Đám người bận rộn nhìn thấy thanh niên đi ra thôn, nhao nhao chào hỏi hắn, Lục Lương Sinh cười đáp lại từng người, chuyển đi bờ sông, tay niết lên chỉ quyết, dòng sông chậm rãi chảy xuôi theo vòng xoáy dần tách lộ ra lòng sông, tiểu pháp trận chồng chất trước kia qua vài năm đã yếu đi không ít, một lần nữa bày thêm lớp gia cố dọc theo bờ sông đi xuống.
Chốc lát, làm tốt nơi tụ linh pháp trận thứ hai, Lục Lương Sinh nhìn mặt nước đang dần khép lại, nghiêng đầu nhìn con cóc đang nằm sấp trên bả vai.
- Sư phụ, sau này ngươi tu hành thế nào?
- Thế nào cũng không cần Lương Sinh hao tâm tổn trí.
Đạo Nhân cóc phun ra một làn khói khoan thai trả lời.
- Cùng ngươi đồng quy cũng không đổi được sự thật vi sư là yêu, chỉ có thể một lần nữa tu phục Yêu Đan là được, bất quá tiêu tốn thời gian khá lâu… Tốt rồi, có thể đến lúc đó thọ nguyên của ngươi hết rồi, vi sư cũng còn chưa tu phục được, đi theo ngươi cùng một chỗ vùi vào trong đất.
Lưỡi đỏ thật dài cuốn côn trùng đang bay bên cạnh nuốt vào trong bụng, chậc lưỡi:
- Như vậy cũng tốt, tu vi càng cao việc phải làm càng nhiều, không bằng giống như bây giờ, lười nhác một thân nhàn.
Lục Lương Sinh cười cười, cũng không tiếp tục nói, đến phía bắc thôn mở pháp trận cuối cùng, trước giờ ăn cơm trưa đã về đến nhà, tin tức hôm qua hắn trở về đã truyền ra, vừa về tới trong tiểu viện, Vương Bán Hạt cũng đã đến, vừa thấy thư sinh trở về liền nghênh đón.
- Sư phụ, trở về rồi!
Trong tay còn đề bao vải dầu chứa đầy điểm tâm, Lục Tiểu Tiêm cầm lấy đi qua một bên, lão đầu nhi nghe tiếng bước chân, đi theo phía sau Lục Lương Sinh, cũng không vào nhà, đứng ở cửa ra vào chắp tay thi lễ.
- Đệ tử, ngày trước đi theo thương đội một chuyến tới Phú Thủy Huyện, lấy hết tài sản liền vèo trở về, đóng gian phòng ốc trong thôn..... Đúng rồi đúng rồi.
Lão đầu nhi vội vàng từ trong bao lấy ra bột nước, cầm trong lòng bàn tay.
- Sư nương, hẳn là sẽ thích.
Nghe nói như thế, trong bức tranh trên tường, Hồng Liên nhô đầu ra, nhìn thấy đồ vật trong tay lão đầu, lập tức vui vẻ cầm vào trong tay, dù không dùng trên người nhưng dùng trên mặt nạ cũng được.
- Số tuổi của ngươi...
Lục Lương Sinh biết mặc kệ có thu lễ vật của lão đầu nhi hay không đối phương vẫn kiên nhẫn, nhưng với cái tuổi của hắn, dù muốn nhận nhưng tuổi tác giữa sư phụ cùng đồ đệ cách xa như vậy… Có chút không tiếp nhận nổi.
Bên kia, Vương Bán Hạt khoát tay áo, hai mắt vô thần thẳng tắp nhìn qua nơi nào đó trong phòng cười nói.
- Sư phụ, tiên thuật đạo pháp, ta cũng không dám yêu cầu xa vời, dù là xem khí nhìn mạch, suy tính chi đạo, Thừa Ân cũng càng cầu còn không được.
Lúc này cơm đã xong, nghe được âm thanh mẫu thân, Lục Lương Sinh trầm ngâm chốc lát, hướng lão đầu nhi mở miệng.
- Truyền cho ngươi thuật xem khí cũng có thể, không phải kẻ kế tục, không thể truyền ra ngoài, có thể làm được không?
- Làm được, làm được!
Trên mặt Vương Thừa Ân hiện ra vẻ vui mừng, tung ra tay áo rộng liền muốn bái xuống, bị thư sinh phía trước vung áo dài phất lên.
- Quỳ lạy thì miễn đi, cùng nhau vào ăn cơm đi.
- Không cần, không cần, vừa nãy cũng đã nấu xong đồ ăn, sư phụ từ từ dùng, Thừa Ân liền đi về trước.
Vương Bán Hạt hiểu rõ tình hình rất thức thời chắp tay cáo từ, lúc rời khỏi chống quải trượng tốc độ trở nên nhẹ nhàng không ít. Cứ như vậy liên tiếp mấy ngày. Mỗi buổi sáng sớm Vương Bán Hạt đều đúng giờ đi tới bên này, ánh mắt hắn bất tiện, Lục Lương Sinh nói cho hắn nghe một thiên Quan Khí Chi Thuật trong « Thanh Hoài Bổ Mộng », những thứ phức tạp trong đó thì để Đạo Nhân ngồi vào đối diện tay nắm tay dạy hắn thế nào phân rõ hoa văn, nhân khí, hỏa bạo các loại, phương diện này, lão đầu cũng hiểu sơ một phần, rất nhiều nơi nói một chút là thông, có thể nói khó khăn nhất vẫn là xem khí nhìn tâm.
Lần đầu dạy bảo người khác, Lục Lương Sinh cũng không có kinh nghiệm gì, khắc Quan Khí Thuật lên trên phiến gỗ nhén vào trong tay Vương Thừa Ân, thuận tiện để hắn dùng tay vuốt ve, nhớ kỹ.
- Một đường tu thuật không thể nóng vội, sau này luyện tập nhiều là được.
- Nhớ kỹ nhớ kỹ.
Rời khỏi tiểu viện, Vương Bán Hạt cũng tự cảm giác Quan Khí Chi Thuật xác thực có tiến bộ không nhỏ, cảm thán một tiếng. Ánh chiều tà mùa thu khiến cho người ta dễ lười biếng. Sau khi bán xong tôm cá, già trẻ trong thôn tụ tập tại con đập nói chuyện phiến, phu nhân vỗ túi tiền vang lên tiếng đinh đinh đang đang, mừng phấn khởi từ xà ngang lấy ra một miếng thịt bỏ vào nồi, hài tử thèm thuongf nhìn qua hơi từ nồi bốc lên truyền ra mùi thơm. Dọc theo thôn, thương đội lui tới dần dần thưa thớt, nổi giữa con đường Tê Hà Sơn khô vàng, một nữ tử dung mạo mĩ lệ váo theo hành lý nắm tay một đứa bé đi tới.
Nhìn tàn hồng vẩy xuống giữa hẻm, thôn trang tọa lạc dưới chân núi phía xa, một đoạn thời khắc, nữ tử đột nhiên dừng bước, lôi kéo nhi tử lui về phía sau. Một ngọn núi có pháp quang sáng lên. Con đường phía trước, một trận gió lớn chà xát lên, cát bụi, mảnh đá thổi cuồn cuộn trên mặt đất, theo dưới mẹ chon hai người, bên cạnh gào thét mà qua.
Hí hí hí hí.... Hí. ——
Tiếng ngựa hí dài, một thân ảnh khoác giáp cưỡi trên chiến mã, ngừng chân đứng ở phía trước, trên đường, cờ hiệu “Bạch” bay phần phật. Trên lưng ngựa, kỵ sĩ giơ cao lá cờ, hò hét.
- Phong!
Rào ——
Sau lưng, từng đoàn binh lính giương cung ngửa tên bắn lên bầu trời. Bên này, nữ tử cảm giác được cái gì đó, bỗng nhiên kéo hài tử quỳ xuống, dập đầu về phía quân trận đối diện.
- Hồ Yêu Yên Chi, cầu kiến Tê Hà Sơn Lục tiên sinh!