Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 280: Mệt chết bản đạo

Chương 280: Mệt chết bản đạo




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Lục Lương Sinh nhặt nó lên, cầm trong tay, pháp quang đầu ngón tay sáng lên lướt một vệt trên mặt, thân kiếm run rẩy lên.

- Chớ có sờ chớ có sờ, ngứa ngứa... A...

Pháp lực rót vào, vừa dùng lực, Nguyệt Lung Kiếm run rẩy dữ dội bỗng an tĩnh lại, chốc lát mới có khí bất lực vậy trả lời câu.

- Thành thật rồi.

Xa xa, trên đường có tiếng vó ngựa, tiếng người tới, để tránh quấy nhiễu thương khách, người đi đường lui tới, Lục Lương Sinh đem sư phụ nhét vào trong cửa nhỏ, cưỡi lên lừa già, vung áo dài khởi động Chướng Nhãn Pháp, chậm rãi ung dung đi qua nông dân tới lui hai bên đồng ruộng, ngồi trên lưng lừa lắc lư lay động cẩn thận kiểm tra thân kiếm, lúc đầu mây bay, ở giữa khắc hoa văn thanh nguyệt, xuất hiện nhiều thêm một chỗ rất nhỏ. Phía dưới tạo hình nửa vòng thanh nguyệt, có một đầu dây còn nhỏ hơn so với con giun, xem kỹ sẽ thấy có hoa văn uốn lượn, mơ hồ nhìn thấy tứ chi thành trảo, râu rồng sừng rồng, một loại tư thế phá mây lên trời.

Nhưng mà quá nhỏ..... Tỏa ra khí thế không đủ. Pháp thức tìm kiếm thân kiếm, kiếm phôi lúc đầu đã biến mấy, thay vào đó là linh khí tràn đầy bao phủ toàn bộ pháp khí, ngoài đôi mắt không thể nhìn thấy, linh khí bao vây một thứ gì đó núp ở bên trong, giống như một tiểu hài nhi.

Thu hồi pháp thức, Lục Lương Sinh đặt Nguyệt Lung Kiếm ngang trên đùi, một tay niết ra chí quyết đặt trên thân kiếm, không cho nó loạn động, ánh mắt thẳng tắp nhìn về con đường phía trước.

- Nói một chút chuyện của ngươi đi.

Nguyệt Lung Kiếm cảm giác được pháp lực từ người phía trên đè ép, lập tức không dám loạn động, chỉ có lừa già xung quanh nhưng nghe được, nhỏ giọng nói:

- Bản Pháp Trượng so với con cóc có cục u trên lưng còn…

Trong giá sách truyền đến tiếng con cóc.

- Ừm?!

Nguyệt Lung Kiếm đang trò chuyện, câu nói đột nhiên thay đổi.

-... Không bằng! Chủ nhân, ta không phải Phổ Độ Từ Hàng, là do Long Khí hắn ngưng tụ cùng phôi Nguyệt Lung Kiếm biến thành, chỉ có một chút ký ức của hắn…

- Hiện tại ý thức tự chủ là độc lập?

- Chủ nhân thông minh.

Nghe được câu này, Lục Lương Sinh yên lòng, bất quá lấy tính cách loại đại yêu như Phổ Độ Từ Hàng, cũng thật không làm ra bộ dáng như Nguyệt Lung Kiếm được. Hơn nữa, đơn giản lắm lời. Ánh nắng nghiêng về phía tây, lừa già vung lấy chuông nhỏ dưới cổ đinh đinh đang chạy vội về phía nam, trong tiếng gió, xen lẫn với âm thanh trở lại vỏ của Nguyệt Lung Kiếm.

-..... Vị Đạo Trưởng bên cạnh kia, ta từ trong trí nhớ của Phổ Độ Từ Hàng tìm được một phối phương có thể thay đổi dung mạo, ngươi có muốn hay không?

- Đúng rồi, Phù Chỉ của ngươi đủ không? Phía trước có thương dân tập hợp, nhớ mua nhiều một chút, nếu không ngươi đuổi không kịp chủ nhân lừa già đâu.

Một bên, Tôn Nghênh Tiên đánh Thần Hành Phù cùng Ẩn Thân Phù co quắp khóe miệng vài cái, hai tay hai chân vung mở, hắn quay đầu, nhìn về phía thư sinh đang ngồi trên lưng lừa, nghiến răng nghiến lợi.

- Có thể cho bản đạo đánh cái thanh kiếm này đánh một trận không?

Trong giá sách, Nguyệt Lung Kiếm run run, tự chủ mở một đoạn, nhìn thấy Lục Lương Sinh đang trông lại bên này, liền rụt về lại. Tiếp tục nói:

- Đạo trưởng, nắm đấm của ngươi không phải là sắt, sẽ đau nhức.

- A a a..... Bản đạo không chịu nổi!!

Đạo Nhân quát to một tiếng, nhấc nhấc áo dài mở hai chân chạy vội về một hướng, cả người như mũi tên thoát khỏi dây cung, tiêu xạ mà ra, cuốn lên một làn bụi sương mù dày đặc, tốc độ so với trước còn nhanh thêm mấy phần.

Ha ha.....

Hồng Liên che miệng cười khẽ, Nguyệt Lung Kiếm trên kệ đột nhiên chuyển qua.

- A..... Vị nữ quỷ tỷ tỷ này, tiếng nói thoát tục, không biết có phải đã từng là người trong gánh hát?

Hồng Liên lập tức im bặt, không nói chuyện cùng nó, họa quyển trực tiếp rút lại xen lẫn vào trong các họa trục khác. Phía trước, Lục Lương Sinh đưa tay đánh vào đầu kiếm một cái.

- Đừng nói chuyện.

- Nha.

Nguyệt Lung Kiếm bận bịu không động, chốc lát, nhịn không được bắn ra một chút chuôi kiếm, bị một ánh mắt của Lục Lương Sinh nhìn chằm chằm vào, bá khép lại vỏ kiếm, thấy nó kinh ngạc, Hồng Liên trong họa quyển rốt cục cũng bật cười.

Tin tức Hoàng Đế băng hà đang dần được truyền khắp đất nước, lúc này hai nha dịch cưỡi hai con ngựa truyền đạt công văn chạy vội trên đường tới Hà Cốc Quận, giữa đồng ruộng, nông dân cầm cuốc chuẩn bị về nhà nhìn thấy hai người hai ngựa chứa hộp gỗ công văn chạy vội đi qua.

Cộc cộc cộc..... Trong tiếng vó ngựa, hai sai dịch quất vang cây roi.

- Giá!

- Huynh đệ! Trời sắp tối rồi, tăng thêm tốc độ, trước khi trời tối phải vào thành phía trước!

- Yên tâm đi, chiếu theo tốc độ này huynh đệ chúng ta xác định chắc chắn gặp được, chung quy không đến mức còn có con lừa nhanh hơn chúng ta đâu.

- Khỏi nói con lừa!!

- Ha ha ha, nói người đi.

Trong tiếng cười của một người trong đó, một nha dịch khác nhớ tới một màn lần trước, vô ý thức nghiêng mặt qua một bên, con mắt liếc về phía sau. Sau đó..... Thân ảnh của một đạo nhân đang nhanh chóng chợt lóe lên từ đáy mắt của hắn.

- Cái này cái này cái này.....

Nói lắp bắp, kéo chặt dây cương, chạy tới đồng bạn phía trước thả chậm lại tốc độ, quay đầu cười nói:

- Gặp quỷ à? !

Một giây sau, bóng người chợt lóe lên lướt qua trước mặt hắn, hai chân nhanh phóng ra tàn ảnh, hai tấm giấy vàng còn đang nhẹ nhàng tung bay rơi xuống. Trừng to mắt, cùng nhau nuốt nước miếng một cái.

- Thật là có người nhanh như vậy...

Cộc cộc cộc.....

Lời nói vừa dứt, bỗng nhiên một tiếng chân có chút quen thuộc tràn tới, hai người cũng không quay đầu lại, mặt vô cảm nhìn xem một thớt lừa già trọc lông phì phò gào hừ vui vẻ chạy tới ngang bằng với bọn hắn, phía trên còn cõng một người. Hai người nhìn nhau, ngữ khí bình thản.

- Đi thôi đi thôi... là người lần trước.

Khói bụi trên đường dần dần tiêu tán, đi xa cuối cùng, thân ảnh một người một lừa sớm đã nhìn không thấy, dọc theo con đường, tà dương trên đỉnh núi hóa thành một vệt tàn hồng. Lừa già hí lên một tiếng quét sạch bụi mù, một đường xuyên qua Hà Cốc Quận, Phú Thủy Huyện, đi tới Tê Hà Sơn.

Trăm chim bay qua hồng hà, từ sơn lâm đi qua. Lục Lương Sinh vỗ vỗ đầu lừa chậm rãi dừng lại, dắt dây cương, đi qua đồng hồng hà quang, trên đường đất ngoài thôn bắt chuyện cùng với thôn nhân đang chuẩn bị trở về nhà.

Thoáng như chỉ đi một chuyết vào thánh. Sau lưng, mũi giày Đạo Nhân đã bị mòn thủng, thở hổn hển, rung động nơm nớp vươn tay, tập tễnh theo ở phía sau.

- Lão Lục..... Chờ ta một chút, mệt chết bản đạo rồi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch