùi đầu, đây là lễ tiết lớn nhất của hắn. Chốc lát, đứng dậy, trường đao trong tay bỗng nhiên một vòng, bổ ra mấy binh khí ngăn cản, bước nhanh xông ra đại điện, Trần Thúc Bảo dậm chân rống to.

- Đuổi theo, bắt trở lại cho trẫm!

Hoàng mệnh khó trái, một đám thị vệ bên ngoài chỉ có thể kiên trì cùng đồng liêu bên trong một chỗ đuổi theo, nhưng mà, công phu của Tả Chính Dương rất cao, bọn hắn khó đạt đến, nhảy lên lưng ngựa, vòng chuyển phương hướng liền chạy ra cung đạo, móng ngựa bước qua địa gạch điên cuồng bốc lên, cửa cung, sĩ tốt cửa hoàng thành lúc này còn chưa nhận được tin tức, chỉ đành trơ mắt nhìn hắn cưỡi ngựa xông ra, không lâu, nhìn thấy một bang thị vệ hoàng cung phóng ngựa đuổi theo ra mới ý thức tới sự tình không ổn, lập tức kim phù trên cổng thành vang lên tiếng vang đưa tin.

Tùng tùng!

Đông! Đông!

Tiếng trống truyền khắp toàn thành, trong nội thành quạnh quẽ, Tả Chính Dương quay đầu nhìn thoáng qua, ngầm trộm nghe đến tiếng vó ngựa gấp gáp

.... Nếu để cho bọn hắn đi theo, tất nhiên tìm cái chết vô nghĩa. Ghìm lại dây cương, chuyển đi đường phố đông người ngoài thành, hòa vào dòng người chen chúc, kéo ra khoảng cách với thị vệ Hoàng Thành đuổi theo, lúc này mới chuyển hướng đi tới cửa Đông. Lúc này, binh lính thủ tại cửa thành nặng nề thôi thúc dưới chậm rãi đóng lại, chốc lát, có người ở trên thành lầu hô to:

- Nhanh đóng cửa thành!

Xa xa, một ngựa đảo mắt xông đến, trường tiên vung vẩy cuốn lên bên hông ngựa, âm thanh như sấm.

- Đừng vội đóng cửa!

Đùng đùng ——

Trường tiên quất vang, nháy mắt quấn lấy cánh tay hai binh sĩ, tay Tả Chính Dương hướng ra phía ngoài một bên phát lực, hai người đụng vào nhau, cùng nhau bay tới vách tường trên thông đạo. Cửa thành đang bị đóng dừng lại, kỵ sĩ vọt tới thu cây roi thúc vào bụng ngựa, các thanh trường thương đan xen nhau đâm tới.

Hí hí hí hí.... Hí. !

Tiếng ngựa hí dài, thớt ngựa vọt tới thông linh nhảy lên, từ phía trên một cây trường thương, trong nháy mắt móng ngựa rơi xuống đất, đẩy mở cánh cửa ra một khe hở để đi tới ngoài thành.

- Giá!

Tả Chính Dương giơ roi tăng thêm tốc độ xông ra khỏi cửa thành, quân lính trên cổng thành còn muốn bắn tên, nhưng đảo mắt người đã cưỡi ngựa ra phạm vi mũi tên, chỉ có thể nhìn đối phương nghênh ngang rời khỏi.... Ánh mặt trời chiếu lên, liền hơi chênh chếch đi phía Tây hạ xuống.

Cộc cộc cộc...

Móng ngựa phi nhanh qua quan đạo, không lâu sau chuyển đi trong rừng đường nhỏ, nhẹ lay động lay động ngọn cây có rất ít tiếng ve kêu vang, theo Tả Chính Dương càng đi về trước đi, cơ hồ khó nghe đến chút điểm âm thanh truyền đến.

Ngựa dần chậm lại tốc độ.

Xuy một tiếng, Tả Chính Dương siết dừng ngựa, xoay người đáp xuống, ánh mắt nhìn về kiến trúc hình tròn phía trước, nhất là nham thạch màu trắng được tạo thành các cấp phía trước một tấm bảng đề bốn chữ lớn ‘Từ HàngPhổ Độ’, một mặt uy nghiêm túc mục. Cắn chặt hàm răng, hai má hơi phồng lên, cũng có được phức tạp nói không nên lời, vị Pháp Trượng kia, hắn đã từng gặp qua, thân tỏa ra khí tức nhu hòa, đáng ra phải là cao nhân đắc đạo mới đúng, nhưng bây giờ lại ác độc như thế.

- Ngươi đi đi, đi tìm một người tốt.

Tả Chính Dương thu tầm mắt lại, nhìn lại con ngự cùng mình đi từ Phú Thủy Huyện đến kinh thành, hơn bốn năm, cũng đã sớm thành ngựa già. Hắn vuốt ve bờm ngựa, con ngựa lưu luyến không rời vừa đi vừa quay đầu, Tả Chính Dương hít một hơi thật sâu, nắm chặt chuôi đao kéo theo áo choàng rách rưới, nhanh chân đi vào pháp đàn.

- Hoàng Thành Tập Nã Ti Tả Chính Dương, mời Hộ Quốc Pháp Trượng gặp mặt một lần!

Âm thanh uy nghiêm truyền ra, cửa lớn pháp đài đóng chặt không hề đáp lại, hắn lập tức bước lên thềm đá, lặp lại lời nói một lần. Gió nhẹ chầm chậm thổi tới, áo choàng rách rưới lay động, cửa lớn phía trước sơn đỏ rực đột nhiên bình một tiếng mở ra một khe hở.

Ngoài cửa, Tả Chính Dương nheo mắt lại, tay trái chậm rãi nâng lên đặt ở trên chuôi đao bên hông, một tay khác nhẹ nhàng mở cửa lớn ra, thận trọng còn hơn cánh cửa này. Đi qua hành lang không lâu, phía trước có rất nhiều vò tạo thành hình vòng bày ra trong tầm mắt hắn, sau đó, một vòng một vòng trên đài, phía sau lít nha lít nhít đèn chong, khiến da đầu hắn run lên. Trong nháy mắt này, hàn ý từ từ dâng lên.

Tà dương dư huy vẩy vào chân núi phương xa, rừng hoang nhiễm ra một mảnh đồng hồng. Quan đạo từ Nam hướng đến phía Bắc của Kinh thành, một đội kỵ mã khoảng hai mươi người băng băng mà tới, vượt qua sương mù dày đặc, chính là đám người Tôn Nghênh Tiên cùng hai cha con Mẫn Thường Văn từ Hà Cốc Quận chạy đến, còn có thị vệ, kỵ tốt Tập Nã Ti. Nửa đường không khỏi bị yêu quái thủ hạ của Pháp Trượng phục kích, vây quanh phía đông, lại tiến vào địa giới kinh thành.

- Từ nơi này đi qua, thật ra cách pháp đài Pháp Trượng cũng không xa, lần trước bản đạo đã đi qua một lần.

Khi gần tới kinh thành, Đạo Nhân bắt đầu giữ lại pháp lực, cùng một thị vệ cưỡi chung một con ngựa, dù sao hắn cũng không biết cưỡi, vừa rồi ngồi ở phía sau, rảnh rỗi cũng nói chuyện.

- Cũng không biết vị Lục đại tiên sinh của chúng ta tới chưa, không phải đến lúc đó, một người bản đạo đối phó không được.

- Vậy ngươi còn theo tới đây!

Mẫn Thường Văn trên lưng ngựa nghiêng đầu trừng mắt liếc qua nữ nhi, gọi một tiếng.

- Nguyệt Nhu!

Đang muốn nói tiếp, thị vệ trong phủ phía trước bỗng nhiên mở miệng.

- Thượng Thư đại nhân, phía trước có một con ngựa vô chủ.

Đường này cũng không phải con đường chính, cũng không rộng rãi, một đám người cưỡi ngựa tiến lên tất nhiên sẽ đụng phải con ngựa kia, chậm rãi trì hoãn tốc độ tới gần, hốc mắt lão nhân hốc mắt đột nhiên trợn tròn.

- Đây là ngựa của Tả Thiên Vệ, lúc ở Phú Thủy Huyện vẫn đi theo hắn.

Nói đến đây, hắn cao giọng.

- Không tốt! Tả Chính Dương nhất định gặp nguy hiểm! Có lẽ hắn đã đi tìm Pháp Trượng kia rồi, tiểu đạo trưởng, làm phiền ngươi dẫn chúng ta qua đi.

Đám kỵ tốt Tập Nã Ti dưới trướng Tả Chính Dương lúc này cũng nhao nhao phụ họa, cầu Đạo Nhân hỗ trợ dẫn đường cứu người.

- Này này, bản đạo còn chưa nghỉ ngơi.....






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch