Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 284: Minh Nguyệt Tiểu Đạo Đồng

Chương 284: Minh Nguyệt Tiểu Đạo Đồng




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Mặt trời chiều ngã về tây, nhà bếp đốt đèn đuốc, đũa nhanh chóng gắp đồ ăn, Đạo Nhân chồng chất vài phiến thịt béo, rau xanh, bưng chén cộc cộc bỏ vô miệng, ánh mắt nhìn qua Lục Tiểu Tiêm, Lục Lão Thạch nghiêng mắt nhìn. Một bên, Lý Kim Hoa cầm đầu đũa gõ đi qua:

- Đánh trận đấy hả? Không có ai đoạt của ngươi đâu!

Quay đầu, bưng chén lên nhích lại gần chỗ nhi tử thấp giọng nói:

- Lương Sinh, Vương lão đầu kia thật bái ngươi làm thầy rồi?

- Cũng không tính.

Lục Lương Sinh kẹp một ngụm đồ ăn, nhìn thấy mẫu thân đang có biểu cảm cạn lời, cười cười:

-... Tuổi hắn cũng đã cao, rất có lòng cầu đạo, tăng thêm hắn vốn là có một phần bản sự, xem như làm tròn giấc mộng của hắn.

Nói đến đây, trong lòng bỗng nhiên khẽ động, mẫu thân bên cạnh nói một câu.

- Quá tốt rồi, sau này lão đầu kia sẽ cúi đầu khi nói chuyện với lão nương...

Lời nói tiếp theo hắn cũng không nghe vào. Một đạo pháp ân chỉ có hắn nghe được loáng thoáng vang lên.

- Hồ Yêu Yên Chi, cầu kiến Tê Hà Sơn Lục tiên sinh.

Trên mặt Lục Lương Sinh mang theo ý cười, cơm nước xong xuôi, buông xuống bát đũa hướng phụ mẫu, Đạo Nhân nhẹ giọng nói.

- Từ từ ăn, ta về phòng trước.

Đứng dậy, vung tay áo cách không kéo cửa phòng ra, đi đến dưới mái hiên, trở lại trong phòng, Đạo Nhân cóc đang đắp chăn mền xoa xoa cóc màng đứng lên, nhìn thấy hai tay đồ đệ, sửng sốt một chút.

- Cơm của vi sư đâu?

- Đợi lát nữa Hồng Liên sẽ mang tới cho sư phụ.

Lục Lương Sinh nói một câu, thầm nhủ trong lòng pháp âm kết trận vừa rồi tuyền đến, tay khẽ vẫy, bút lông sói trên bàn sách bay tới, trải rộng trận nhãn trên pháp trận một bức hầu tử dưới chân núi, không còn ngọn bút bén nhọn nhẹ nhàng ở phía trên, pháp lực đẩy ra một vòng gợn sóng, xuyên thấu qua phòng ốc khuếch tán ra, liên tiếp vẽ lên trận tranh trên đầu núi. Một luồng yêu khí giữa một mảnh linh khí xanh tươi có chút dễ thấy.

- Yên Chi... hình như là người Trương phủ ở Hà Cốc Quận khi xưa.

Thời gian thấm thoát cũng sắp trôi qua ba năm, nếu như không cố gắng nhớ ra Lục Lương Sinh đã sớm quên mất Hồ Yêu gả cho phàm nhân này rồi, nhưng tại sao giờ lại đến Tê Hà Sơn?

Suy nghĩ chốc lát, Đạo Nhân cóc ôm hai tay, tựa trên kệ cuối giường, nghiêng đầu nhìn đồ đệ, bên kia, Lục Lương Sinh buông bút lông xuống, ống tay áo trái phải hất ra, thủ chưởng đặt ở hai đầu gối, chậm rãi đóng tầm mắt lại.

Pháp thức tiến vào trong tranh, theo pháp trận dày đặc kết nối linh khí, lần thứ hai mở mắt ra, đáy mắt nổi lên pháp quang, người trong phòng nhìn thấy đường đất ban đêm ở Tê Hà Sơn cùng hai thân ảnh một lớn một nhỏ quỳ trên mặt đất.

Gió đêm phất qua hai bên đường chân núi, rừng hoang hoa hoa tác hưởng. Qua nửa ngày vẫn không có tiếng trả lời truyền đến, quân trận đối diện giương cung khiến nàng cùng hài đồng cảm thấy bất an, Yên Chi lôi kéo hài tử chạm cái trán trên mặt đất, dập đầu một cái.

- Hồ Yêu Yên Chi, cầu kiến Tê Hà Sơn Lục tiên sinh...

Vẫn không có tiếng trả lời, trong lòng ảm đạm, Yên Chi kéo hài tử cung kinh khom người nhìn thêm một lần về phía thôn xóm đèn đuốc sáng trưng giữa bóng đêm, chuyển thân rời khỏi.

- Yên Chi?

Đột nhiên từ bầu trời đêm phía sau lưng vang lên tiếng nói trong trẻo, nữ tử ban đầu sững sờ một chút sau đó vẻ mặt nổi lên mừng rỡ, hài đồng bên cạnh hiếu kì quay đầu nhìn lại, bầu trời đen như mực lúc đầu loáng thoáng có thể nhìn thấy một mặt người khổng lồ đang nhìn qua, sợ đến mức trắng cả mặt, bỗng bị mẫu thân kéo một cái quỳ xuống.

- Mẫu thân, đó là cái gì vậy?

Yên Chi không để ý tới hắn, đưa tay đặt vào cổ hài đồng, thúc giục nói.

- Minh Nguyệt, nhanh dập đầu Lục tiên sinh.

Hai mẫu tử quỳ trên mặt đất cung kính dập đầu ba cái về phía mặt thượng nhân trên bầu trời đêm, hoàn tất xong Yên Chi cũng không hề ngẩng đầu lên, cứ như vậy nhìn chằm chằm vào mặt đất. Linh khí pháp trận đan dệt ra gương mặt Lục Lương Sinh nhìn về phía mẫu tử ở dưới, hơi nhíu lên lông mày.

- Mẫu tử hai người đây là có ý gì?

Phía dưới, Yên Chi bịn rịn ngẩng đầu lên.

- Lục tiên sinh, nhà chồng gặp biến cố không may, Liêm Thành hắn một tháng trước đã đi, công công bà bà (cha mẹ chồng) cũng tại nửa tháng trước bi thương quá độ mà lần lượt qua đời, tiên sinh cũng biết, thiếp thân dùng Yêu Đan giúp Liêm Thành kéo dài tính mạng, thọ mệnh cũng không còn bao nhiêu, không muốn tương lai đứa nhỏ này cơ khổ không nơi nương tựa, không có người dạy bảo nên tới để cầu tiên sinh thu lưu hắn.

Hai mắt ngập nước, đẩy hài đồng bên cạnh ra.

- Minh Nguyệt, dập đầu với Lục tiên sinh.

Hài đồng lắc bím tóc nhỏ nháy mắt, đã biết thượng nhân đó là người mẫu thân biết từ trước, lá gan cũng lớn một phần, đi lên trước quỳ xuống.

- Lục tiên sinh, ta gọi Minh Nguyệt!

Giọng nói thanh thúy non nớt, còn chưa quỳ xuống tiểu nhân nhi đã bị một trận gió thổi đứng trở về, phía trên bầu trời đêm, Lục Lương Sinh mở miệng nói câu.

- Không cần quỳ nữa đâu.

Rồi lâm vào im lăng.

Người cùng yêu kết hợp, hẳn là nghiệt duyên, Lục Lương Sinh cũng không ngờ Trương Liêm Thành lại chết nhanh như vậy, liên lụy luôn cả nhị lão hai miệng Trương Động Minh kia... Mà Hồ Yêu này cũng bởi vì phân đi thọ mệnh nên thời gian lưu lại thế gian cũng không còn nhiều, nếu như không chứa chấp, hài tử nửa người nửa hồ hơn phân nửa cũng bị người hoặc yêu săn giết.

Nhìn xem Minh Nguyệt lộ ra cơ vẻ linh kình, Lục Lương Sinh thở dài, nhất thời lâm vào khó xử. Gió từ trong núi nghẹn ngào thổi qua, trong ánh sáng trăng lạnh rõ ràng, Yên Chi đoán chừng Lục tiên sinh không nguyện ý thu lưu, nàng hít sâu một hơi, đặt hành lý vác trên vai xuống để dưới đất, âm thanh có chút nghẹn ngào.

- Thiếp thân biết như vậy sẽ làm khó Lục tiên sinh, đây là khế đất nhà Trương phủ, chỉ cầu tiên sinh thu lưu Minh Nguyệt, sau đó, thiếp thân liền rời khỏi... Không dám quấy rầy tiên sinh tu hành.

Trên bầu trời đêm, Lục Lương Sinh đóng mắt lại.

- Ai.... Ngươi mang Minh Nguyệt vào.

Theo câu nói này, quân trận đứng phía trước tránh ra một con đường ở giữa, gió núi gào thét cũng dần dừng lại, Yên Chi lau nước mắt bịn rịn ôm lấy hài tử, đi giữa quân trận, khom người hành lễ với bọn họ một phen, lúc này chân mới tăng tốc độ đi về phía đường đất trong thôn.

Lúc hai mẫu tử đi vào, người hóng mát đêm thu vẫn còn rất nhiều, mới vào thôi đám người Lục Phán lập tức nhảy ra ngoài ngăn cản đường đi trước mặt của Yên Chi. Tám người vặn cánh tay to một cái, hung thần ác sát dò xét đối phương, dù sao biết rõ thế đạo này yêu ma quỷ quái phong phú, cũng không dám chủ quan, vạn nhất chui vào là một lệ quỷ thì sao?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch