Dương Tố cũng không giấu diếm, đặt chén trà xuống, đứng dậy vuốt râu đi qua song cửa, nhìn ra ngoài:
- Người không Âm Dương thì làm tẩu thú, lại không Linh Đài, biến thành cỏ cây, ta không phải là người lương thiện, pháp thuật này vô cùng hữu ích khi hành binh bày trận, nhưng mà phải nhiêm túc tập luyện một thời gian mới được.
Nói ra bốn chữ Âm Dương, Linh Đài, Lục Lương Sinh lập tức hiểu rõ ngụ ý, người Âm Dương bị loại bỏ sẽ trở thành một người mơ mơ hồ hồ như người điên không thể nghi ngờ, tiêu trừ Linh Đài, chính là xóa đi thần trí của người ta, biến thành khôi lỗi, luyện ra Nhân Khôi, dùng vào chiến sự, đương nhiên vô cùng có lợi.
Giống như Dương Tố đã nói, nó quá mức âm hiểm. Nhưng mà đó là việc mà người ta làm, không hề liên quan đến Lục Lương Sinh, yên lặng chốc lát mới mở miệng hỏi.
- Pháp thuật này có thể chạm đến hồn phách không?
- Điên đảo Âm Dương chính là có đạo này.
- Không thương tổn người vô tội?
- Không phải luyện Nhân Khôi đương nhiên sẽ không cần đến người ngoài.
Lục Lương Sinh thở dài một hơi, chỉ cần không dùng người tế tự giống như pháp mà sư phụ nói, pháp thuật kia có thể thử một lần, lúc này gọi ra Hồng Liên đứng ở trong phòng, tu vi Dương Tố không thấp, loại Âm Quỷ cũng đã đánh qua không ít lần, đối với một La Sát nữ quỹ cũng không kinh ngạc mấy, bất quá ánh mắt nhìn Lục Lương Sinh lại lộ ra thần sắc “ta hiểu” .
- Lục đạo hữu lấy Nguyên Thần Xuất Khiếu, cùng âm hồn vậy, cũng là biện pháp không tệ, nhưng phải thận trọng không được để thiên địa linh phong thổi tan Dương Thần.
Hồng Liên trợn trắng mắt, nhỏ giọng hứ một ngụm.
Cái này làm cho Lục Lương Sinh dở khóc dở cười, Tôn Nghênh Tiên đang ở trong động Tê Hà Sơn lật sách, hắn thuộc một pháp hàng yêu trừ ma, đối với âm hồn có pháp môn đặc biệt, sau khi nhận việc toàn bộ hai ngày này hắn đều ở trong động lật đạo thư mà sư phụ hắn để lại xem có tìm ra được pháp thuật tách hung hồn ra hay không.
- Không tìm được, bất quá ba người chúng ta có thể hợp tác.
Đạo Nhân cùng Dương Tố làm lễ gặp mặt, một bên lật sách, một bên lấy ra bức tranh Tiên Thiên Bát Quái hình vuông từ trong túi vải ra, trải rộng trên mặt đất.
- Bản đạo bày trận, phụ trách dắt dẫn hồn phách!
Dương Tố lấy một cái dùi từ trong túi tay áo ra.
- Nhân Khôi chi thuật kia có thể đảo nghịch Âm Dương tách ác hồn ra, nhưng vẫn cần phải có một thứ mà nử quỷ này hay dùng để niêm phong ác hồn lại.
- Cái này thế nào?
Lục Lương Sinh che dù từ trong nhà ra ngoài, trong tay xách theo tấm mặt nạ Hồng Liên hay dùng, lớp da mềm mềm, khuôn mặt như vẽ sinh động như thật, bên tường viện, ba thiếu niên nằm nhoài tò mò nhìn chằm chằm vào trong.
Đóng dù lại, một làn khói xanh bay đi tới dưới bóng cây không xa hóa thành hồn phách Hồng Liên, e ngại nhìn chằm chằm vào Âm Dương Pháp Trận Đồ trải rộng trên mặt đất.
- Đừng sợ.
Lục Lương Sinh đặt mặt nạ tới bên cạch Dương Tố, an ủi nữ quỷ một câu rồi đứng phía bên phải Âm Dương Bát Quái.
- Ta tới làm cho hồn của Hồng Liên kiên cố, còn lại xin nhờ hai vị.
Nói xong, hắn chắp tay thi lễ với Dương Tố cùng Tôn Nghênh Tiên.
- Lúc ngươi cầm Hoàng Phù của bản đạo sao không thấy ngươi tạ ơn vậy.
Đạo Nhân bĩu môi, móc ra mấy tấm phù chỉ vẽ phù chú lên phía trên, ném đi, phù chỉ nhẹ nhàng bay vào Bát Giác.
Trong miệng quát nhẹ:
- Sắc!
Trong mắt mọi người trở nên âm trầm, gió nổi lên xung quanh, một đám mây bay tới sườn núi che lấp ánh nắng lại, Đạo Nhân bỗng nhiên bước ra một bước, nghiêng đầu hét lớn:
- Nhiếp Hồng Liên, ngươi bay vào trong trận đi!
Không xa, bóng hình xinh đẹp vung tay áo dài như bay như múa bay vào bát quái trận, quang mang vàng đỏ từ Bát Giác dâng lên, như lồng chim giam chặt nàng ở trong, đây vốn là đồ dùng để bắt quỷ, âm khí phát động, Hồng Liên chỉ cảm thấy một trận thiêu đốt khó chịu, hồn phách ở trong có chút bất ổn, hơi run run.
- Cố gắng chống đỡ!
Lục Lương Sinh niết ra chỉ quyết, đầu ngón tay duỗi ra về phía không trung, pháp lực tràn ra, chỉ nghe một trận sấm sét truyền ra trong núi, linh khí thường nhân không cách nào nhìn thấy từ trong biển mây cuồn cuộn chảy xuôi xuống.
- Đi!
Cũng thẳng kiếm chỉ một chiêu, ngón tay hướng về phía Hồng Liên, linh khí cuồn cuộn lao thẳng vào trong bát quái trận, như nước bỏ vào chảo dầu, trong nháy mắt sôi trào lên, hơi nước tràn ngập khuếch tán ra bốn phía, vây xung quanh thân hình Hồng Liên đang trở nên mơ hồ dao động, lấy linh khí tẩm bổ gia cố hồn phách nàng không bị bát quái trận làm cho hồn phi phách tán.
- Công tử..... Ta thấy rất khó chịu!
Dù được linh khí tẩm bổ bảo hộ, Hồng Liên vẫn ôm hay tay, thân hình không ngừng phát ra tiếng xèo xèo, hồn thân đều tiết ra âm khí màu đen chui ra ngoài, cả khuôn mặt đều trở nên trắng bệch trong suốt.
- Thanh Hà Công!
Pháp lực Lục Lương Sinh tăng lớn linh khí rót vào, trên mặt dần dần xuất hiện mồ hôi, hắn hét to về phía Dương Tố, người sau không nói tiếng nào, nhìn chằm chằm bóng lưng Hồng Liên ở trong trận, hai chân bỗng nhiên dịch chuyển một chút đứng thế trung bình tấn.
Song chưởng giơ ra, ngón tay kẹp thiết trùy nằm ngang ở dưới cằm, đôi môi nhanh chóng lẩm bẩm, áo dài mở, râu tóc bay phất phơ trong gió. Nghe được tiếng Lục Lương Sinh la lên, đột nhiên mở to mắt, phun ra như ánh chớp, thiết trùy chuyển động, đầu ngón tay xóa đi phía trên, hiện ra từng hoa văn đạo pháp.
- Âm Dương đảo nghịch!
Thiết trùy huyền không, thủ chưởng hắn đẩy về phía trước, một đạo hắn ảnh bay thẳng vào phía sau lưng Hồng Liên, chùy bén nhọn ghim phía sau lưng nữ quỷ trong nháy mắt, Dương Tố đột nhiên nhảy lên, hai tay nắm phần đuôi thiết chùy, niệm chú, dường như nặng ngàn cân, từng chút từng chút xê dịch xuống. Vạch ra một hoa văn màu đen từ đầu Hồng Liên kéo dài xuống.