Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 279: Nguyệt Lung Lắm Lời

Chương 279: Nguyệt Lung Lắm Lời




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Lại nhìn về phía nam, Lý Tùy An vác kiếm gỗ cười đùa cợt nhả dựng vào một nhánh thương đội đi hướng Hà Cốc Quận, đáp ứng giúp làm chút việc vặt vãnh làm lộ phí, ngồi trên mép thùng xe, lẹt xẹt đôi giày cũ nát, ngẩng khuôn mặt còn cực kỳ non nót nhìn hoàng hôn tràn đầy ước mơ.

-.... Ta phải làm một giang hồ đại hiệp!

Huyện thành nào đó gần Giang Hà, Trương Phong, Triệu Lưu, Vương Thích đi lại trên đồng ruộng nông thôn, xem xét quý thu hoạch tiếp theo, nhìn lại đồng ruộng, còn có không ít nông dân tới lui, không lâu, Mã Thảng cầm một phần thư được gửi từ phương bắc chạy như bay qua đồng ruộng.

- Là Sùng Văn huynh.....

Bốn người vây quanh một vòng nhìn nội dung trên thư, cùng nhau nhìn lại tường thành phương xa, hai vai cười run run, bọn hắn sớm đã chuẩn bị phong thái tấn thăng..... tin tức Hoàng Đế chết lúc này nhanh chóng được truyền ra khắp Nam Trần, xen lẫn trên quan đạo, vô số khoái mã mang theo công văn lao vùn vụt.

- Giá!!

Từ bắc hướng nam, trên con đường qua Phục Lân Châu thông hướng Hà Cốc Quận, nha dịch mang theo công văn phóng ngựa phi nhanh, tóe lên bụi mù tràn ngập, bên đường, một thớt lừa già vẫy đuôi chậm rãi ung dung nhấm nuốt cỏ xanh, lung lay giá sách, cửa nhỏ hơi mở, Đạo Nhân cóc theo lay động nhẹ nhàng đung đưa trái phải, màng cóc lấy một cây tẩu thuốc từ trong miệng ra, phun ra một đạo khói trắng phiêu xuất, hài lòng theo Hồng Liên trong bức tranh sát vách ngâm nga điệu hát dân gian. Đạo Nhân vén tay áo lên dùng sức rút ra Nguyệt Lung Kiếm, trên mặt xấu xí giãy đến đỏ bừng, sau đó từ bỏ ném kiểm trả lại về phía thư sinh.

- Cái tên Chu Du có phải lừa ngươi không?

Ánh nắng chiếu xuống đến, Lục Lương Sinh đưa tay tiếp nhận Nguyệt Lung, nhìn xem vỏ kiếm:

- Hẳn là sẽ không.

Rời khỏi kinh thành, trên đường đi lúc đầu định nghiên cứu đạo Long Khí bay vào thân kiếm, kết quả phát hiện không thể rút ra ngoài... Dù rót pháp lực cũng giống vậy. Đầu ngón tay phất qua thân vỏ da cá mập, liền rót vào một tia pháp lực thử một chút, cũng như đá chìm vào đáy biển như trước, không có bất kỳ tiếng vọng nào.

- Thứ này thật kỳ quái.

Lục Lương Sinh hỏi qua sư phụ, Đạo Nhân cóc suy đoán có thể là phôi kiếm gặp Long Khí, uẩn dưỡng ra linh tâm.

- Chẳng lẽ phải niệm khẩu quyết? Ra khỏi vỏ?!

Đúng lúc này, keng một tiếng, Nguyệt Lung trong tay hắn bỗng nhiên bắn ra một đoạn nhỏ ra ngoài, không đợi đưa tay đi bắt, vù một tiếng trở lại bên trong.

- Ha ha, thanh kiếm này thật kỳ!

Đạo Nhân tiếng lên đến chạm vào, vừa rồi nói một câu, Nguyệt Lung Kiếm liền bắn ra một chút, không đến nửa hơi lại co lại.

- Thật chẳng lẽ giống lão cóc nói, kiếm này đã có linh thức rồi?

Chốc lát, Nguyệt Lung bắn ra, liền rụt về lại. Keng!

Keng!

Keng!

Ngay dưới mắt hai người, qua lại ra ra vào vào. Loáng thoáng có âm thanh ở trong vang lên.

"Ra tới rồi, ta lại đi vào, chính là không cho các ngươi xem! Đến đánh ta đi!"

Lục Lương Sinh nhíu mày, âm thanh này cảm giác có chút muốn đánh đòn, còn có chút quen tai.

Leng keng leng keng...

Nhìn xem Nguyệt Lung Kiếm ra khỏi vỏ một hồi, sau đó khép lại, tiếp tục bắn ra, lại khép lại, âm thanh mơ mơ hồ hồ, không chỉ gợi đòn mà còn rất quen thuộc.

- Khá giống...

Hắn cùng Đạo Nhân liếc nhau, ánh mắt hai người rơi xuống đầu kiếm, hạ thấp giọng cùng nhau mở miệng.

- Phổ Độ Từ Hàng!!!

Tiếng hô thấp giọng này khiến cho Hồng Liên đang cùng con cóc bên kia giá sách hát hò đều quay mặt qua trông lại. Trong tay hai người bắn ra một đoạn chuôi kiếm, tà dương chiếu đến chợt lóe lên ánh sáng, mơ hồ có âm thanh kêu la ở xung quanh không khí.

- Thiện tai thiện tai, các ngươi phải xưng Pháp Trượng!

Lông mày Lục Lương Sinh hơi nhíu, đầu ngón tay gảy một cái trên đầu kiếm, chuôi kiếm chìm xuống, khéo vào miệng vỏ.

- Xem ra không phải Phổ Độ Từ Hàng.

- Có phải thế không!

Bên đường, trong giá sách trên lưng lừa già, Đạo Nhân cóc buộc dây thừng trên hông, hít tẩu thuốc thổi ra khói trắng, ngáp một cái, nằm nghiêng xuống, vừa nói xong chữ “phải”, lừa già dời đi chỗ khác chân bắt đầu chạy nhanh, giá sách nhoáng lên, thân hình tròn vo ngắn nhỏ trực tiếp rơi xuống dưới. Dây thừng kéo căng, Đạo Nhân cóc cắn tẩu thuốc đôi màng ôm mới hết cứ như vậy lơ lửng giữa không trung, quả nhiên trong lúc biểu lộ ta đây thì sẽ có chuyện không hay phát sinh mà, vừa treo lơ lửng vừa nói.

-... Vi sư đoán không sai, hẳn là chỉ có một chút linh thức của Phổ Độ Từ Hàng, bao hàm sau khi xuất kiếm linh, trở nên hỗn loạn. Hừ, nhớ lại năm đó, lão phu thế nhưng tung hoành ba xuyên Ngũ Nhạc, Pháp Bảo li kỳ cổ quái gì chưa thấy qua.

Bên này, Nguyệt Lung trong tay thư sinh chậm rãi rút ra một đoạn, thản nhiên mắng một câu.

- Lão cóc vô dụng!

Sau đó, bá một tiếng rụt về.

- Mẹ nhà ngươi..... Dám xem thường lão phu!!

Đạo Nhân treo trên sợi dây ném tẩu thuốc đi, tứ chi vặn vẹo giãy dụa giữa không trung, mắng chửi chuôi pháp kiếm trong tay đồ đệ.

- Đêm qua bản thân ngươi bị lão phu đè lên đánh…

Hồng Liên duỗi tay ra, mở dây thừng quấn trên bụng Đạo Nhân cóc ra, chân màng BA~ rơi xuống đất, nâng cao cái bụng trắng bóng chạy tới. Đôi màng bắt chéo thân eo, ngẩng lên mặt cóc kêu:

- Có dám xuống đây làm một trận với lão phu không!

Chuôi kiếm liên tục bắn ra một đoạn thân kiếm, không đợi Đạo Nhân đưa tay đến bắt, liền rụt về lại.

- Các ngươi nhiều người, bản Pháp Trượng liền không ra, liền không ra, đến đánh ta đi...

- Bình-một tiếng. Nguyệt Lung Kiếm đập xuống đất, mũi chân Lục Lương Sinh bỗng nhiên dẫm lên, Nguyệt Lung trong vỏ vặn vẹo, còn tại hô.

- Ngươi làm gì vậy?!

Thư sinh giơ tay lên búng tay một cái về phía lừa già đang gặm cỏ.

Bên kia, tai lừa rung lên, nghe được âm thanh này lập tức nghiêng đầu lừa, vung ra chân, vung lấy đầu lưỡi vội chạy tới trước mặt chủ nhân, vó lừa hưng phấn giẫm đạp, ách hừ gào hừ hí lên, giống như đang đợi mệnh lệnh kế tiếp.

- Giẫm nó!

Lục Lương Sinh thu hồi mũi chân, ngón tay chỉ vào mặt đất. Đạo Nhân bận bịu chạy xa kéo dài khoảng cách, trong vỏ kiếm, Nguyệt Lung "Ai ai" gào thét lên.

- Bản Pháp Trượng dưới liền địa mạch, trên thông nhật nguyệt..... Ai ai, đừng loạn...

Vó lừa khổng lồ phóng đại trên thân kiếm, một giây sau, -Bình- một tiếng đạp xuống, điện quang trong nháy mắt nổ tung, chiếu sáng khuôn mặt hai người một cóc.

- Đừng loạn..... Đừng loạn.....

Nguyệt Lung Kiếm run rẩy nói, một câu hoàn chỉnh cũng nói không nên lời, trải qua một hồi lâu, vó lừa dịch chuyển khỏi, keng nhẹ vang lên, chuôi kiếm bắn ra ngoài, co quắp trên mặt đất.

- Thành thật rồi?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch