Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 264: Thôn Nguyệt

Chương 264: Thôn Nguyệt




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Trường đao vung vẩy, chém vào da thịt vang lên tiếng huyết nhục bị xé rách. Khuôn mặt khô gầy kéo lấy tai dài đội mũ tăng phóng lên tận trời. Lục Lương Sinh đứng ở đối diện cũng bị cảnh đột nhiên biến hóa này mà sửng sốt một chút, cái đầu tung bay giữa không trung trước mặt không hề có bất kỳ biểu cảm thống khổ gì.

- Nguy rồi!

Trong lòng bàn tay bày cầm đồng tiền pháp kiếm ong ong rung động vang, thư sinh vung mở ống tay áo.

- Đi!

Đồng tiền pháp kiếm vù bắn thẳng ra, đinh đinh cuồn cuộn hạ xuống đầu lâu, khoảnh khắc, dưới chân hắn đạp một cái, thân thể hóa thành tàn ảnh, như con cá bơi qua lá sen, không quan tâm thi thể đứng yên ở một bên. Nắm lấy Tả Chính Dương dắt theo vạt áo hắn, hai người một trước một sau, kéo ra khoảng cách mấy chục bước, ngay lúc Tả Chính Dương rút lui, đầu lâu cuồn cuộn hạ xuống, tránh đi pháp kiếm vững vàng đáp xuống cái cổ trọc lóc. Tả Chính Dương còn đang cắn răng nỉ non.

- Yêu nghiệt...

Thân hình lão tăng quay lưng, chậm rãi giơ tay lên cổ kết nối lại cái đầu, vặn vẹo uốn éo, một trận "Két" nhẹ vang lên, giống như cũng không chịu phải ảnh hưởng của một đao cắt cổ vừa rồi, sau đó, chậm rãi mơ hồ, biến mất tại chỗ.

- Hả? !

Thấy cảnh này Lục Lương Sinh ném Tả Chính Dương qua phía nữ tử bên kia, chuyển thân nhìn lại pháp đàn, thân ảnh biến mất đó lại xuất hiện, Cà Sa vàng rực lay động, Phổ Độ Từ Hàng dựng thẳng pháp ấn nhìn lại.

- Thiện tai thiện tai, xem ra Lục công tử cũng chìm trong bể khổ, không thể tránh thoát.

Lục Lương Sinh không có nói tiếp, vung tay áo tung một chiêu, đồng tiền pháp kiếm bên kia tứ tán, cùng nhau bay tới, trong nháy mắt đã rơi vào trong tay hắn, thanh kiếm một tay khác chỉ giữa không trung nhanh chóng viết thành chữ triện "Dương".

Lại là yêu quái tu đạo đại thành, còn là thuần âm. Chữ triện "Dương" theo pháp lực xuyên vào từng mai từng mai đồng tiền, Lục Lương Sinh đẩy ra một chưởng, đồng tiền trong lòng bàn tay hắn nổi lên kim sắc, thủ chưởng lộ ra dưới tay áo rộng, pháp lực Càn Khôn Chính Đạo xen lẫn lực lượng Nho đạo của chữ triện đột nhiên nổ tung khuếch tán. Phổ Độ Từ Hàng cũng không thể không thụ ấn tung một chưởng nghênh đón.

Oanh!

Kim quang nổ tung giữa không trung, hai cỗ pháp lực khác biệt chạm vào nhau, sóng khí kinh khủng kích xạ ra bốn phía, trong không khí rõ rệt đãng xuất một vòng tròn lớn, thềm đá rộng rãi hai bên thạch điêu lan can cùng nhau bị gọt đi đầu cột, mảnh đá bạo bay. Toàn thân lão tăng nổi lên quang khí kim sắc tường hòa, ngồi xếp bằng một tôn hoa lan pháp ấn to lớn hình dáng hoa sen.

- Tây Thiên pháp giá ở đâu!

Cuồng phong bạo khởi thổi mạnh, áo bào Lục Lương Sinh bị thổi bay phần phật, sau một khắc, thân hình xông lên bầu trời đêm, pháp tướng đứng ở phía trên thềm đá, song chưởng không ngừng đánh ra, từng mai từng mai đồng tiền nổi lên kim sắc, hình thành quang cầu, từ lòng bàn tay hắn điên cuồng bắn ra.

Ầm ầm ầm ầm...

Quang cầu kim sắc đầy trời trút xuống người Phổ Độ Từ Hàng, đồng tiền tiếp xúc bạch nham thạch gạch liền một mạch nổ tung, bốn chữ "Phổ Độ Từ Hàng" được điêu khắc cũng bị oanh tạc đến nỗi chỉ còn sót lại hai chữ sau.

Nhìn kim cầu đầy trời, Đạo Nhân nhìn thủ chưởng của mình, chậc chậc lưỡi, đây chính là Càn Dương Chưởng hắn dạy cho Lục Lương Sinh, nghĩ không ra thế mà còn có thể dùng như vậy...

Bên này, một đoàn người đang đỡ lấy Tả Chính Dương nhìn mà trợn mắt hốc mồm, Mẫn Nguyệt Nhu mở to hai mắt sững sờ đứng ở chỗ đó, đoản đao nắm chắc trong tay cũng "Xoạch" một tiếng rơi xuống bên chân, đây là trận chiến của hai người hoàn toàn tu đạo, loại thường dân như các nàng căn bản khó mà tiếp xúc được, chỉ là pháp lực trút xuống đầy trời kia, chỉ sợ cao thủ giang hồ nhất lưu đều khó mà đón lấy, hoặc dù có tiếp nhận cũng là cục diện trọng thương khó trị.

"Đây chính là người tu đạo..."

Cơ hồ tất cả mọi người đều có chung câu cảm thán như vậy. Hơn mười ánh mắt nhìn lại bên kia, giữa không trung, dày đặc quang cầu dừng lại, đa phần Càn Dương Chưởng đều chui vào bên trong pháp tướng kia, nhưng dù vậy ngay cả một chút gợn sóng đều không có, Lục Lương Sinh hạ xuống mặt đất phất ra một chiêu, « Âm Phủ Tác Hồn Táng » lơ lửng giữa không trung vù một tiếng bay tới.

Trên thềm đá rách rưới, bụi mù tràn ngập khuếch tán bay tới, lộ ra pháp tướng Tây Thiên pháp giá, kết hoa lan pháp ấn bỗng nhiên hóa ra chưởng ấn kích thích phong lôi. Trong tầm mắt tất cả mọi người, kim sắc quang mang chợt hiện, nhịn không được giơ tay lên ngăn cản, Lục Lương Sinh đang đối mặt không giống như vậy, quyển trục trước thân thể tạo nên âm khí cứ thế mà ngăn cản, toàn bộ họa quyển đều bị lõm vào, khoa khoa khoa... Thư sinh giẫm nát mặt đất, lui về sau cả một trượng mới có thể dừng lại.

- Lục công tử còn không biết…?

Tường hòa quang khí thu liễm khép về, hiện ra thân hình lão tăng đang thụ ấn chắp tay.

- Tối nay trăng tròn, bản Pháp Trượng không chịu bất luận đạo pháp tiên thuật gì ảnh hưởng...

Lục Lương Sinh che lấy phần bụng, ngửa mặt lên nhìn hắn, thanh âm Phổ Độ Từ Hàng truyền đi phương xa, trên đường ngoài mảnh rừng hoang, hai thân ảnh một cao một thấp trước sau cùng đi. Trong một khoảnh khắc, hình như nghe được trong gió truyền đến âm thanh, thân hình ngắn nhỏ đi trước giơ lên mặt cóc.

- Tối nay mặt trăng thật tròn...

Lão hòa thượng sau lưng chắp tay lễ phật, Đạo Nhân cóc nhắm lại mắt cóc, phía sau lưng lít nha lít nhít cục u nổi lên tử khí, yêu khí tràn ngập ra, xông lên bầu trời đêm.....

Bên ngoài pháp đàn, âm thanh Phổ Độ Từ Hàng từ thềm đá vẫn còn kéo dài.

-... Thế nhân đều ngu muội mà không biết, tối nay Lục công tử đến, đều trong dự đoán của Pháp Trượng...

Sau lưng hắn, lừa già vung lấy đuôi trọc nhai cỏ xanh chậm rãi ung dung đi qua, chân sau đạp một cái, thân hình Phổ Độ Từ Hàng còn đang nói chuyện bỗng lảo đảo thiếu chút đập xuống thềm đá.

Cộc cộc, tăng hài giẫm mạnh vào mặt đất, ổn định thân hình, Phổ Độ Từ Hàng quay đầu, lừa già kia vung ra chân nhún nhảy một chạy xa.

- Một vó này, Pháp Trượng cũng dự đoán trước rồi sao?

Lục Lương Sinh vận dụng pháp lực đè xuống cảm giác khó chịu khi chịu một kích vừa rồi, đưa tay cầm Pháp Bảo hoạ quyển lơ lửng trước mặt, bày nó ra.

Phía trước, Phổ Độ Từ Hàng có chút chật vật đứng thẳng, gân xanh trên trán phồng lên, từng trận khiêu động.

- Tối nay trăng tròn, xem ra chư vị vẫn không hiểu, bản Pháp Trượng đành phải...






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch