Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 293: Chí hướng

Chương 293: Chí hướng




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Trên tạ tế thiên công quảng đức, quỳ xuống tạ Địa Mẫu sinh ta dục ta, trong bái tứ phương quỷ thần chứng kiến, hôm nay ta Lý Tùy An, Vũ Văn Thác, Khuất Nguyên Phượng, bái nhập Tê Hà Sơn Lục Lương Sinh làm môn hạ, tuân thủ nghiêm ngặt quy củ, không báng sư dự, không nhục sư môn, không làm chuyện phi pháp bất nghĩa, không giúp đỡ kẻ bất trung bất hiếu!

Ba người đứng dậy, nâng hương dài qua đỉnh đầu, cất cao giọng.

- Cẩn lấy lập thệ, tứ phương quỷ thần chứng kiến, nếu có vi phạm, con đường tu hành đoạn tuyệt, đạo pháp mất linh, hương dài trong tay đứt gãy.

Một trận gió thổi tới, khiến thôn dân xung quanh phải lấy tay áo che lại, giữa rừng núi xung quanh mơ hồ có tiếng sấm ầm lăn qua, chốc lát sau mới yên tĩnh.

Khi ánh mắt tất cả mọi người nhìn lại, hương dài trong tay ba thiếu niên vẫn tiếp tục cháy, Đạo Nhân ở một bên nghiêng đầu ra hiệu, ba người Lý Tùy An, Vũ Văn Thác cùng tiến lên cắm hương vào lư hương, đứng ở phía sau nén hương của sư phụ Lục Lương Sinh.

Bên cạnh, có người bưng tới ba chén trà nhỏ, ba thiếu niên từng người bưng trà kính lên, để sư phụ nhấp một ngụm, sau đó chắp tay quỳ xuống.

- Sư phụ ở trên cao, xin nhận đệ tử Lý Tùy An.....

- Vũ Văn Thác!

- Khuất Nguyên Phượng!

Ba người cùng kêu lên hạ xuống một câu cuối cùng:

- Cúi đầu!!

Phía sau, gạt mở đám người, Vương Bán Hạt bước ra, bỏ qua quải trượng, ở sau lưng ba thiếu niên cũng quỳ xuống dập đầu khấu đầu với Lục Lương Sinh đang ngồi ngay ngắn phía trên.

Bên kia, Lục Lương Sinh nhấp qua nước trà, đặt chén trà trên bàn cống phẩm, ánh mắt đảo qua ba người thiếu niên quỳ xuống trước mặt cùng lão đầu nhi râu tóc bạc phơ phía sau, nói nhỏ một tiếng:

- Lễ sư đồ đã thành, đều đứng lên đi.

Sau đó, hắn từ trên ghế đứng dậy, Vương Bán Hạt phía sau cũng đi qua đứng chung một chỗ cùng với ba người Vũ Văn Thác.

- Đã từ ta vi sư, theo ta tu đạo, sau này không thể tùy ý trước mặt người khác khoe khoang, không thể lừa gạt phụ nhỏ yếu mẫu thân goá con côi, không được lạm sát, không được thông đồng với kẻ ác làm bậy, có thể làm được không?

- Cẩn tuân sư phụ dạy bảo!

Ba tiểu một lão chắp tay rủ xuống thân đáp..... Nơi xa, Đạo Nhân cóc đứng ở trên đầu lừa già, vác lấy đôi màng nhìn xem một màn này, đầu lưỡi lớn liếm qua liếm lại, hắn vung màng mở ra, nhìn xem bên kia tràn đầy vui mừng nhẹ gật đầu.

- Lão phu đã trở thành sư công rồi.



- Như vậy là xong?

- Tiếng sấm vừa rồi là sao?

- Có thể là đạo pháp của Lương Sinh đi.....

Từng mảnh từng mảnh thì thầm to nhỏ, lễ sư đồ bên kia đã thành, cống phẩm bàn tế phẩm sau đó cũng được người nghèo trong thôn lấy chia mỗi hộ một chút, chia xong ba trẻ một già đi theo phía sau Lục Lương Sinh trở về tiểu viện trong hàng rào.

Giẫm qua cánh hoa bìm bìm héo tàn dưới hàng rào tường viện, đi vào cửa viện, Lục Lương Sinh đứng ở dưới cây già suy nghĩ chốc lát, quay đầu, nhìn bốn đệ tử sau lưng.

- Tu đạo toàn bằng lòng yên tĩnh mà nhịn ngồi, đã vào chúng ta, bái ta làm thầy, cũng sẽ hơi khác so với các môn phái bên ngoài.

Vũ Văn Thác, Lý Tùy An, Khuất Nguyên Phượng, Vương Bán Hạt đứng chung một chỗ, nhìn qua sư phụ đối diện, có chút khẩn trương xiết chặt góc áo, nghe âm thanh sư phụ tiếp tục truyền đến.

- Tu đạo học nghệ, chỗ vi sư không phải có cái gì lợi hại liền học cái đó mà là dựa vào chí hướng để định, nếu như tập thứ các ngươi không thích, tương lai cũng khó có thể hành động, tự nhiên lãng phí thời gian một đời, đến lúc đó còn không bằng sinh hoạt như phàm nhân, còn có tìm kiếm bạn đời, phu thê ân ái, con cháu đầy đàn, hài lòng qua hết lần nhân thế này.

Lý Tùy An đứng ở chính giữa, nhìn xung quanh Khuất Nguyên Phượng, Vũ Văn Thác, còn có Vương lão đầu nhi một chút, tính tình khiêu thoát, nhịn không được mở miệng hỏi:

- Sư phụ! Còn môn phái thì sao, có tên gì vậy? Giống như những người hiệp nghĩa, trong giang hồ đều nói môn phái gì, chúng ta cũng có sao?

- Không có.

Lục Lương Sinh khoát tay nở nụ cười, hắn vốn không có ý định khai tông lập phái, huống chi lấy tu vi hiện tại, khai tông lập phái cũng chả khác gì cho người ta cười thêm. Chuyển thân, đưa tay hướng về song cửa rộng mở, bút lông sói bỗng dưng bay vào trong tay, ngay tại trong không khí nhẹ nhàng vẽ ra mấy bút, sau lưng bốn người xuất hiện từng chiếc ghế.

Lục Lương Sinh để bọn hắn ngồi xuống.

- Học đạo pháp của ta, vi sư cũng muốn biết chí hướng trong lòng các ngươi, bắt đầu từ Thừa Ân đi.

Ánh mắt của hắn nhìn về Vương Bán Hạt ngoài cùng phía bên phải, ba người thiếu niên nghiêng đầu cũng nhìn lại lão đầu nhi, người sau ưỡn ngực, hai tay đặt ở trên gối ngồi thẳng tắp.

- Hồi bẩm sư phụ, đệ tử Thừa Ân, gia truyền xem tức giận tàn thiên, ngày xưa cũng chỉ có thể dựa vào việc đoán mệnh bói toán bên đường mà kiếm cơm, may mắn được bái nhập vào môn hạ sư phụ, Thừa Ân muốn toàn bộ xem tức giận tinh tượng chi thuật, tương lai cũng tốt truyền cho hậu nhân.....

Một bên, Lý Tùy An nói nhỏ:

- Ngươi già như vậy, còn có hậu nhân?

Vương Bán Hạt mắt nhìn sư phụ bên kia, mũi chân đá vào thiếu niên bên cạnh một cái, nhỏ giọng nói:

- Sư huynh cũng có thể càng già càng dẻo dai!

- Ngươi sao lại Thành sư huynh rồi....

Lý Tùy An chưa bao giờ thấy qua dạng người mặt dày vô sỉ đánh rắm trên côn như vậy, miệng chu ra vừa định mở miệng nói chuyện, tiếng sư phụ vang lên bên tai.

- Tiếp theo, đến ngươi rồi.

- A.....

Thiếu niên kịp phản ứng, lập tức ngồi thẳng, cười lên:

- Sư phụ, người cũng biết đó.

Hai tay của hắn niết ngón tay xuất kiếm, khoa tay qua lại vài cái, nhếch cái cằm sang hai bên sư huynh đệ một cái.

- Lập chí làm một...

- Tốt, kế tiếp.

Lý Tùy An còn chưa nói xong, đóng mở miệng âm thanh vẫn còn trong cổ tách ra, bên kia dưới tàng cây, Lục Lương Sinh đưa ánh mắt nhìn lại Vũ Văn Thác, người sau hơi nghiêng ánh mắt đi, nhìn lại mái hiên.

-... Vô địch thiên hạ, có tính không?!

Trong phòng, ngậm tẩu thuốc, Đạo Nhân cóc đang chọn lựa y phục nghiêng mặt, nhìn thoáng qua thiếu niên trong viện, hừ một tiếng, bỏ qua tẩu thuốc, tiếp tục tìm kiếm đồ trong tủ. Trong nội viện, đến phiên đệ tử cuối cùng Khuất Nguyên Phượng, hắn nhìn các sư huynh, nhìn lại sư phụ, nắm đấm kéo căng gắt gao đặt ở trên gối.

- Ta... Ta muốn làm một Tướng Quân.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch