Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 287: Thiên hạ tương biến

Chương 287: Thiên hạ tương biến




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Lý Tùy An bên cạnh hắn nhìn ra trong lòng hắn thắc mắc cái gì, lấy khủy tay đẩy đẩy.

- Càng bình thường càng nói rõ tu vi càng cao thâm, ngươi từng thấy cao nhân đắc đạo nào mà cả ngày đều có bộ dáng hung hăng uy phong bát diện chưa?

- Ngươi nói như vậy, quả thật hình như có chuyệt như thế.

Vũ Văn Thác mặt lạnh nhẹ gật đầu.

- Bất quá, ngươi làm sao thấy được, Lục tiên sinh này nhất định có tu vi cao thâm?

- Ta sao lại không nhìn ra được.

Lý Tùy An tùy tiện vươn tay cánh tay, kéo đối phương qua, vỗ vỗ bả vai hắn, hất cằm lên:

- Bởi vì đó là sư phụ ta!

- Ngươi...

Vũ Văn Thác nghẹn lời nhìn hắn, dư quang chợt nhìn thấy một bóng đen từ vườn rau leo ra, lít nha lít nhít cục u trên lưng chiếu đến nắng sớm khiến cho hắn không thoải mái, lấy chân đá một cái đã vật kia trở về…

- Hạ Lương Châu từ biệt, ta đi Bắc Chu, phong thổ bên kia rất khác với phía nam, cũng rất thú vị....

- Ừm, bần tăng một đường quay lại đi thành Thiên Trị, ngoài gặp gỡ Tôn đạo hữu, đáng tiếc, bên cạnh mang theo một đám hài đồng không thân nhân, không thể bồi hành.

- Một đám?

- Đúng, bộ phận đã ở Vạn Phật tự, an trí xong, còn lại không muốn, hài tử mắt màu lam bên kia ở trong miếu náo không yên nên đành phải một lần nữa tìm nơi khác cho hắn…

- Ha ha...

Cành lá trên cây cổ thụ nhẹ lay động, quầng sáng lăn tăn đi tới bàn đá vuông, cùng Thượng Thư sinh nói đùa một trận.

Phốc phốc phốc...

Trên lò nhỏ, nước đã sôi nóng hổi. Lục Lương Sinh kéo lên ống tay áo, cầm ấm nước lên pha trà, đẩy chén trà đến trước mặt hòa thượng.

- Đại sư đến đây là vì chuyện ba đứa hài tử kia sao?

- Đúng, hai...

Pháp Tịnh bưng lên chén trà, giống như chưa phát hiện nóng hổi, nhấp một miếng,

- Vị kiếm thiếu niên kia tự đến, trên người hắn có vết tích kiếm tu.

Lục Lương Sinh đảo qua ba thiếu niên đang nói chuyện bên kia cười nói:

- Là ta dạy, bất quá không ngờ hắn lại một mình đi tới.

- Hắn có tâm!

Hòa thượng tầng tầng hạ xuống hai chữ, ngược lại khẳng định Lý Tùy An. Nói đến đây, thật ra ý đồ đến đã rất rõ ràng rồi, Pháp Tịnh dừng một chút, thân hình lớn mập đứng lên, thụ ấn khom người về phía Lục Lương Sinh.

- Mong rằng Lục đạo hữu, thu lưu bọn hắn.

Nhìn hòa thượng mập kết thụ ấn hành lễ, Lục Lương Sinh cũng không biết nên nói gì, liên tiếp hai ngày, đầu tiên là Vương Bán Hạt, sau đó tới thêm một tiểu đồng tử ba tuổi, lần này thì hay rồi, một hơi tới ba người.....

Ta còn đang làm đồ đệ người ta đây. Trong lòng Lục Lương Sinh có loại cảm xúc dở khóc dở cười, bất quá trên mặt vẫn như cũ, không thể trước mặt ba thiếu niên lộ ra quá nhiều biểu lộ không thích hợp.

Khoảng thời gian hai người quen nhau mặc dù ngắn nhưng vẫn là quá mệnh giao tình, thư sinh cũng không nói gì thêm chỉ hỏi lý do vì sao Vạn Phật Tự lại không thu nhận. Hòa thượng nghiêng đầu nhìn thiếu niên bên kia, quay đầu lại cười nói:

- Bần tăng ban đầu còn tưởng thiếu niên lệ khí quá nặng, sau đó mới biết hắn lòng dạ cao ngạo, phương trượng trong chùa muốn điểm hóa, vô ý phát hiện chính là…

Pháp Tịnh hạ thấp giọng xuống:

- Thần khí chuyển thế, không phải phật chủ mới có thể độ, trong miếu chỉ toàn phật chủ, đều là phàm nhân mà thôi.

Đối diện bàn đá, chén trà nhẹ nhàng buông xuống, Lục Lương Sinh nhìn lại ba người thiếu niên bên kia, Vũ Văn Thác hai mắt màu lam, đây cũng là lần đầu tiên hắn nghe nói đến Thần Khí chuyển thế. Lúc trước gặp tại Hạ Lương Châu, chẳng qua cảm thấy hắn trời sinh linh căn, không ngờ còn có một màn như thế. Hiện giờ Lục Lương Sinh ngoại trừ có một Thông Linh pháp kiếm, một Pháp Bảo quyển trục, còn Thần Khí cũng chưa từng nghe qua.

- Đứa bé kia là Thần Khí chuyển thế nào?

- Côn Lôn Kính.

Pháp Tịnh bình thản nói, nghĩ đến một đường xuôi nam, trong lòng đã thành thói quen, tay buông xuống thụ ấn, nâng lên chén trà uống một ngụm, nhìn lại tiểu viện, cổ thụ nhẹ lay động trong quầng sáng có lá cây bay xuống, hòa thượng đưa tay tiếp nhận lá cây màu vàng rơi rụng.

- Lục đạo hữu lòng mang đạo đức, thân cũng có một mảnh tường hòa hiếm thấy, bần tăng mang hắn đến đây chính là hi vọng đạo hữu dùng học vấn đạo đức trong sách giáo hóa hắn, để hắn tránh ngộ nhập lạc lối ủ thành tai họa tới nhân gian.

- Ừm.

Lục Lương Sinh nhíu mày ngâm nga một tiếng, lấy ra ấm nước đổ thêm nước trà cho hòa thượng, cắt tỉa tiền căn hậu quả.

- Trước đó đại sư dẫn hắn quay lại Vạn Phật Tự chính là muốn độ hóa hắn, quy y phật môn để tránh bị người khác lợi dụng, đáng tiếc phát hiện hắn chính là Thần Khí chuyển thế, các ngươi thúc thủ vô sách, cho nên đại sư mới muốn ta dùng học thức hỏi đức, làm cho hắn hiểu rõ cái gì không phải, biết làm người.

Bên kia, trong tay Pháp Tịnh đóng lại lá khô, cúi đầu khom người về phía thư sinh. Lục Lương Sinh đè ép đầu gối, nhếch đôi môi, ánh mắt nhìn hòa thượng một cái rồi nhìn lại ba người thiếu niên.

- Vậy người còn lại thì sao?

- Người còn lại là hài tử bình thường như trăm họ. Bất quá có giao tình rất tốt với Vũ Văn Thác, người sau không muốn xuất gia, hắn cũng đi theo tới luôn…hắn gọi Oan Nguyên Phượng.

Hòa thượng thở dài, lần nữa ngồi xuống.

-.... Thế đạo khó đoán, lúc đầu muốn mang đứa nhỏ này đến Nam Trần kinh thành giao cho quan phủ, nhưng lúc sang sông nghe được ách chuyện sắp tới cho nên lại cùng mang đến đây.

- Ách chuyện gì?

Lục Lương Sinh bưng chén trà dừng ở bên miệng.

- Chiến loạn, Bắc Chu đã không còn, hiện tại Tùy Dương Kiên xưng đế, ít ngày nữa sẽ mang binh xuôi nam, vượt sông…

Dương Kiên xưng đế... Nhớ tới người trong lương đình hôm mưa to đó, ký ức Lục Lương Sinh vẫn còn mới mẻ, long đằng chi khí của người này đã càng rõ ràng, thành tựu đế nghiệp là chuyện hiển nhiên, hôm đó hắn liền thuận nước đẩy thuyền nói chuyện đế nghiệp có thành tựu.

Đối với những việc này, Trần Triều hoàng cung xảy ra một màn, Lục Lương Sinh đã không còn mưu cầu danh lợi, việc làm quan quản lý bách tính đã thấy nhạt một phần, thiên hạ nếu để cho có quân vương có năng lực thống trị chưa hẳn là một chuyện không tốt. Nghĩ tới đây, hắn nở nụ cười đưa chén trà tới gần uống một hơi cạn sạch.

- Nam bắc tương lai nếu có thể nhất thống cũng tốt, ít nhất bách tính thiên hạ có thể được an bình dài lâu.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch