Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 303: Quy Nạp Pháp Thuật (1)

Chương 303: Quy Nạp Pháp Thuật (1)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Có nơi ngủ.

Lục Lương Sinh nghĩ nghĩ, búng tay một cái, chuyển thân rời khỏi, lừa già tự giác theo phía sau, một đường lên thôn tây Tê Hà Sơn, đi qua đường núi đã đi qua vô số lần tới dưới cây già.

- Hai năm trước còn nói với lão Tôn, nếu đã không có chức vị thì tương lai ở chỗ này dựng cái lều, nghĩ không ra nhanh như vậy đã thành hiện thực.

Giống như tự giễu, Lục Lương Sinh gỡ xuống giá sách, ném Nguyệt Lung Kiếm qua một bên, hai tay áo tung ra, tế ra « Ngũ Hành Đạo Pháp », trên núi lập tức xuất hiện một trận vang động, rừng hoang rậm rạp ào ào ào lắc lư, trong tiếng vang bẽ gãy, từng ngọn cây bị bẻ gãy, lá cây khô vàng lít nha lít nhít bay ra. Cột gỗ thô chắc cắm xuống dưới mặt đất, đất đá trên mặt đất thủng một lỗ bao lấy cột gỗ, hình thành bốn góc, sau đó cành cây nhỏ hẹp chen chúc tiến lên dọc theo bốn góc cây cột tạo thành tường gỗ, cành lá phía trên vẫn còn lá cây sinh trưởng tươi tốt, sung làm nóc phòng, hoặc chắn lại khe hở cực kỳ chặt chẽ, cành cây nhỏ dọc theo vách tường kéo dài về phía trước, vây thành một vòng hàng rào, mấy khối đá vừa phải bằng phẳng ở phương xa rơi xuống hóa thành băng ghế đá bàn đá. Trong chốc lát, cùng cây tùng già, phần mộ ân sư lân cận nhà tranh chính thức hoàn thành, bản lĩnh vẽ tranh, tăng thêm Ngũ Hành Đạo Pháp khống chế cỏ cây đất đá tạo ra phòng ở đối với Lục Lương Sinh vô cùng đơn giản nhẹ nhàng.

Ngón tay chạm vào vách tường cỏ cây một chút, xen lẫn tiếng sột soạt xê dịch dao động lộ ra một cửa phòng con người có thể thoải mái ra vào. Đi vào trong, giá sách ném qua một bên mặt đất, dây khô, cành cây từ vách tường dọc theo người ra ngoài, đan dệt ra một sập mềm, bàn đọc sách, bức tranh đặt lên vách tường, chậm rãi chuyển xuống lộ ra Hồng Liên. Sách vở chồng chất ở mặt bàn, mang lên mực nghiên mực bút lông, lại là thư phòng đầy mùi mực rồi.

- Sư phụ thấy sao?

Lục Lương Sinh đốt một ngọn nến, chiếu sáng xung quanh. Cửa nhỏ giá sách bên kia đẩy ra, Đạo Nhân cóc ngáp một cái, cõng Hắc Văn Hồ Lô, bên hông treo tẩu thuốc, ngủ gật ôm giường đệm chăn kia, rũ cụp mí mắt, ngủ gật đi tới, bò lên trên mềm sập nằm xuống, đắp lên chăn nhỏ, dễ chịu mở rộng tứ chi, đi thẳng vào giấc mơ.

Xuỵt..... Hô..... Xuỵt..... Chốc lát đã nằm ngáy o o. Liên tiếp mấy ngày đi đường, Lục Lương Sinh cũng mỏi mệt không chịu nổi, buồn ngủ đột kích, ở ngay bên cạnh sư phụ tìm một tư thế thích hợp rồi cũng ngủ say.

Sáng sớm hôm sau, Lục Lương Sinh vừa mới tỉnh giấc đã bị một trận ồn ào bên ngoài đánh thức, Đạo Nhân cóc ở một bên cũng mở mắt ra, lật chăn tính đứng dậy bỗng nhiên bị đồ đệ chen lấn đạp lên chân màng, thân thể treo tại mép giường, đôi màng lắc lưa giữa không trung rồi nhanh chóng cắm xuống giường, vang lên một tiếng kít. Lục Lương Sinh mang giày vào, lúc này mới thấy con cóc đang nằm rạp trên mặt đất.

- Sư phụ, ngươi vội vàng như thế làm gì vậy?

- Vi sư mắc tiểu, không được sao?!

Đạo Nhân cóc nâng lên mặt cóc nói một câu, đồ đệ đã đứng lên mở cửa phòng ra, trong tiếng chim hót thanh thúy, hai hương thân trong thôn đi đốn củi đứng ở bên kia, chỉ vào toà này phòng nhỏ nói chuyện.

- Phòng chỗ này xuất hiện từ khi nào.....

- Đúng vậy, hôm qua lên núi vẫn chưa có.

Lúc này nhìn thấy thân ảnh bạch bào từ cánh cửa mở đi ra, nét khẩn trương trên mặt hai người lập tức tản đi, trên mặt thô kệch mở nụ cười.

- Thì ra là Lương Sinh, ngươi không phải đi xa nhà rồi sao, trở về từ lúc nào vậy?

- Đêm qua gấp trở về.

Lục Lương Sinh đi ra ngoài cầm qua túi nước tưới vào trong lòng bàn tay, chà xát trên mặt vài lần, miệng nở nụ cười trả lời.

-... Kết quả trở về, phòng ở còn chưa hoàn thành, vì vậy đành phải ở ngoài dựng một cái lều cỏ ngủ tạm một đêm.

Cùng hai người nói chuyện phiếm một trận, rồi mới kêu lừa nhỏ từ trên cây tùng già xuống, bọc hành lý tạm thời đặt ở bên này, trước xuống núi nhìn xem trong nhà.

- Sư phụ không xuống núi?

- Không đi, vi sư ngủ tiếp một lát rồi vào trong núi tản bộ.

Đạo Nhân cóc nằm ở trong chăn nghe được tiếng chuông đi xa, đột nhiên mở mắt ra, nhảy xuống giường chạy tới giá sách, ôm ba bình sứ lấy từ Kỳ Sơn động phủ vào, vung ra chân màng hưng phấn chạy như bay vào núi rừng đối diện, giẫm lên lá già thật dày, vung lấy đầu lưỡi chạy tìm động phủ.

- Mở!

Sử dụng pháp lực còn sót lại không nhiều, cự thạch kéo lấy tiếng vang trầm nặng nề chậm rãi dời đi một khe hở, Đạo Nhân cóc đặt bình sứ vào bên trong, nhìn nhìn bên ngoài một lượt, lúc này mới thu hẹp cái bụng chen vào, cũng không biết muốn làm gì, nhấc màng quơ quơ, vội vã đóng lại cửa đá.

Chim bay xẹt qua mây trắng, hạ xuống sơn thôn phía dưới, Lục Lương Sinh nắm lừa già về đến nhà, tám người Lục Phán hai tay để trần tới tới lui lui giúp chọc đất đá, Vương Bán Hạt ngồi trên băng ghế đá, bấm ngón tay tính phong thuỷ, xem phương hướng tương lai của cánh cửa, xà nhà gỗ, ba người thiếu niên giơ lên đầu gỗ nghe theo hắn chỉ huy quanh đi quẩn lại...

Lục Lão Thạch cầm dụng cụ xây nhà đang xây tường ở bên kia, thê tử Lý Kim Hoa nấu nồi cơm sáng lớn, để hương thân hỗ trợ làm việc đều tới dùng cơm, lại gần đến vài cái bàn lớn chật ních đầy người. Nhìn thấy nhi tử trở về, Lý Kim Hoa vội vàng múc một bát để Tiểu Tiêm mang đi qua, Lục Tiểu Tiêm đã là đại cô nương, so trước kia lớn thêm một phần, nhìn thấy huynh trưởng, nói chuyện cũng trở nên nhu hòa chậm chạp.

- Ca, trở về từ khi nào vậy? Nè, mẫu thân vừa múc.

- Tối hôm qua, thấy trong nhà không có nơi ngủ, đành phải ngủ tạm trên núi một hôm.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch