Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 294: Từ chối

Chương 294: Từ chối




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Nghe được câu trả lời của hắn, Lục Lương Sinh sửng sốt một chút, loại chí hướng này cũng không phải làm cho hắn cảm thấy kinh ngạc, mà là trước đó từng có lo lắng, nếu như người tu đạo lẫn vào chuyện thiên hạ có thể dẫn tới càng nhiều người tu đạo tham gia vào hay không. Hơn nữa, làm một Tướng Quân, luyện tốt thể phách, xem thêm binh thư là được... Cái này thế nào tùy theo tài năng tới đâu mà dạy?

"Cũng được, trước tạm thời nhớ kỹ, Vương Thừa Ân cùng Lý Tùy An đã có đường tu hành, chỉ còn lại Vũ Văn Thác cùng Khuất Nguyên Phượng suy nghĩ một phen, có thể trong động phủ Kỳ Sơn của sư phụ sẽ có một phần đạo pháp điển tịch thích hợp cho hai người bọn họ."

Đại khái hiểu rõ một phen, Lục Lương Sinh bắt gặp bên ngoài hàng rào ngoài viện, hòa thượng mập đã đứng ở đó một hồi rồi, gọi Vương Bán Hạt.

- Dẫn ba người bọn hắn vào trong thôn đi nhìn một chút, đúng rồi…

Thư sinh nhìn về phía Khuất Nguyên Phượng.

- Ngươi nếu muốn trở thành Tướng Quân, thân thể phải cường tráng, trong thôn có tám đại hán, nếu không có chuyện làm, ngươi rảnh rỗi cứ đi tới chỗ bọn hắn cùng luyện thân thể, bọn hắn sẽ dạy ngươi rèn thể chi thuật.

- Vâng, sư phụ.

Đuổi bốn người đi, Lục Lương Sinh thu hồi băng ghế đá huyễn tượng, Pháp Tịnh hòa thượng bên ngoài hàng rào cũng không tiến vào, đứng ở cửa viện, lễ phật chắp tay.

- Lục đạo, hữu, bần tăng tới đây là để từ biệt ngươi.

- Đại sư, không ở thêm mấy ngày?

Khách quan mà nói, trong nhà bây giờ dư hơn rất nhiều so với mấy năm trước, dù hòa thượng mập ăn nhiều cộng thêm vài người như vậy nữa cũng không thành vấn đề, mấy ngày nay cùng hòa thượng đàm luận tu hành, cũng được lợi rất nhiều, lúc này đối phương phải đi, Lục Lương Sinh ngược lại có chút không nỡ.

-..... Tê Hà Sơn phong cảnh tú mỹ, ta còn chưa tận tình làm chủ bồi đại sư đi tham quan một chút.

- Không được, chuyện, đã, hoàn thành, bần tăng không ở thêm.

Pháp Tịnh dựng thẳng ấn lặng yên niệm một tiếng phật hiệu. Trong nội viện, Lục Lương Sinh biết hắn đã quyết định đi, duỗi duỗi tay, làm một mời thủ thế.

- Ta đưa đại sư ra ngoài.

Hai người sóng vai đi qua ngoài viện, kết bạn mà ra, từng có thôn nhân nhìn thấy hai người bọn họ, phất tay lên tiếng kêu gọi, mặc kệ là Lục Lương Sinh, hay là Pháp Tịnh đều trả lời từng người một, hai người một đường đi ra, xuyên qua con đập, vừa đi vừa nói.

- Đi gấp như vậy, đại sư trở về còn có việc?

- Vô câu không, trói người, ở lâu rồi, khó tránh khỏi, mong muốn ở lại.

Pháp Tịnh mặt béo căng ra nụ cười, lời nói cà lăm, lại nằng nặng hạ xuống ba chữ:

- Nơi này, muộn!

Lục Lương Sinh đương nhiên không thèm để ý nói lời này, nhìn về cửa thôn phía trước, đám người vẫn ở bên kia, hắn cười nói:

- Cũng thế, bất quá, ta cũng chuẩn bị ra ngoài, đi bắc phương Kỳ Sơn một chuyến.

Pháp Tịnh quay đầu sang:

- Có chuyện gì sao?

- Chuẩn bị cho Vũ Văn Thác, Khuất Nguyên Phượng pháp môn phù hợp.

Đi ra cửa thôn, ngày mùa thu tươi đẹp, nhìn thấy Lục Lương Sinh đi ra tới, bọn người Trần Tĩnh chờ cả một đêm ào ào ào từ dưới đất lên, trong đó có người muốn mở miệng, bị Trần Tĩnh giơ tay lên ấn xuống.

Đạo bên cạnh, đại hòa thượng đi ở phía trước ra cửa thôn mấy trượng, chuyển thân nhìn Lục Lương Sinh thụ ấn khom người.

- Lục, đạo hữu, mời trở về đi.

Lục Lương Sinh giơ tay lên chắp tay.

- Đi thong thả!

Hòa thượng ngồi dậy, cũng không nói thêm lời, mở lấy tăng y, thoải mái nhanh chân đi về trước, thân hình lớn mập rất nhanh đã đi ngang qua hơn mười người bên kia, lên tới đường đất ngoài thôn.

Cửa thôn bên này, Lục Lương Sinh thu tầm mắt lại, chuyển thân đi ra hai bước, phía sau bỗng nhiên vang lên âm thanh.

- Lục tiên sinh!

- Lục Lương Sinh, xin dừng bước, ta là Trần Tĩnh đây!

Trần Tĩnh kêu một tiếng, đẩy ra thị vệ ngăn ở trước, chạy nhanh ra giữa đường, con mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng bên kia.

Phía trước, Lục Lương Sinh đứng vững, mấp máy đôi môi, hơi quay đầu lại.

- Ta biết là ngươi... Được rồi, ngươi vào đi.

Soạt soạt soạt...

Cây cổ thụ ở trong viện nhẹ lay động, Trần Tĩnh đi vào trong nội viện, có mùi thơm thoang thoảng bay tới, xẹt qua ở giữa tầm mắt lá rụng sau lưng, cánh cửa rộng mở, có cái nồi phốc phốc sôi trào, hắn từng gặp con cóc kia, ôm một cái thìa gỗ quấy cái gì đó trong nồi.

‘Mùi thơm là từ trong nồi truyền ra…"

Mặc dù hiếu kỳ nhưng Trần Tĩnh lúc này cũng không thể hỏi nhiều, nhìn bóng lưng Lục tiên sinh phía trước, não hải lật qua lật lại tương lai thời gian chuẩn bị kỹ càng lí do thoái thác, miệng yên lặng nhanh chóng khôi phục chuẩn bị bài một lần. Nhìn thấy bóng lưng dừng lại, thiếu niên vội vàng mở miệng:

- Lục.....

Bên kia, Lục Lương Sinh giơ tay lên đánh gãy lời hắn nói, lấy ra ấm nước rót một ly nước trà, để Trần Tĩnh tới ngồi phía đối diện.

- Tới ngồi xuống nói đi.

Tiếng nước róc rách dừng lại, bàn tay nhẹ nhàng vỗ một cái, chén trà đứng ở mặt bàn đi đến trước mặt thiếu niên, Lục Lương Sinh buông xuống ấm nước, âm thanh cũng nói:

- Ta biết ngươi tới đây để làm gì, lúc đầu ta không có ý định gặp ngươi, nhưng thấy ngươi ở ngoài trông một đêm, cho rằng ta đang khảo nghiệm ngươi, cho nên cho ngươi tiến vào, có chuyện gì vẫn nên nói trước mặt thì hơn.

Đầu ngón tay thiếu niên đang với tới chén trà lập tức ngừng lại, nhìn Lục tiên sinh ở đối diện, thỉnh thoảng còn có lá khô từ cổ thụ rụng xuống, tung bay ở mặt bàn.

- Lục tiên sinh.....

Rốt cuộc vẫn là người thiếu niên, Trần Tĩnh có phần bị đả kích, cảm xúc có chút sa sút, bất quá dùng tay nhéo mạnh vào trên chân, một lần nữa mở miệng.

- Lục tiên sinh biết rõ Trần Tĩnh đến đây là vì cái gì, tiên sinh hẳn biết rõ Bắc Chu đã vong, Tùy quân sắp xuôi nam, đến lúc đó Trần Triều có lẽ sẽ mất nước, bách tính bên này cũng đều sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.

Lục Lương Sinh một bên nghe thiếu niên nói, một bên rót cho mình một ly nước trà, giơ lên bên môi thưởng thức một ngụm, đợi đến lúc đối phương nói xong, nhẹ gật đầu, đồng ý một phần nội dung.

- Tin tức Tùy quân xuôi nam, ta xác thực biết rõ, hơn nữa ta còn biết Trần Triều căn bản chống cự không được hổ lang chi quân của bắc phương, đáng tiếc, ta không thể giúp ngươi.

Trần Tĩnh không giữ được bình tĩnh rồi, từ trên băng ghế đá đứng lên.

- Lục tiên sinh, vì cái gì? !

- Ha ha.....

Đối diện, Lục Lương Sinh cười khẽ một tiếng, buông xuống chén trà trong tay, đứng dậy đi đến hai bước, ngửa mặt nhìn cổ thụ một hồi lâu, trong miệng cũng nói thấu.

-... Ta cùng trần duyên đã hết.

Sau đó, xoay đầu lại nhìn Trần Tĩnh đang hơi há mồm không nói nên lời, cũng không biết nên nói gì tiếp.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch