Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 330: Dựa vào Tê Hà Sơn

Chương 330: Dựa vào Tê Hà Sơn




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Ánh mặt trời nghiêng qua đỉnh núi, hóa thành từng tia ánh nắng chiếu xuống.

- Đưa xà nhà gỗ lên đi ——

Tiếng kêu cao vút gọi mọi người đóng miếu thờ nhấc cột gỗ làm xà nhà được tám đại hán lên, chậm rãi thả lên mái vòm, Lục Lão Thạch cưỡi trên nóc nhà, cười mỉm nhìn xem miếu Sơn Thần rực rỡ hẳn lên, dưới tay một đám trong thôn già trẻ đẩy nhanh tốc độ hoàn thành.

Từng người từng người để trần cánh tay, thanh niên trai tráng mồ hôi nhễ nhại đứng xếp hàng tại phía trước nồi lớn nóng hổi lĩnh một bát canh thịt, cầm bánh bao không nhân Lục Tiểu Tiêm đưa tới ngồi xổm trên mặt đất, ăn từng ngụm lớn, lại uống nước canh cuồn cuộn, vậy mà nhẹ nhàng vui vẻ lâm ly thư sướng.

Chạng vạng tối, gió xuân thổi một chút ấm áp phất qua sơn thôn, Lục Thái Công chống trượng gỗ lê quên đường về nhà, trước gian hàng đoán mệnh, Vương Bán Hạt râu tóc hoa râm tựa như cao nhân, đi đến phía trước dẫn đường, đem lão nhân đưa về nhà, sau đó ngồi ở cửa trò chuyện lập nghiệp, nhìn xem ráng chiều ngoài viện, nghe thanh âm lão nhân gia vo gạo, chuẩn bị làm cơm.

Không lâu, Lục Lương Sinh che dù đi qua trước cửa, đối diện người trong thôn lục tục ngo ngoe từ Sơn Thần Miếu trở về, gợi chuyện với hắn.

- Lương Sinh, miếu đắp xong rồi!

- Đúng vậy đó, cam đoan ngươi sẽ thích!

- Đúng rồi, ngươi cần miếu làm cái gì?

- Hữu dụng, vất vả mọi người rồi, ngày khác trong nhà Lương Sinh khao chư vị thẩm thẩm bá bá.

Lục Lương Sinh mỉm cười ứng đáp vài câu, lại cùng phụ mẫu nói chút lời nói, rồi chống dù giấy đi dưới ánh nắng vàng tới miếu Sơn Thần phía trước, đạp lên thềm đá mới trải, bên trong đang thủ vị thần đài nay trống rỗng, phóng xuất tượng bùn Hồng Liên, dùng pháp lực nâng đến thần đài rồi đặt xuống.

Dù phía dưới Hồng Liên không nói gì, đứng ở cửa miếu không nhúc nhích, cũng không nói gì.

Lục Lương Sinh quay lại dắt tay nàng trong không khí, đi đến bậc thang gỗ bên ngoài ngồi xuống, nhìn qua mảnh Tê Hà Sơn được ánh nắng che phủ.

- Ta sẽ chờ ngươi, chờ ngươi về, nếu như tịch mịch, ngươi liền báo mộng nói cho ta, ta sẽ đi qua ngồi một chút, chờ ngày ngươi hương hỏa thành thần, chúng ta sẽ cùng nhau ngồi lừa già, xông xáo giang hồ!

Phía dưới dù, Hồng Liên không nói gì, chỉ là xiết chặt tay nam tử, nghiêng đầu chậm rãi tới gần bả vai hắn, nhìn xem Lục gia thôn đường đất kéo dài phương xa.

- Lục lang nói lời giữ lời?

- Ha ha. . . . . Nói lời giữ lời!

Trời chiều như thấm vào ruột gan, Tê Hà Sơn, phía trước cửa miếu chỉ có hai người tĩnh mịch nhìn xem tất cả những thứ này, thẳng đến bóng tối một bên lan tràn tới.

Hồng Liên đứng dậy đi vào cửa miếu, chậm rãi xoay người lại, hướng Lục Lương Sinh phía cửa cúi chào một lễ, gò má hiện ra lúm đồng tiền đẹp mắt, ngọt ngào cười cười, phất tay áo đi vào tượng bùn trên bệ thần.

- Lục lang, sắc trời không còn sớm, trở về đi.

- Ngày mai trở lại thăm ngươi! Cho ngươi đồ cúng ngon.

Lục Lương Sinh khoát tay áo, lộ ra một nụ cười, lúc này mới quay người rời khỏi, sáng sớm hôm sau, xách giỏ trúc, mang theo bánh bao không nhân trắng tinh do Lý Kim Hoa làm để lên bàn cống phẩm, còn mang theo bút mực ở trước tượng thần, kéo lên tay áo rộng, ngòi bút ở hai đầu biển dài viết xuống: Huy hoàng hà quang dừng ngàn năm, thần uy cuồn cuộn chấn Càn Khôn.

Treo hai bên cửa miếu, trên cửa ngắn hoành phi, đặt bút: Hồng Liên Thần.

Miếu quan càng ngày càng có bộ dáng.

Thời gian chậm rãi trôi qua, đỉnh miếu mới đóng, mảnh ngói góp nhặt lá khô, lư hương mới tinh có cây nhang vừa cháy hết, xuân đi hạ đến, rậm rạp rừng hoang nhiều hơn tiếng ve kêu lúc lên lúc xuống.

Lục Tiểu Tiêm mặc y phục xinh đẹp ngồi trong nhà trên, trừng tròng mắt nhìn lại bà mối đến đây, Tôn Nghênh Tiên khó chịu sử dụng pháp thuật, đem ghế đối phương đá ngã để đối phương lộn nhào.

Lục Lão Thạch một bên lộ ra nụ cười, còn muốn vỗ tay bảo hay, bị thê tử đá cho một cước, đau đến nước mắt kém chút chảy ra ngoài hốc mắt.

Ngoài viện, ba thiếu niên ôm sách vở nhanh chóng chạy ra thôn, chạy lên Tê Hà Sơn, thở hồng hộc hướng con cóc Đạo Nhân đang trên một khối nham thạch lớn, tay nắm thìa gỗ, buộc lên tạp dề vái chào hành lễ.

Sau đó, vung chân ra, chạy tới trong tiểu viện nhà tranh phía trước ngồi thành hàng, sắp văn phòng tứ bảo ra, cầm lấy quyển sách vang vang đọc ra.

Chim nhỏ kêu khẽ bay qua nhà tranh, rơi xuống cây tùng già khoan khoái gáy vang, lay động khiến chúng bay loạn, phía dưới táng cây lay động cành lá, Lục Lương Sinh vẫn là bạch y, đang cầm quyển sách, ngồi trên băng ghế đá, mặt hướng biển mây, nhìn xem điển tịch, ngẫu nhiên mở miệng uốn nắn chỗ lệch lạc cho đám thiếu niên trong nội viện bên kia đọc sai.

Ngày mùa hè chói chang, song cửa bên trong hơi mở, một chồng mặt nạ nêm phong bên trong giá sách chậm rãi nhúc nhích, một trận gió thổi tới, hóa thành bóng hình xinh đẹp phiêu nhiên ống tay áo, bước bước liên tục vang lên tới gần phía trước cửa sổ, chống đỡ cái cằm, nghe thanh âm cuồn cuộn, chớp động con mắt cũng nhìn lại phương hướng thư sinh dưới cây tùng già, môi đỏ rộ ra vũ mị.

Vẫn đẹp như thế.

Khắp núi xanh tươi dần dần khô vàng phiêu linh, sau đó bị tuyết trắng mênh mang chụp lên, đông đi xuân lại tới.

Thời gian thấm thoắt thôi đưa.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch