Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 286: Ý Đồ Của Hòa Thượng Mập

Chương 286: Ý Đồ Của Hòa Thượng Mập




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Ánh mặt trời từ khe mây phía đông chiếu xuống, Pháp Tịnh đứng ở bên đường cảm tạ một thương khách, ánh mắt nhìn lại phương xa, sông nhỏ sóng nước lấp loáng, như một đầu ngọc đái uốn lượn quanh thôn, sau lưng Tê Hà Sơn biển mây dâng trào, nắng sớm chiếu đi, thoáng như kim khí bay lên.

- Tốt, nơi....

Hòa thượng mập thụ ấn hướng về sơn thôn nơi xa cúi người hành lễ, hai người thiếu niên bên cạnh đối với cảnh sáng sớm trước mặt cũng có chút mê say, bên tai truyền đến tiếng Pháp Tịnh,

- Đi thôi.

Ổn định lại tinh thần, con mắt hạt lam song sắc của thiếu niên thu liễu biểu lộ trước đó, miệng mũi hừ lạnh một tiếng, ôm hai tay đi theo phía sau hòa thượng mập, hài tử còn lại hiếu kỳ nhìn đông nhìn tây.

- Đại sư phụ, vị Lục tiên sinh kia là người như thế nào?

- Có học vấn..... Có tu vi...

Tăng bào Pháp Tịnh rộng mở, phất phơ hai bên, Phật Châu đầy đặn trên ngực ào ào đụng

vòng tròn lớn, mặt như Di Lặc cười lên.

- Ha ha..... Còn có đức hạnh hiếm thấy.

Hòa thượng nghiêng mắt, nhìn lại Vũ Văn Thác vẫn không nói tiếng nào, âm thanh nhẹ nhàng.

- Đức hạnh rất trọng yếu.

Trả lời hắn là tiếng Vũ Văn Thác hừ lạnh.

Theo đường đất tới Lục gia thôn, một bên ba người còn có thiếu niên vác kiếm gỗ miệng ngậm lá cây huýt sáo, thò đầu ra nhìn qua.

- Các ngươi cũng tìm Lục tiên sinh?

Hòa thượng gật gật đầu.

- Đúng thế.

- A........ Ta nhớ Lục tiên sinh ở bên kia!

Lý Tùy An chỉ ngón tay về thôn ở sườn núi phía tây.

- Ta nói cho các ngươi nghe, Lục tiên sinh ưa thích thanh tĩnh, vào lúc này, trên núi linh khí dồi dào, rất có trợ giúp đối với việc tu hành!

- Ồ?

Pháp Tịnh dừng bước lại, lúc này mới cẩn thận nhìn thiếu niên, một thân áo vàng ngắn tay, tướng mạo thanh tú, phần môi ngậm một mảnh lá cây, hai đầu lông mày nhiều hơn cơ linh.

- Tiểu thí chủ... Không nên lừa gạt.

Nói ôn hòa xong mang theo Vũ Văn Thác cùng thiếu niên nói chuyện trước đó đi tới cửa thôn, Lý Tùy An -Ai ai- chạy ở phía sau.

Người ở lại nói.

- Sao các ngươi không tin vậy? Là thật...

Lúc này trong thôn, một lão đầu nhi râu dê chìm vào ánh nắng chậm rãi đánh quyền, phía sau là tám đại hán ở Lục gia thôn, lộ ra cơ ngực vung vẩy tạ đá, cối xay, trong gió toàn bộ đều là tiếng hô vang.

Lão đầu nhi chậm rãi đánh ra một quyền cuối cung, thu công điều khí tức, hai mắt vô thần nhìn về phía cửa thôn, cảm nhận được một luồng phật khí tường hòa, chòm râu khẽ run, khẽ vuốt râu nhọn, khóe môi nhếch lên nụ cưới.

- Đại sư đến Lục gia thôn có chuyện gì?

Xung quanh, tám người nâng tạ đá, vung cối xay ngừng tay, cổ động bật lên cơ ngực, nghiêng đầu nhìn lại bốn người vào thôn, ba người thiếu niên, trực tiếp lọc qua, chăm chú nhìn đại hòa thượng cũng đang cởi trần phơi ngực. Lục Phán hời hợt bỏ qua cối xay nặng mấy chục cân trong tay, đập xuống đất, phát ra "Thình thịch" tiếng vang trầm trầm, hắn phủi tro bụi trên tay, ánh mắt hiện ra vẻ cảnh giác.

Cửa thôn, Pháp Tịnh nói một tiếng phật hiệu.

- Bần tăng tới gặp, Lục đạo hữu, mong rằng chư vị cho phép.

Một bên, Lý Tùy An phun ra lá cây, ôm cánh tay đi tới gần hai người thiếu niên bên cạnh Vũ Văn Thác, chớp chớp cái cằm.

- Nhìn thấy không, chắc chắn đây là một cao nhân tiền bối, con mắt dù không nhìn thấy nhưng vẫn có thể cảm nhận ra hòa thượng mập này là người xuất gia, xem tám đầu tráng hán bên kia đi, chậc chậc, cơ thể bắp thịt cuồn cuộn, chẳng khác gì những Đại Tướng Quân lợi hại, nhưng khi nhìn thấy Lục tiên sinh thì sợ hãi tè ra quần.

- Ừm ân.....

- Đúng là có chút lợi hại, sau này ta cũng lợi lại như vậy là được.

Thiếu niên đi bên cạnh Vũ Văn Thác, sắc mặt vàng vọt, thân hình gầy yếu, nhìn tám người bên kia.

- Không biết Lục tiên sinh có thể làm nói ta biến như thế này không?

- Hừ.

Vũ Văn Thác nhìn thoáng qua lão đầu cùng tám người bên kia, không thèm nhìn lại, âm thanh lạnh lùng.

- Một lão già chút tu vi cũng không có, một đám lỗ mãng, có cái gì lợi hại.

Bất quá hắn ngược lại không nói sẽ phải nhìn thấy Lục Lương Sinh, khi tiến tới Tê Hà Sơn thì có thể cảm nhận được giữa vùng núi lớn này có đầy pháp trận, hơn nữa dưới đồng ruộng, con sông cũng có linh khí hội tụ, không có chút năng lực chắc chắn bố trí không ra.

Lúc đang nghĩ, lão đầu bên kia đã cùng hòa thượng mập câu thông qua một hồi, đi ở phía trước dẫn đường, đi qua hàng rào tường viện, từng đóa bìm bìm nở rộ duỗi ra ngoài tường lay động trong gió, hồ điệp, ong mật hoa ở giữa nhảy múa, chim bay cao trên đỉnh đầu đám người đáp xuống cành cây đại thụ trong viện, nháy con mắt nhìn xuống.

Tiến cửa viện, Pháp Tịnh nói một tiếng phật hiệu, trên băng ghế đá dưới tàng cây, đồng tử mang theo đồng quyển dưới cổ, ôm chén trống không, nghiêng cái đầu nhỏ nhìn bọn hắn.

- Các ngươi tìm ai?

- Minh Nguyệt, vị đại sư này đến tìm sư phụ.

Vương Bán Hạt đương nhiên biết thân phận của tiểu Đạo Đồng, cười ha hả mở miệng nói, đám người còn lại nghe trong miệng hắn nói ra hai chữ “sư phụ” có chút không kịp phải ứng, liền thấy hài đồng đang ngồi trên ghế buông chén xuống, nhìn về mà biếp ngọt ngào mở miệng.

- Tiên sinh, bên ngoài có hòa thượng mập tìm ngươi.

Két két ~

Cửa phòng mở ra, Lục Lương Sinh bưng chén đi ra, nhìn thấy thân hình lớn mập trong viện còn cả thiếu niên vác kiếm gỗ sau lưng, trên mặt sửng sốt một chút, sau lưng, Lý Kim Hoa, Đạo Nhân, Lục Tiểu Tiêm trùng lặp thò đầu ra, Hồng Liên ở trong cửa phòng trực tiếp lộ ra nửa người, khiến ba người thiếu niên bên kia giật nảy mình.

- Tại sao Pháp Tịnh đại sư lại đến đây?

Thư sinh dọn dẹp chén đũa, làm thủ thế mời.

- Trước tiên ở dưới tàng cây chờ chốc lát.

Pháp Tịnh cười đi qua, tay áo tăng vẫy một cái.

- Lục đạo hữu xin cứ tự nhiên là được.

Dưới mái hiên, Lục Lương Sinh cười gật gật đầu, mắt nhìn sang Lý Tùy An đang nhảy nhót vẫy tay liên hồi, chuyển thân trở lại nhà bếp để chén đũa xuống, khi quay lại đã thấy Đạo Đồng Minh Nguyệt nấu nước ở lò nhỏ, nhìn thấy tiên sinh đi tới, bưng lên bát đũa của mình, nhanh chóng chạy tới nhà bếp.

Vũ Văn Thác bình phục cảm giác cứ như vậy đứng ở vườn rau vừa nhìn cách ăn mặc của thư sinh được gọi là Lục tiên sinh kia đang cùng hòa thượng nói cười dưới tàng cây, một hạt cơm bị dính vào tay áo cũng không chú ý đến, một bộ dáng văn văn nhược nhược, chỗ nào giống cao nhân tu đạo chứ.

- Ngươi vậy là không hiểu rồi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch