Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 304: Quy Nạp Pháp Thuật (2)

Chương 304: Quy Nạp Pháp Thuật (2)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Lục Lương Sinh tiếp nhận chén uống một ngụm, ánh mắt đảo qua xung quanh, già mái già ken két di chuyển bốn phía, cũng nghiêng đầu qua dò xét bốn phía dưới chân thư sinh.

- Lão Tôn đâu?

- Chạy rồi, hai ngày trước bỗng nhiên nói có chút cảm ngộ, muốn đi bốn phía xôn xáo.

Lão Tôn nàym kêu hắn hỗ trợ trông nhà, nói đi là đi, còn muốn làm muội phu ta, sau này chỉ sợ phải cân nhắc một chút rồi. Lúc này, Vương Bán Hạt chỉ huy ba thiếu niên kia vào trong nhà, liền vội vàng đứng lên lần theo âm thanh của Lục Lương Sinh làm lễ ra mắt, một nhómVũ Văn Thác, Lý Tùy An, Khuất Nguyên Phượng biết mình bị chơi xỏ lập tức vứt xuống đầu gỗ, chạy theo ra ngoài chen lão đầu qua một bên, trước mặt Lục Lương Sinh chắp tay khom người.

- Bái kiến sư phụ!

Sau mấy ngày tu sửa phòng ốc, trên tay ba người phần lớn đều là vết chai, điểm ấy có thể nhìn ra bọn họ không hề lười biếng hay dùng mưu trốn việc, ăn xong điểm tâm, Lục Lương Sinh cũng đi qua giúp một tay, một mực làm tới trời tối, lúc này mới nhớ tới sư phụ đang còn ở trên núi.

- Chắc đã đói chết rồi...

Lấy cơm tối, từ trong thôn trở lại sườn núi phía tây, Đạo Nhân cóc nằm nhoài trên giường, cái bụng hoa râm phồng lên rồi thu lại, mí mắt nửa khép, nhìn thấy đồ đệ đẩy cửa tiến đến, đặt đồ ăn trên bàn, lập tức bò dậy, nhảy vài cái bám vào cạnh bàn, chân ngắn nhỏ ở phía dưới lẹt xẹt vài cái, vẫn là nhờ Lục Lương Sinh đưa tay đẩy một cái, lúc này mới leo lên được, ôm chén nhỏ tinh xảo vào trong ngực, ăn một miếng đồ ăn nóng hổi hầm hập, sảng khoái thở một hơi.

- Thiếu chút nữa đã khiến vi sư chết đói rồi!

- Lợp nhà, thiếu chút nữa đã quên, lần sau cam đoan sẽ không như thế nữa.

Lục Lương Sinh cười, lấy ra mấy quyển pháp môn điển tịch chọn lựa từ Kỳ Sơn trong động phủ lật ra, ngồi xuống một bên Đạo Nhân cóc, Hồng Liên dời ngọn đèn qua, hiếu kì thăm dò qua mặt tới.

- Công tử, ngươi cũng phải đem phía trên học được sao?

- Không nhất định phải học được, ít nhất phải hiểu rõ tu luyện thế nào.

Cầm lấy đèn đuốc, ánh mắt Lục Lương Sinh xẹt qua từng chữ viết, nhớ kĩ từng nội dung trong đó, muốn truyền thụ cho Vũ Văn Thác bọn hắn, chính mình cũng phải nắm chắc toàn bộ nội dung bên trong, nếu không lấy cái gì dạy đây?

Đương nhiên, cũng không thể nào một hơi thông thấu toàn bộ mấy quyển pháp thuật này, nói chung cũng cất một bên tự học, một bên dạy cho bọn hắn, cũng không thể đem viết ném cho ba người, để bản thân bọn hắn tự học.

Nghiên cứu pháp môn khác với việc học, bất quá cũng có phần giống nhau, đó chính là minh ngộ, Lục Lương Sinh có thể thi đậu cống sinh, đối với nghiên việc nghiên cứu chữ viết đương nhiên có kinh nghiệm của chính hắn, thí dụ như khi tìm thấy chỗ khó hiểu trong « Điện Lôi Thần Hỏa », sẽ viết lên chú giải, phân tích đến khi thấu triệt.

Sau đó, lại để cho Hồng Liên một bên hát khúc hỗ trợ mài mực, thư sinh lấy ra bút lông sói dính một hồi, trải rộng ra một giấy trắng hạ bút xuống. Đạo Nhân cóc bưng chén, cộp cộp giẫm lên chân màng đi tới, nhìn lên trang giấy, ngòi bút nhanh chóng du tẩu viết ra từng đạo chữ viết, vươn ra chân ôm chén ngồi xuống.

- Ngươi làm cái gì vậy?

- Đem chú giải quy nạp cùng một chỗ.

Ngòi bút viết sách không hề dừng một chút, trong ánh đèn đuốc, Lục Lương Sinh ngẩng đầu lên, vuốt vuốt gương mặt, ánh mắt nhìn lên nội dung lít nhít được viết trên trang giấy.

- Những thứ cần dùng đều liệt kê ra hết, cho bọn hắn làm đến chú giải, sau này khi đã có cơ sở nhất định, là có thể tự mình lật xem.

Nói xong, còn cầm lên mấy quyển khác giương lên.

- Bất quá trước đó, bọn hắn vẫn phải học kinh của Thánh Nhân một đoạn thời gian.

Sách bày ra trong tay hắn là « Chí Đức », « Tọa Luận », « Cảnh Ngôn », nhìn thấy tiêu đề sách Đạo Nhân cóc lập tức ôm chém chuyển qua một bên, mấy quyển này khiến cả người hắn đều có chút không thoải mái.

- Đáng thương cho ba thiếu niên lang gọi lão phu một tiếng sư công kia, thật không biết sẽ bị ngươi dạy thành cái dạng gì…

Lục Lương Sinh cười cười không nói chuyện, một lần nữa lấy ra bút, một bên lật xem « Điện Lôi Thần Hỏa », « Ngự Kiếm Thuật », một bên viết lên chú giải, thuận đường còn đem Ngũ Hành Đạo Pháp trong cảm ngộ ra phong, lâm, hỏa, sơn, từ trong việc tế luyện Nguyệt Lung Kiếm, lấy ra tạo thành pháp trận có thể điều khiển.

"Cái này hẳn là thích hợp với Khuất Nguyên Phượng muốn làm tướng quân."

Bóng đêm mông lung, trong tiếng cành lá cây tùng sàn, biển mây nhấp nhô cuồn cuộn trên phòng nhỏ vàng ấm phía sau sườn đồi, thế núi có hơi uốn lượn, kéo dài hướng bắc, có từng tòa thành trì nhà nhà đốt đèn, Giang Hà dậy sóng không thôi. Có thuyền nhỏ phát sáng hỏa quang, kỵ đội vùng ven sông bờ tuần tra, phương xa trong Thủy Trại đèn đuốc sáng trưng, dựng lên chậu đồng, đống lửa cháy hừng hực, tướng lĩnh xếp đều hai bên, yên tĩnh nhìn lại chủ vị phía trên, chủ soái cúi đầu nhìn vào trong thư. Dương Tố một thân giáp trụ, Đại Mã Kim Đao ngồi ghế dựa da báo lớn, phong thư trên tay la từ Trường An đưa tới, đó là tộc huynh của hắn, hiện nay là bệ hạ tự tay viết thư.

- Chủ soái, bệ hạ nói cái gì?!

Phía dưới bên trái, một thành viên tướng lĩnh đi đầu đứng lên, mép dài râu ngắn, thân hình khôi ngô, đứng lên như một ngọn núi nhỏ, ánh mắt người phía sau đều che lấp lại.

- Có thể là bệ hạ kêu chúng ta mau chóng khai chiến?!

Phía trên, Dương Tố nhẹ nhàng để bức thư xuống, nhìn lại mọi người, vuốt râu cười nói:

- Huynh ta tự mình phân phó, Hàn Tướng Quân không cần sốt ruột, ngươi là tiêm phong trong trận chiến này, không ai cướp đi được!

Ngữ khí dừng một chút, ánh mắt đảo qua một thành viêng hổ tướng đang ngồi.

- Ngươi có nghe nói qua một người được gọi là Lục Lương Sinh không?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch