Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 315: Thành Hoàng Chu Du (1)

Chương 315: Thành Hoàng Chu Du (1)




Thời gian trong gió đêm khẽ thổi dần dần đi qua, Lục Lương Sinh không có mang bất kỳ vật gì, cưỡi trên lưng lừa, quay đầu ôn hòa phất phất ống tay áo với đám người trong viện.

- Đêm đã khuya, mọi người đi ngủ sớm đi.

Giật giây cương một cái, ngón tay trong tay áo niết ra chỉ quyết, cùng lừa già một chỗ chớp mắt tiêu thất trong màn đêm.

- Hỏng rồi! Còn có hai người bị bản đạo quên đi!

- Các ngươi đi ngủ trước, bản đạo đi trước an trí bọn hắn một chút, chờ lão Lục trở về gặp.

Nhìn Lục Lương Sinh đi xa, Đạo Nhân lúc này mới nhớ tới hai mẹ con đang chờ ở Tê Hà Sơn, quay qua nói với mấy người Lý Kim Hoa, vung tay áo, chạy vội về phía cửa thôn.

Trên đường núi tối đen, xa xa có hai thân ảnh một cao một thấp run rẩy đi tới, lúc Đạo Nhân chạy đến, Trương Lệ Hoa gần như sắp đi không nổi.

- Đạo trưởng, Lục tiên sinh có ở trong nhà kông?

Nhìn thấy Tôn Nghênh Tiên trở về, Trần Tĩnh không để ý tới cơn đói đang hành hạ mình, con mắt chớp chớp, lộ ra vẻ chờ mong.

- Có chút không trùng hợp.

Đạo Nhân vỗ vỗ bả vai thiếu niên.

- Hắn đi gặp Thành Hoàng rồi, bản đạo tạm thời mang mẫu tử các ngươi đi nơi khác dàn xếp, chờ hắn trở lại hẵng nói.

- Gặp Thành Hoàng?

Biểu lộ nữ tử ở một bên hơi sửng sốt một chút. Thường nhân nhìn thấy người trong tu đạo cũng khó như lên trời, gặp Thành Hoàng - loại nhân vật trong chuyện xưa quỷ quái thần thoại mới có thể xuất hiện, liền vào miếu sẽ nhìn thấy, chính là tượng thần làm bằng bùn trên bệ, thật đi nói chuyện với Âm Phủ Thành Hoàng.

Trương Lệ Hoa nghĩ cũng không dám nghĩ đó là hình tượng thần dị gì, đưa tay nhẹ nhàng kéo y phục nhi tử một cái.

- Tĩnh nhi, không sao đâu, nghe Tôn đạo trưởng, chúng ta trước dàn xếp, chờ Lục tiên sinh trở về lại đi tiếp không muộn.

- Biết rõ rồi, mẫu thân.

Chuyện tạm thời định ra, hai mẹ con đi đến một chỗ ơt thôn bắc có phòng trống ở lại, Lý Chính bên kia và Đạo Nhân có chút giao tình, ở lại mấy ngày không tính việc gì khó.....

Màn đêm bao trùm vô tận dần dần nổi lên tia sáng ngời, một nhánh đội ngũ ở xa tới tiếp thu Phú Thủy Huyện quy hàng, thuận đường xuôi nam đến Tê Hà Sơn.

- Nơi đó chính là ngọn núi Lục tiên sinh ở lại sao? Phong cảnh thật đẹp.

Dương Quảng cưỡi trên lưng ngựa, nhìn về dãy núi kéo dài phương xa, phong cảnh đầu mùa xuân làm hắn có chút tâm thần thanh thảng. Sau lưng, ngoại trừ Dương Tố, vài thân hình khôi ngô, đều là Đại tướng cầm các loại binh khí khác biệt trong tay: Hàn Cầm Hổ, Ngư Câu La, Hạ Nhược Bật, Sử Vạn Tuế... Xếp thành một hàng.

Đối với "Lục tiên sinh" trong miệng Tấn Vương nói tới khịt mũi coi thường, hoặc thận trọng đối đãi hoặc..... Lung lay muốn thử nhìn đối phương một chút, rốt cuộc có đáng giá được bệ hạ cùng Tấn Vương coi trọng hay không!



Đầu mùa xuân mưa phùn rả rích rơi xuống hồ sen tạo nên từng vòng gợn sóng, cá trắm đen mổ lục bình quẫy đuôi một cái chuôi vào nước sâu, mặt nước dập dờn phản chiếu bộ dáng của một nam tử mặc bộ áo bào màu xanh như thư sinh đi qua vùng ven, một đầu lừa già theo ở phía sau nhàn nhã vung lấy đuôi trọc.

Lục Lương Sinh ngẩng đầu lên, trong sắc trời trong xanh là tường thànhnguy nga kéo dài, hạt mưa kéo dài cọ rửa vết máu pha tạp phía trên. Cửa thành sập nghiêng một lần nữa được tu phục, nhìn thấy bách tính hoảng hốt ra vào, sĩ tốt trấn giữ bây giờ đã đổi thành y giáp Tùy triều, nắm lấy trường binh, ánh mắt nghiêm khắc kiểm tra người đi đường thương khách qua lại. Nhưng nhìn thấy bách tính tự do xuất nhập, xem ra Dương Tố có phương pháp trị binh. "

Xa xa nhìn ra ngoài một hồi, phất tay áo quay người đi đến chỗ ngoặt giao lộ, không đến hai dặm, nhìn thấy gần miếu Thành Hoàng xa xa cũng có quân tốt Tùy triều tuần tra qua lại, lúc nhìn thấy Lục Lương Sinh nắm lừa già cũng sẽ coi trọng vài lần.

Lục Lương Sinh đi lên thềm đá bò đầy rêu xanh, mùi đàn hương trong miếu so với lần trước ít đi rất nhiều, bên trong cũng có vài khách hành hương kiên trì dâng hương lễ bái, nhìn thấy thư sinh, trên mặt hiện ra nụ cười hướng hắn gật đầu. Một bên khách hành hương còn có hài đồng chạy vòng quanh cây cột chơi đùa, nhìn thấy phụ thân chào hỏi vị nhìn qua cực kỳ ôn hòa kia, nhịn không được cũng hướng đối phương quơ quơ cái tay, trốn phía sau ở cây cột mà cười cười. Nhưng trong chốc lát, nụ cười trên mặt hài đồng cứng lại, lấy tay dùng sức dụi mắt một hồi, chính điện không xa tràn ngập một trận sương mù, người ở bên kia trước đó cười với hắn đang chắp lên tay lên cao.

- Lục Lương Sinh gặp qua Thành Hoàng.

Sương mù cấp tốc thu hẹp, hiển hóa ra hình dáng một đạo nhân ảnh, sau đó ngưng thực, Chu Du một thân bạch bào hoa văn hình mây cười chắp tay hoàn lễ.

- Xa xa đã cảm thấy một luồng Hạo Nhiên Khí đi tới bên này, đoán đã biết là ngươi, đặc biệt đi ra đón.

- Vô sự không đến điện tam bảo, lần này tới là có chuyện nhờ Đô Đốc.

Sau một phen khách sáo, Lục Lương Sinh thản nhiên nói rõ ý đồ đến đây, Thành Hoàng làm thủ thế mời, thân hình hai người tự nhiên như người khác không nhìn thấy, sóng vai đi dưới mái hiên.

Bên kia, hài đồng ôm trụ dưới mái hiên trừng to mắt, nhìn xem thư sinh và một bóng người mơ hồ cùng một chỗ biến mất không thấy gì nữa, hoảng sợ đến nổi phụ thân tới gọi hắn rời khỏi cũng không nghe, khi bị nắm chặt lỗ tai , lúc này mới lấy lại tinh thần, chỉ vào phương hướng trước đó thìn thấy, lời nói trở nên lắp bắp.

- Phụ thân... Vừa rồi..... Người vừa gật đầu với ngươi gật ... Người..... Không thấy..... Rồi.

Nam nhân kia nhìn xung quanh trong miếu một chút, quả thật không thấy thư sinh trước đó nữa, rõ ràng gặp hắn tiến vào, hơn nữa miếu cũng không lớn, hai ba cái điện nho nhỏ, không giấu được một người. Nghĩ đến chỗ đáng sợ, cả người nổi da gà, lôi kéo nhi tử chạy ra ngoài, trên đường đi ra cửa miếu, Chu Du nhìn nhìn đôi phụ tử kia đang chạy nhanh ra ngoài, ánh mắt chuyển qua nhìn Lục Lương Sinh bên cạnh.

- Kia, Lục công tử đến đây có ý gì?

Lục Lương Sinh mấp máy đôi môi, dừng bước lại, quay mặt nhìn đối phương chắp tay.

- Lục Lương Sinh lần này đến vì cầu cho một quỷ đầu thai chuyển thế, bất quá quỷ kia bây giờ đã thành La Sát. Để quỷ tiến vào Thái Sơn Âm Phủ luân hồi chuyển thế, con đường thứ nhất cần đi chính là Thành Hoàng bên này, nếu quỷ loại bình thường, Chu Du ngược lại không sao, bán cái thể diện liền cho đi qua, nhưng nghe được hai chữ "La Sát" , lông mày không khỏi nhíu lại.

- La Sát Quỷ...






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch