Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 325: Lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử

Chương 325: Lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Hô ——

Gió lớn ào ạt, rừng hoang lắc lư xào xạ, lá xanh bên trên ngôi nhà tranh cũng lào xào khua vang, con Đạo Nhân cóc nắm vuốt một khối bánh nát, kéo căng hai đầu chân ngắn nhỏ, đệm lên chân màng nằm nhoài ra song cửa nhìn lại bên ngoài, hai má phồng lên, nhai mảnh bánh từ từ.

- Nhân tế thuật của lão phu, có gì không tốt, nhất định phải thiếu nhân tình, dụng tâm lớn như vậy.

Bên trong hàng rào tường viện, ba người thiếu niên Vũ Văn Thác, Lý Tùy An, Khuất Nguyên Phượng đứng đó, tóc mai tán trong gió, giơ cánh tay lên, ống tay áo che kín gương mặt, tất cả đều vô ý thức co lại đến phía dưới góc tường tránh gió.

Xuyên thấu qua khe hở hàng rào lắc lư, bên ngoài đất trống, mấy đạo linh khí quét đuôi dài vòng quanh pháp trận quanh quẩn dao động một chỗ, Lục Lương Sinh chỉ quyết khẽ nhếch lên, linh khí đang du động lần thứ hai xông vào Âm Dương pháp trận tẩm bổ Hồng Liên, giảm nhẹ độ phỏng cho cô ấy, triệt tiêu bộ phận khắc Quỷ đạo pháp của Đạo Nhân.

« Thanh Hoài Bổ Mộng »: ‘Lấy linh uẩn nuôi cỏ cây sinh linh, tránh nó suy kiệt, ý nghĩ phản thiên mà tái sinh dùng để kéo dài tính mạng.

Pháp này dùng trên người, gia súc cũng có hiệu quả một phần, cũng có thể dùng lên cho cỏ cây, trước mắt tẩm bổ âm thể cũng giống như thế, nhưng cũng là loại Lục Lương Sinh cảm thấy phù hợp với tình hình trước mắt nhất.

- Hồng Liên, chống đỡ!

Hắn cắn răng hô to một tiếng, bên trong pháp trận, Hồng Liên bị pháp trận thiêu đốt, búi tóc tán loạn, hiện ra gương mặt xanh mờ âm trầm, hiện ra trạng thái lúc nàng chết đuối trước kia, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm Lục Lương Sinh và Đạo Nhân duy trì pháp trận phía trước.

- Ác hồn ra tới!

Tôn Nghênh Tiên liếc nhìn La Sát ác hồn, nhịn không được rùng mình.

Bên khác của pháp trận, nghe được âm thanh này, hai tay Dương Tố nắm chặt pháp chùy, từng đạo từng đạo văn pháp hoa phun ra phát sáng, chống đỡ quỷ khí âm trầm đã kéo đến phía sau lưng.

Vén áo bào, chân tiến về phía trước một bước, đem pháp chùy bén nhọn chống đỡ, trong nháy mắt hô to:

- Tôn đạo hữu, chấn nhiếp hồn phách nàng, càng loạn càng tốt!

Ba hồn thất phách hỗn loạn mới từ bên trong khóa chặt ác hồn, đảo nghịch Âm Dương bên trong Nhân Khôi thuật pháp giống như đục nước béo cò, thừa dịp nháy mắt hỗn loạn này đem ác hồn của Hồng Liên La Sát đơn độc tách rời ra.

Bên kia, Tôn Nghênh Tiên bóp lấy chỉ quyết, hai tay kéo căng, mắt trợn tròn, tơ máu tinh mịn lan trà, cắn chặt hàm răng ngăn chặn nước miếng chảy ra.

Chỉ quyết vừa chuyển, Bát Giác Phù Chỉ sắp đặt sẳn ở trên mặt đất bay lên, Đạo Nhân cắn nát ngón trỏ, đem huyết châu bắn tới pháp trận, nháy mắt tiếp xúc màng ánh sáng màu vàng hơi đỏ.

Tám cái phù lục "Oanh", nổ tung bùng ra hỏa diễm.

- Ách a a ——

Bên trong trận, hồn phách Hồng Liên chấn động, gào thét thê lương đến cực điểm, không khí dưới ánh mặt trời phảng phất như đều bị bóp méo, xung quanh gợn sóng, ba người thiếu niên trốn ở hàng rào phía sau tường viện bưng kín lỗ tai, màn nhĩ bị dư chấn, lỗ tay kêu ông ông.

Ba hồn bảy phách cũng tức khắc trở nên mơ hồ khuếch tán ra bốn phương tám hướng, kiện pháp khí trong tay Dương Tố kia sáng lên u quang, như có bàn tay đẩy trong lòng hắn, mơ hồ trực tiếp chui vào, nắm chặt khẽ kéo, chùy nhọn lôi kéo một nhân hình từ bên trong tách ra, giữa không trung giãy dụa, tiếng kêu thê lương thảm thiết.

- Đi vào!

Dương Tố hét lên, trên tay vừa kéo vừa đẩy, chùy nhọn chỉ trên mặt đất như trải thảm, pháp lực cổ động, lôi kéo ác hồn Hồng Liên bức tới bên trong.

Mặt nạ dẹp hình người trên mặt đất giãy dụa tiến vào bên trong, tựa như bị thổi phồng, dần dần phồng lên đứng thẳng.

- Còn muốn phản kháng?!

Dưới pháp lực Dương Tố đè nén xuống hướng mặt nạ, ánh mắt lại liếc về phía Lục Lương Sinh bên kia đang thu liễm pháp lực hồi khí, ánh mắt ngưng trọng hẳn lên.

‘. . . . Vũ Văn Thác nguyên lai là bị ngươi cướp đi, bất kể có phải vô tâm hay không, làm hại ta xấu mặt ở trước mặt huynh trưởng.

Ý niệm chợt lóe lên, pháp lực lúc phong ấn ác hồn, thoáng thu lại hai tầng.

Tiếng gió dần dần lắng lại, cành lá bốn phía điên cuồng lắc cũng ngừng lại, Đạo Nhân cũng vội vàng thu hồi đạo pháp, Quỷ Ảnh mơ hồ trong Âm Dương Bát Quái pháp trận một lần nữa ngưng tụ, đột nhiên suy yếu ngồi quỳ hai chân trên đất.

- Hồng Liên!

Lục Lương Sinh chạy tới, nhìn nữ tử toàn thân nhàn nhạt âm khí, tay vươn ra, trực tiếp từ trên người nàng xuyên qua.

- Công tử. . . . . Ta không sao. . . . .

Giảm đi một hồn, Hồng Liên suy yếu đến căn bản không có cách ngưng tụ ra âm thể ngày xưa, ngồi quỳ chân ở nơi đó, tóc đen trượt ra, lộ ra gương mặt xinh đẹp ngẩng lên nhìn nam tử trước mặt, khóe miệng xuất hiện một tia mỉm cười.

- Ta cảm giác. . . . . Trong lòng tựa như không có bất kỳ ác niệm nào trong đầu.

- Ngươi đừng nhúc nhích.

Lục Lương Sinh đi đến một bên, nhặt cây dù lên, căng ra trên đỉnh đầu nàng, Hồng Liên hóa thành một luồng khói xanh bay vào bên trong, chốc lát, ngăn đi ánh sáng đang bay tứ tán, quang mang ánh sáng lại lay động tán ra hòa trên sườn đồi, trên mặt đất.

- Lục đạo hữu!

Dương Tố gấp tấm mặt nạ chồng chất kia, đưa qua.

- Nhớ rõ bảo quản tốt, còn lại việc lập miếu tế tự, cũng không cần ta giúp chứ?

- Lục Lương Sinh tạ ơn Thanh Hà Công ra tay giúp đỡ.

Nói xong, hướng đối phương thi lễ một cái, Lục Lương Sinh đem tấm mặt nạ thả lại trong phòng, đem dù mở ra, dùng pháp lực dẫn dắt Hồng Liên trở lại bên trong tranh, đốt một cây hương cắm tới lư hương bày ở phía dưới bức tranh.

- Ấy ấy, bản đạo cũng giúp đại ân, một số người sợ là quên rồi.

Đạo Nhân vừa xếp Âm Dương trận đồ, vừa quay qua nhìn vào trong phòng, trêu ba người thiếu niên trong nội viện cười trộm, Lý Tùy An nhìn thấy sư phụ đi ra từ bên trong, kéo hai người khác, quay lại ngồi vào án thư tiếp tục lặng yên ngâm cứu điển tịch.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch