Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 261: Lại Đầy Sát Nghiệp

Chương 261: Lại Đầy Sát Nghiệp




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Đạo Nhân thấy mọi người kích động, đang định nói chuyện, chỉ phải chuyển thành:

- Được thôi, bất quá Mẫn lão đầu vẫn không nên đi, tay ngươi trói gà cũng không chặt, bản đạo sợ chiếu cố không được!

- Tốt, lão phu vậy sẽ quay lại kinh thành, trước tiên xin lỗi bệ hạ, lại cầu đến quân đội.....

Mẫn Thường Văn đương nhiên hiểu rõ ưu nhược điểm của bản thân, trên lưng ngựa, vào tay chắp lên buông xuống chòm râu hoa râm, đảo qua xung quanh.

- Cùng chư vị cùng phạt yêu nghiệt!

Nói xong, mang thêm hai thị vệ, nhanh chóng đi về phía thành trì, mà mười tám người bên này, cũng cùng chuyển đầu ngựa, đi theo Đạo Nhân tiến vào trong rừng.



Trên đài pháp đàn hình vòng, từng chiếc từng chiếc đèn lay động trong gió, soi sáng ra là, thân hình lít nha lít nhít ngồi xếp bằng, trên thân mặc áo quan dài, đầu đội mũ quan, chính là một đám văn võ thoát ra từ chính điện.

- Thì ra các ngươi đều ở chỗ này.

Võ công Tả Chính Dương vô cùng tốt, đối với khí cơ tự nhiên rất mẫn cảm nên vừa nhìn đã phát giác được, huống chi trước mặt nhiều "Người" như vậy ngồi xếp bằng, có thể lúc này, vô luận là nhân khí cơ, hay là yêu khí cơ cũng không có truyền đến. Hắn trực tiếp nhảy lên đài, một tay kéo qua thân hình một ngồi xếp bằng ở bên trong, kéo ra áo dài, da thịt vỡ ra ngoài, ở trong trống rỗng, cái gì cũng không có.

- Từ Hàng Phổ Độ!!!

Buông cái xác trong tay ra, hốc mắt Tả Chính Dương vằn lên tia máu, lao xuống đài, đứng ở trong nhìn bốn phía. Cầm đao nghiêm nghị gào thét:

- Những yêu ma quỷ quái các ngươi đến từ nơi nào, họa loạn triều cương, mê hoặc bệ hạ, lại đem nội tạng những văn thần này võ tướng đi nơi nào —— -

Âm thanh vang vọng, xung quanh ngoại trừ từng cỗ thi thể túi da nhắm mắt ngồi xếp bằng, không có bất cứ động tĩnh gì.

- Ra đây! Yêu nghiệt các ngươi!!

Hắn tiếp tục hống lên, sau một khắc, ngọn đèn hơi lay động, lập tức đổ rạp, cát bùn dưới chân Tả Chính Dương oanh mấy tiếng nổ tung, hơn mười đường yêu khí mắt trần có thể thấy như suối ngầm dưới lòng đất phun ra ngoài.

Bình!

Kim thiết đụng nhau, hoả tinh bật lên, Tả Chính Dương thân là võ nhân nên phản ứng cực nhanh, lưỡi đao trong tay vũ động nghênh tiếp chống đỡ, một tay khác rút ra một thanh đao sau lưng, trong chốc lát leng keng leng keng tiếng vũ khí va chạm vang vọng, trong ánh lửa của vô số đèn chong, đao quang, huyết quang, kim kêu, tiếng da thịt xé rách vang vọng, vật liệu nhìn không thấy kéo dài không dứt trên thân.

Đinh đinh đinh ~~~

Phốc phốc phốc phốc...

- Ha ha ha ——

Thân hình nhìn không thấy bị trường đao đứt gãy chém thành hai khúc, bay đi qua hai bên, dẫn đến Ngô Công trong đó cũng hiện ra hai nửa thân hình, trong tiếng cười lớn của Tả Chính Dương, trường đao theo sát bay lên, vung chém tứ phương, không khí trong suốt phốc một tiếng truyền ra tiếng thứ gì đó bị chém rách, máu đen đỏ sậm vung vãi một chỗ. Đá văng ra một nửa thi thể túi da, trong tiếng cười của Tả Chính Dương, búi tóc đều vung vẩy tán loạn, lời nói cao vút gào thét.

- Những yêu ma quỷ quái các ngươi cùng ra đi!

Không đến ngắn ngủi chốc lát, thi thể tím đen Cà Sa bị chém rách trên mặt đất liền có bảy tám cỗ, mặt đất một mảnh máu tanh chảy dài. Những giọt máu tí tách theo hai thanh đao trong tay chậm rãi nhỏ giọt xuống mặt đất, thấn vào thổ nhưỡng.

- Thiện tai, thiện tai.

Đột nhiên, một giọng nữ thanh lãnh vang lên sau lưng, Tả Chính Dương hơi nghiêng mặt qua, một lão tăng thân hình gầy gò đứng ở đó, tay dựng thẳng pháp ấn, mặt không biểu tình nhìn hắn.

-... Thiên Vệ thân là người trong hoàng thành, bảo vệ bệ hạ, nhưng lại có một thân lệ khí, vậy để bản Pháp Trượng siêu độ ngươi.

- Thân đầy ánh sáng tường hòa lại dơ bẩn khó coi!

Miệng phát ra một tiếng gầm thét, chân Tả Chính Dương vặn một cái, thân hình hóa thành một vệt tàn ảnh trong nháy mắt tới gần lão tăng khô gầy phía trước, đao quang chiếu qua từng chiếc đèn, vung vẩy chém mạnh.

- Thế nhân đều lấy bể khổ trầm luân làm vui, khi nào mới mới biết độ khổ ách, đi hướng bỉ ngạn mới là Tịnh Thổ.

Phổ Độ Từ Hàng không hề có ý định né tránh, tiếng nói vang lên, thân hình vung đao chém tới bên này như bị sét đánh, bước chân đột nhiên dừng lại, cả người ngược lại lảo đảo lui về phía sau mấy bước, Tả Chính Dương đưa tay lau đi máu tươi bất tri bất giác tràn ra khóe miệng.

- Tả Thiên Vệ, bỏ đồ đao xuống.

Đầu ngón tay hời hợt vung lên, trong chốc lát có một thứ vô hình trong không khí chảy xuôi mà qua, Tả Chính Dương căn bản phản ứng không kịp, răng môi đang cắn chặt bỗng nhiên mở ra…

- A ——-

Hét thảm một tiếng. Một cánh tay cầm đao phóng lên tận trời. Một tay khác, trường đao theo thân thể lung lay sắp đổ, bình một tiếng cắm trên mặt đất, Tả Chính Dương nhìn lại vai trái trống rỗng, máu tươi nhuộm đỏ vạt áo.

- Yêu nghiệt.....

Miệng đầy máu mấp máy, hắn gian nan bước chân, nhìn lão tăng đối diện từng bước một đi cực chậm.

- Đao của ta chuyên chém yêu ma làm ác như các ngươi.

Phổ Độ Từ Hàng liếc hắn một cái, thủ chưởng nhẹ nhàng đẩy ra ——

....

- Đi!

- Phía trước chính là pháp đàn!

- Mau nhìn cánh cửa đã bị mở ra!

Một đội hơn mười người đi đến thềm đá ngoài pháp đài, Đạo Nhân lấy ra gương đồng phục yêu, nhìn lại bốn phía.

- Yêu khí thật nặng...

Nhìn thấy Mẫn Nguyệt Nhu mang theo thị vệ cùng binh lính Tập Nã Ti muốn xông đi lên, hắn vội vàng hô:

- Đừng lên đây!

Oanh ——

Một tiếng vang thật lớn đột nhiên đem che đi lời nói của Đạo Nhân, đám người ngẩng đầu, vách tường trên pháp đài ầm vang phá vỡ, gạch vỡ bay ra, xen lẫn trong đó còn có một thân ảnh lưng vác ba thanh trường đao.

- Tả Thiên Vệ!

Mẫn Nguyệt Nhu kêu lên, Đạo Nhân đạp mạnh lưng ngựa xông lên bầu trời, đón thân ảnh đang bay ngược vào trong ngực, sau đó đụng vào nhau, hai người cùng nhau đập tới mặt đất, lăn ra mấy vòng.

- Sắc lệnh! Phong Hỏa Lôi Điện, pháp lệnh!

Hai đạo Phù Chỉ thăng lên bầu trời, trong hà quang đồng hồng lóe ra điện quang xanh trắng, hai đạo điện xà nương theo tiếng sấm nện xuống. Gạch đá bay tán loạn, bụi mù tràn ngập. Lão tăng gầy yếu thụ ấn chậm rãi đi ra, căn bản không nhận phải ảnh hưởng từ pháp thuật sét đánh.

- Con mẹ nhà ngươi.... sao có thể lợi hại như vậy.

Đạo Nhân ôm Tả Chính Dương đang hôn mê, nhìn Phổ Độ Từ Hàng trên thềm đá, mí mắt cuồng loạn.

- Lần này xong đời, lão Lục ngươi mẹ nó mau tới đây….nếu không chỉ có thể nhặt xác cho chúng ta thôi......



Hà quang dần dần tiêu trừ, trên vùng quê, thư sinh toàn thân thanh bào áo trắng giống như cảm nhận được cái gì, ngửa mặt lên nhìn lại một phương hướng nào đó. Sau đó cúi đầu, trong tay áo rộng, hơn mười đồng tiền bày ra từ trong, theo tay áo rộng huy sái, ào ào ào bay ra ngoài.

- Các ngươi đi trước!

Lừa già bên cạnh hắn lần theo hà quang đồng tiền xẹt qua, hưng phấn vung đầu lưỡi chạy như điên, vó phía dưới tóe lên lôi quang.

- Sau đó….

Lục Lương Sinh cởi Pháp Bảo bên hông cùng Nguyệt Lung Kiếm xuống.

- Là đến lượt chúng ta.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch