- Việc này, không thể giúp ngươi, Lục công tử cũng là người trong tu đạo, nên biết lệ quỷ sát sinh, mà hóa La Sát, vĩnh viễn không thể luân hồi chuyển thế, đây là định luật của Âm Ti cũng là Thiên Đạo, không phải một Thành Hoàng như ta có thể thay đổi.
-....
Lục Lương Sinh yên lặng, sam già xanh tươi xung quanh, con lừa nhai lấy cỏ xanh nơi xa, chậm rãi ung dung tản bộ, qua nửa ngày, hắn mới thở dài.
- Đô Đốc cũng không có cách nào?
- Lục công tử coi trọng ta, ta ở chỗ này là một giới Thành Hoàng thế nhưng hoang phế đã rất lâu, không có nhiều Thần lực, huống chi quy tắc Thiên Đạo chính là như thế.
Lý do Từ chối rất chính đáng, bất quá Chu Du nói cũng là lời thật, Thành Hoàng nhìn qua nhìn như quyền lợi cực lớn trong nhân gian, những chung quy vẫn bị Âm Phủ đè ép, mà ở trên còn có Thiên Đạo, chỉ là Thần vị Thành Hoàng, không có khả năng nghịch thiên mà đi.
Thấy thư sinh bên cạnh không nói lời nào, Chu Du do dự một chút, thử mở miệng hỏi:
- La Sát Quỷ kia là thân nhân của ngươi?
- Không kém bao nhiêu đâu.
Hai người đến thềm đá trước cửa viện, thoải mái ngồi xuống, Lục Lương Sinh nhặt lên một mảnh lá khô để ở trong tay lật xem, kể lại chuyện Hồng Liên một lần cho Chu Du.
- Hồng Liên có tuổi thơ bất hạnh, vì nhà quá nghèo mà bị bán vào gánh hát, sau đó thân nhân trong nhà chết hết, bản mình thật vất vả qua được một đoạn thời gian ngắn sung sướng, sau lại bị người giết hại, sau cùng hóa thành lệ quỷ giết người báo thù, nhưng sau đó nàng trở thành thân nhân của ta, Lục gia thôn bị sơn trại tặc phỉ cướp giết, nhờ có nàng mà mọi mọi người được bình an... Nói thật ra, ta cũng thiếu nợ nàng.
Chu Du làm Thành Hoàng nơi đây, rất rõ ràng đối với ân oán âm đức của quỷ loại, nghe đến đó, cười nói:
- Hóa thành lệ quỷ, lòng có oán khí, liên tiếp giết mấy người vô tội, chính là tội sát nhân, ngươi nói vị Hồng Liên kia, lòng mang thù hận, muốn ngược giết chết cừu nhân, lại dính líu đến người vô tội, việc này bản thân nàng đã có tội lỗi trong người, mà những sơn phỉ kia mặc dù gieo gió gặt bão, nhưng đó là chuyện của quan phủ nhân gian, dính đến mệnh hung thần, chính là La Sát, sửa đổi không được.
Nghe được Thành Hoàng giải thích, Lục Lương Sinh biết rõ nói thêm gì đi nữa, đối phương cũng không có khả năng đáp ứng, mấp máy môi, cười lên một tiếng.
- Vậy người khi còn sống không thẹn nhân tâm, không thẹn âm đức thì sao?
- Lục công tử muốn nói đến ân sư Thúc Hoa Công của ngươi?
Thành Hoàng mặc dù không thể dò xét nội tình của người sống nhưng người chết đưa về Thành Hoàng, trên sổ sẽ hiện ra hết thảy mọi chuyện khi còn sống, vị lão nhân chết trong thành Thiên Trị kia, hắn tự nhiên rõ ràng, cũng biết quan hệ thầy trò với Lục Lương Sinh
- ân Sư ngươi đức nghiệp tích dày, làm người chính trực, hôm nay đã sớm luân hồi.
Tay Lục Lương Sinh khẽ run, lá khô lướt tới bên chân, nghe được tin tức ân sư, trong lòng có chút kích động.
- Vậy ân sư lão nhân gia ông ta..... Hiện tại đầu thai nơi nào?
- Dò xét làm gì, ngươi đi tìm cũng không có tác dụng, hắn sẽ không nhớ rõ ngươi.
Chu Du vung tay, thu mảnh lá khô kia vào trong tay:
- Bất quá nói cho ngươi nghe cũng không sao, bây giờ đầu thai ở Phù Thành huyện, có số người tốt được quả báo tốt. Ngươi cũng đừng đi tìm hắn, làm cho hắn nhớ lại kiếp trước, làm trái thiên ý.
- Cái này ta biết được.
Lục Lương Sinh không phải loại người thích làm loạn, biết rõ ân sư một lần nữa chuyển thế làm người, có một nơi sinh sống tốt, trong lòng cao hứng nói không nên lời. "Chuyện Hồng Liên mặc dù không được như ý, ít nhất không có uổng phí đến đây một chuyến. "
Chuyện đã hoàn thành, đứng dậy thi lễ với Thành Hoàng Chu Du liền cáo từ rời khỏi, xuống thềm đá, gọi lừa già, trên thềm đá, Chu Du bỗng nhiên mở miệng.
- La Sát Quỷ chuyển thế không được, thế nhưng không phải không có những biện pháp khác.
Lục Lương Sinh nắm dây cương quay đầu, phía trên Chu Du chắp hai tay đi xuống thềm đá, đưa mảnh lá khô sau lưng cho hắn.
- Nhân hồn mà khô, cuối cùng cũng sẽ tán, lập miếu quan cung phụng, có lẽ có chuyển cơ, bất quá, ngươi phải tháo rời hung thần ác hồn trên người nàng ra, hoặc cảm hóa mới được.
Nói xong, thân hình mơ hồ tản ra, hóa thành một làn khói mỏng bay trở về trong miếu.
Đứng trước miếu..... Lục Lương Sinh nhìn xem lá cây khô trong tay toả ra sinh cơ mới, biết rõ đây là Thành Hoàng đang đề điểm mình, bóp chặt lá cây trong tay, hướng về cửa miếu lần thứ hai chắp tay.
"Bóc ra ác hồn, chính là lột ra tội nghiệt Hồng Liên ngày xưa... Lập miếu tế tự, để nàng lấy quỷ tu đắc đạo tu thành vị chính thần."
Nghĩ tới đây, Lục Lương Sinh lại đau cả đầu, hắn không phải hạng người hiểu rõ huyền cơ, trong này vận hành thế nào, căn bản không có một tia đầu mối. Nói không chừng đến lúc đó còn muốn đến làm phiền phức Thành Hoàng.
Xung quanh còn có thưa thớt khách hành hương qua lại, nhìn thấy thư sinh hướng về cửa miếu cúi đầu chắp tay, hơi có chút kinh ngạc, nhìn nhìn bên kia căn bản cái gì cũng không, lại quay đầu, thư sinh đang chắp cùng với lừa già trọc lông ở một bên đều trong nháy mắt không thấy.
- Giữa ban ngày, còn gặp quỷ ở ngoài miếu Thành Hoàng Miếu... Ai u, nhanh vào miếu cúng bái!
Hai khách hành hương sợ đến mồ hôi đầy trên trán, xách theo giỏ trúc chứa đầy hương nến, vung tay áo dài chạy vội tiến vào miếu Thành Hoàng....
…
Mưa xuân kéo dài, ngay thời điểm Lục Lương Sinh chạy về Tê Hà Sơn, đội ngũ đã đến Phú Thủy Huyện, điểm ra hơn ngàn người, giờ khắc này đã tiến vào trong địa hình thế núi kéo dài.
- Điện hạ thật cảm thấy Lục tiên sinh gì kia là cao nhân đắc đạo?
- Hừ, bản tướng chỉ phục chiến sĩ giết ra một đường trên chiến trường.
-..... Hai vị Tướng Quân không nên nói lời như thế Thanh Hà Công cũng là người trong tu đạo, thận trọng thì tốt hơn.
Ở giữa Tê Hà Sơn kéo dài nhấp nhô, tiếng vó ngựa, âm thanh chân người bước đi quanh quẩn, "Tùy" "Dương" các loại cờ xí chỉnh tề được quân tiên phong giơ cao trong tay, từng nhóm kỵ binh, bộ tốt hỗn hợp thành quân đội dọc theo con đường uốn lượn xuôi theo hướng nam, trực chỉ dưới chân Tê Hà Sơn phương xa.
Rầm rầm rầm...
Vô số tiếng bước chân tiến lên, quan quẩn đường núi đều là tiếng vang dày đặc. Phía sau soái kỳ đang giơ cao, ba tướng lĩnh đang nói chuyện theo bản năng dò xét địa thế bốn phía, trong miệng cũng bàn về Lục Lương Sinh, phần lớn đều liên quan tới tin đồn, cũng không cảm thấy quá thần dị.