Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 281: Nông nhàn ấm nhà

Chương 281: Nông nhàn ấm nhà




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Một vệt tàn hồng cuối cùng từ đỉnh núi hạ xuống, bầu trời rơi vào bóng đêm, lốm đốm lấm tấm đèn đuốc sáng lên giữa sơn thôn, trong tiếng chó sủa, tiếng ho khan, hoa trong vườn len cành lá ra ngoài hàng rào tiểu viện lay động, ba thân ảnh lớn tuổi đang ăn trong nhà bếp, cạnh đó còn có thiếu nữ nghe được tiếng chuông. Mở cửa phòng bếp, nhìn ra ngoài, Lục Lương Sinh nắm lừa già đi vào trong nội viện, nhìn thấy người nhà đang lộ ra nửa người ngay cửa nhà bếp trong ra, buông dây cương, cười lên.

- Có phần của ta không?

Ở cửa, Lý Kim Hoa, Lục Lão Thạch, Lục Tiểu Tiêm, bưng bát đũa miệng mở rộng, cùng nhau gật đầu, sau đó kịp phản ứng, phu nhân "Ôi" một tiếng, lập tức chạy đến.

- Lương Sinh à, sao ngươi trở về lúc này, trong đêm đen như vậy, cũng không sợ té ngã, nhanh vào phòng, nhanh vào phòng, trong nồi vẫn còn cơm.

Lừa già vui vẻ chạy tới liếm tay phu nhân, nhìn thấy Lý Kim Hoa vung tay bước đi qua, vội vàng nghiêng đầu lừa, nhìn không chớp mắt chạy vào lều lừa, phủ phục trên mặt đất chậm rãi nhấm nuốt cỏ khô.

- Còn có cơm của bản đạo hay không..... Mẹ nó..... Hô hô..... Chạy mệt chết ta rồi.

Đạo Nhân vịn tường rào lúc này mới khập khiễng đi tới, Lý Kim Hoa nhìn bộ dạng của hắn, kéo nhi tử qua hỏi một câu.

- Tôn đạo trưởng bị làm sao vậy?

- Không sao đâu, hắn ngại thân thể không tốt, một đường chạy từ Hà Cốc Quận về.

Lục Lương Sinh cười quay đầu mắt nhìn Đạo Nhân, lôi kéo mẫu thân trở lại nhà bếp, trên bàn cũng có chút thức ăn, cơm khẳng định là không đủ, phu nhân lau sạch nồi lớn, Hồng Liên từ ngoài tiến đến hỗ trợ nhóm lửa, Đạo Nhân đoạt lấy cái thớt, cầm dao phay chớp chớp nháy nháy mắt với Lục Tiểu Tiêm đứng ở một bên cầm chén, đao quang cộc cộc cộc bắt đầu chặt đồ ăn.

- Ca, đến kinh thành làm gì vậy? Tại sao lại về lúc trời tối đen như thế?

Lục Tiểu Tiêm không để ý tới Đạo Nhân, gác đũa lại nhìn về phía huynh trưởng đang nhào bột mì bên kia. Đạo Nhân thái thịt lặng lẽ cười, tay quơ quơ vung ra nước đọng trên tay.

- Tiểu Tiêm, ngươi không biết ngày đó xảy ra chuyện gì, kinh thành xuất hiện một đại yêu, bản đạo dùng hết pháp thuật , hơn nữa huynh trưởng ngươi còn đem Hoàng Đế …

Dư quang lóe lên, hai đạo ánh mắt hung hăng trừng tới, lời nói Đạo Nhân lập tức ngừng lại, Hồng Liên thu hồi ánh mắt lạnh lẽo, nhìn về phía Lý Kim Hoa đối diện đang ngạc nhiên.

- Thẩm Nhi, đừng nghe tiểu đạo sĩ lỗ mũi trâu khoe khoang.

Một bên, Lục Lương Sinh nhào nặn vắt mì, đập tròn dẹp trong lòng bàn tay, đưa cho mẫu thân, nhìn thấy ánh mắt hồ nghi của phu nhân, cười cười.

- Thật ra cũng không làm cái gì, chỉ là đi lấy về di vật của ân sư mà thôi…

Đây đều là lời loa qua, chung quy vẫn không thể nói mình chạy tới đánh một Đại Yêu Quái, thuận đường còn dọa chết Hoàng Đế.

Đương nhiên, cũng không phải hắn hù chết, ngày đó giẫm lên Phổ Độ Từ Hàng từ trên trời rơi xuống, ai biết Trần Thúc Bảo sẽ ở đó, một đường đẩy ép tới, đổi thành những người khác đoán chừng cũng sẽ có kết cục như vậy.

Làm thêm nồi bánh mì, cộng với thức ăn trên bàn cũng đủ đối phó với cơm tối, để Đạo Nhân trong nhà bếp tiếp tục nói khoác, Lục Lương Sinh bưng canh thịt, nửa các bánh đi qua mái hiên, trở lại trong phòng, đốt đèn lên chiếu sáng cả phòng. Trên giường, Đạo Nhân cóc nằm ngáy o o, nghe được hương khí, cái bụng nhấp nhô dừng lại, mở mắt cóc ngồi dậy, nhanh chóng bò lên trên cái bàn.

- Rốt cục không cần màn trời chiếu đất, có thể ăn bữa nóng hổi rồi.

Con cóc dọc theo chén khò khè hít một hơi canh nóng, ôm bánh mì cắn một cái, thoải mái dựa vào vài cuốn sách ngồi xuống, thỏa mãn kéo căng chân màng thư giãn ra

- Sư phụ ăn từ từ.

Lục Lương Sinh đi đến giá sách, đem Hồng Liên họa quyển phủ lên vách tường, phủi nhẹ tro bụi trên sách vở, bày ra văn phòng tứ bảo, tỏa ra khí chất thư hương.

Dọn dẹp một hồi mới lấy ra Nguyệt Lung, đi đến bên giường, "Keng" rút ra, mơ hồ vang lên tiếng "Ách.... " ngâm nga. Cơ quan trên thân kiếm ào ào ào vang động, hoa văn du tẩu giãn ra, mây bay lộ ra thanh nguyệt, đầu dây nhỏ uốn lươn kia giống như du động dưới ánh trăng.

Linh khí trên thân kiếm so với lúc trên đường dồi dào hơn không ít, quả nhiên sau khi có kiếm linh, Nguyệt Lung Kiếm có thể tự dưỡng linh, Lục Lương Sinh tu đạo so với những người khác, suy nghĩ không phải linh kiếm uy lực thế nào, ngược lại muốn càng nhiều vẫn là một vài vấn đề trên việc học. Hạn mức linh uẩn cao nhất là bao nhiêu, đem hai đạo linh uẩn cuối cùng bám vào, có thể tạo thành phá hư đối với Nguyệt Lung hoặc là trong linh thức hiện tại hay không, sau khi ý thức tự chủ có thể tự mình chạy đi không, có thể đột nhiên biến thành Phổ Độ Từ Hàng thứ hai không... Vừa suy nghĩ, Nguyệt Lung Kiếm ra khỏi vỏ vang lên âm thanh.

- Chủ nhân, ngươi từ từ tế phẩm xem.....

Đột nhiên lời nói khẽ chuyển, còn nói đến Đạo Nhân cóc đang ăn bánh uống canh bên kia.

- Đạo Nhân cóc uy vũ, ngươi có muốn cắt nhỏ bánh một chút đi không? Ta sợ ngươi ôm không hết được cả cái bánh.....

- Đúng rồi, gà mái hoa râm đâu? Bản Pháp Trượng cảm thấy nó không tầm thường, có muốn nếm thử khẩu vị hay không?

- Chủ nhân, bức họa nữ quỷ tỷ tỷ kia, không bằng dán lên đi.

- Lão cóc, chén canh kia có chút.....

Trên bàn, gân xanh trên trán Đạo Nhân cóc phồng lên, một tay cầm bánh mì quẳng ra, tay kia cầm lấy tẩu thuốc nhảy xuống giường, dùng sức hút một hơi.

- Mẹ nhà ngươi..... Vi sư có chút hối hận giúp ngươi luyện hóa nó.

- Nếu như đổi thành lão phu trước kia, một màng đánh nát nhừ ngươi, một ngụm nuốt trọn linh thức.

- Con cóc con cóc, cái bụng mềm mềm...

Nguyệt Lung trong tay Lục Lương Sinh đắc ý khẽ hát run run, thư sinh cũng có chút hao tổn tâm trí, gia hỏa này ngoại trừ có linh thức, còn ghi nhớ hết tất cả hình tượng đã từng trải qua trong lòng, khó trách biết nhiều như vậy. Cầm chuôi kiếm, Nguyệt Lung đột nhiên "A!" rên rỉ, cắm vào trong vỏ, bị Lục Lương Sinh ném vào giá sách, còn đang lay động trên giá đỡ.

- Chủ nhân, ngươi có cảm thấy cái vỏ này có chút không xứng với ta không, có suy nghĩ đổi cho ta một vỏ kiếm mới, ta không chịu nổi giày vò…

-..... Tốt nhất là rộng một chút, hai mặt quan trọng một chút, lại khắc một phần kim văn ngọc ấn... Ai ai.....!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch