Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 263: Đưa Tang

Chương 263: Đưa Tang




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Trong nháy mắt từ lúc Đạo Nhân đưa pháp trận phía dưới đến lúc đồng tiền bay tán loạn khiến cho tất cả mọi người đều nghẹn học nhìn trân trối, thì ra tưởng rằng có thể giúp một tay, lúc này xem ra, có thể giữ được mạng hay không cũng là một vấn đề lớn.

Bên kia, Phổ Độ Từ Hàng rủ xuống tay áo tăng, trong ánh mắt, đồng tiền tứ tán liền ào ào ào dựng thẳng lên, "Hắc hưu hắc hưu" lăn trên mặt đất, lại lần nữa kết trận trước mặt Đạo Nhân, đồng thời có tiếng chân trên mặt đất vang lên. Con lừa hí lên.

A gào ha ha ——

Nghe được tiếng lừa hí, Mẫn Nguyệt Nhu vô ý thức nhìn lại, một đầu lừa già nàng đã từng gặp ở Lục gia thôn đang vung mạnh bốn chân, khoan khoái chạy tới phía này, nhưng ngắn ngủi một nháy mắt, khiến bọn hắn ngạc nhiên hơn cả vừa nãy là sau đó..... nó lại cúi đầu gặm cỏ.

Lừa già quỷ dị xuất hiện khiến cho trên mặt Phổ Độ Từ Hành rốt cục cũng có một tia cảm xúc. Con lừa vung lấy đuôi trọc, nhàn nhã ăn cỏ, dưới yêu lực mơ hồ thấy một hình dáng khác.

Đầu rồng, bờm sư tử, sừng hươu, thân nai... Thân thể ưu nhã uy nghiêm vung lấy đuôi trâu, ở nơi đó gặm ăn cỏ xanh nhấm nuốt. Cảm nhận được nháy mắt yên tĩnh này, đám người hai mặt nhìn nhau, không biết xảy ra chuyện gì, cũng ngay lúc này, Phổ Độ Từ Hàng bên kia nhắm mắt lại.

Nam Mô A Di.... Nam Mô A Di... Nam Vô A Di Đà Phật... Nam Vô A Di Đà Phật...

- Đã xảy ra chuyện gì? !

- Phạn âm từ chỗ nào!

Sắc mặt mọi người đột nhiên biến đổi, nắm chặt chuôi đao nhìn quanh bốn phía, Đạo Nhân dần dần lấy lại được ý thức dìu Tả Chính Dương đứng dậy, hô

- Cẩn thận!

- Nhanh che lỗ tai.

Phổ Độ Từ Hàng phát ra giọng nữ thanh lãnh tường hòa lọt thẳng vào tai tất cả mọi người ở đây.

- Chư vị sát khí quá lớn, cần biết bỏ xuống đồ đao lập địa thành Phật, độ bể khổ trên đời, đến bên bờ bỉ ngạn.

Hắn nhìn lại sắc trời, mặt trăng trên cao dần dần tròn, pháp ấn lại dựng thẳng, chắp tay nhắm mắt.

- Bỏ xuống đồ đao, lập địa thành Phật...

- Bỏ xuống đồ đao, lập địa thành Phật...

- Bỏ xuống đồ đao, lập địa thành Phật...

Phật âm vờn quanh, từ bốn phương tám hướng truyền đến, dường như làm lay động đến cả hồn phách, Đạo Nhân nín thở ngưng thần, vội vàng ngồi xếp bằng trên mặt đất, vận khởi pháp lực, hơn mười người còn lại, bao gồm cả Mẫn Nguyệt Nhu, biểu cảm lập tức thay đổi, lay động hoảng hốt tại chỗ, lắc lư đi về phía Phổ Độ Từ Hành.

- Không được đi qua, tỉnh lại...

A hừ gào hừ!

Hai tai lừa già dựng xuống dưới đóng chặt thính giác, trên thân đùng đùng bắn lên điện quang, hồ quang điện -Bình- đánh vào trên thân mọi người, cùng nhau phát run run, râu tóc đều trong nháy mắt dựng đứng lên, từng người ngã xuống.

Vồ.....

Trong đám người run rẩy, thân ảnh tay cụt cắn răng chống đỡ thân đao đứng lên, nhìn lão tăng bên kia vịnh xướng Phạn âm, chống thân đao chậm rãi đi tới.

- Bỏ xuống đồ đao, lập địa thành Phật........

Phạn âm khuếch tán, trong cuồng phong truyền đi càng ngày càng xa, chim bay xoay quanh đang kinh hoảng vỗ cánh bay tới, trong chốc lát ôm lấy bao quanh kim quang, biến mất không còn tăm tích trong bầu trời đêm.

Cộc cộc cộc.....

Trong rừng lá rụng tóe lên, một thân ảnh nhanh chóng lan tràn, một đoạn thời khắc, thân hình bỗng nhiên chấn run, Lục Lương Sinh bước ra một cước xuyên qua cành lá rậm rạp xông ra, nhảy lên cao cao.

Hả?

Phổ Độ Từ Hàng hơi mở mắt ra, thân hình đang ở giữa không trung, áo bào bay phần phật, họa trục trong tay rào một tiếng bày ra, ném tới bầu trời đêm.

- Âm Dương điên đảo, Càn Khôn Tá Pháp!

Sợi tóc trên trán lay động trong gió, âm thanh thư sinh trong trẻo gạt ra phần môi, bầu trời đêm bày ra một bức họa quyển, tràn đầy chân dung ác quỷ, khô lâu, có một chỗ khác thường chính là trong tay bọn chúng đều là kèn, kim sát, trống to, ống sáo các loại nhạc khí.

Âm Phủ Tác Hồn Táng!

Pháp quang tỏa ra, xung quanh âm khí nghịch cuồng phong cuốn lên, một giây sau, trong Phạn âm như muốn lấy mạng, xuất hiện âm thanh không đồng thanh. Lách tách lách tách... Cạch cạch hắc hắc.... Lách tách... Thanh nhạc thê thảm bi thương mơ hồ vang lên giữa thiên địa, bi bi thương thích như muốn mê tâm trí người ta, khiến cho người ta mất hồn mất vía, dường như muốn đưa đi âm phủ luân hồi, để đời sau.

Hai loại âm thanh tương xung, hỗn hợp ở giữa, một đoàn người Mẫn Nguyệt Nhu run rẩy mê võng trên mặt đất, tê tâm liệt phế kêu to, bịt lấy lỗ tai lăn lộn dưới đất, ngay cả Đạo Nhân bên kia vận chuyển pháp lực chống cự cũng choáng váng hoa mắt, trong tai ông ông trực hưởng.

Thư sinh bạch y thanh bào nhẹ nhàng từ giữa không trung hạ xuống, giẫm đám cỏ trên mặt đất, giống như không hề nghe thấy tiếng người kêu thảm thiết, hai cỗ pháp âm tương xung, mặc dù khó chịu, ít nhất sẽ không bị mê hoặc dẫn đi chết.

Tốc độ mấp máy môi của Phổ Độ Từ Hành ngày càng nhanh, thư sinh cầm bốc lên ngón tay quyết, cũng tăng pháp lực cho Pháp Bảo đang trôi nổi giữa không trung.

- Bỏ xuống đồ đao, lập địa thành Phật.....

"Lách tách cộc cộc... Cạch lách tách tách.. "

Chốc lát, pháp âm đối trùng xen lẫn hoàn toàn nghe không ra âm sắc. Lục Lương Sinh cắn chặt răng, trong lỗ mũi mơ hồ có tơ máu chảy ra, bị hắn hút vào, nhìn lão tăng đối diện, bỗng nhiên vung mở ống tay áo.

- Pháp Trượng, vẫn nên tiết kiệm chút khí lực đi.

Bên kia, môi đang nhanh chóng đóng mở dừng lại, Phổ Độ Từ Hàng mở to mắt, tay không có thụ ấn vung một cái, Phạn âm lấy mạng ở bốn phía im bặt.

- Lục công tử, tu vi tinh tiến, bản Pháp Trượng chúc mừng.

- Tinh tiến cái gì.

Lục Lương Sinh mỉm cười, chịu đựng cảm giác khó chịu trong lòng, thong dong giơ tay lên móc ra một đôi da trâu dùng để cách từ từ lỗ tai, được sợi bông khâu thành, đặt ở trong tay.

- Trò vặt thôi.

Ném dụng cụ cách âm qua một bên, bàn tay lập tức lật một cái, đồng tiền trên mặt đất ào ào ào bay lên...... Bước đầu tiên đã hoàn thành, nên tiếp tục bước thứ hai....

- Là Lục công tử...

- Quá tốt rồi, hắn rốt cuộc đã đến!

Mẫn Nguyệt Nhu nhếch đôi môi, nhìn xem đồng tiền chồng chất bên kia, trong lòng bàn thay hình thành một thanh trường kiếm bằng đồng tiền, nước mắt nhanh chóng chảy ra.

- Lục công tử...

Nàng hạ thấp giọng gọi nhưng một khắc sau bị một tiếng rống to đánh gãy, chính là tiếng của Trụ Tả Chính Dương đang đỡ đao tễnh chậm rãi tới gần.

- Yêu nghiệt!!

Hét to một tiếng, chém mạnh xuống đầu Phổ Độ Từ Hàng. Thanh đao đứt gãy chém vào da thịt.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch