Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 331: Ngàn dặm kéo duyên

Chương 331: Ngàn dặm kéo duyên




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Chạng vạng tối gió nóng phất qua, từng mảnh cỏ lau nhấp nhô chập chờn, nước sông trong veo, con cá xông ra mặt nước bốc lên bọt nước, quẫy đuôi một cái bơi đi đến cây rong ở giữa sông, mặt nước chảy xuôi phản chiếu một cây cầu đá, trên cầu có một thư sinh cõng giá sách, xoa xoa vết mồ hôi trên huyệt thái dương, tìm một chỗ ngồi xuống nghỉ một lát, móc ra lương khô thổi thổi tro bụi phía trên, lật xem địa đồ trong tay.

- Ninh Hiệp Trấn nên ở phía trước rồi.

Thư sinh có chút ngơ ngác lẩm bẩm một trận, ăn xong nửa khối lương khô, đứng lên tiếp tục đi đến thị trấn không xa phía trước.

- Dừng lại!

Một tiếng quát to đột nhiên làm thư sinh giật nảy mình, lúc đứng vững, sau lưng mấy đạo tiếng bước chân cộc cộc cộc vọt tới, đảo mắt từ bên cạnh hắn vượt qua, ba nam tử hai tay để trần xách theo binh khí chỉ vào một hiệp khách cụt một tay, đầu mang khăn chít không xa.

- Xem ngươi chạy đi đâu!-

- Đừng nói nhảm, giết hắn, đem đồ vật đoạt tới ——

Mấy người -Bình- -Bình- giết tới cùng một chỗ khiến thư sinh kia sợ đến sắc mặt trắng bệch, loạng choạng vung tay áo dài lên lấy ống tay áo che kín mặt, khung cảnh hung hãn chém giết, hắn không dám nhìn, xách hài vải màu xanh, chậm rãi đứng lên, nhanh chóng hướng thị trấn bên kia chạy qua.

- Vào trấn sẽ tốt, sẽ tốt.

Nhỏ giọng nói liên tục vài câu, còn chưa đi vào trong trấn, đinh đinh đang đang âm thanh rèn sắt nối liền không dứt truyền vào trong tai, thư sinh siết chặt dây thừng giá sách, ánh mắt rụt rè đảo qua bốn phía, lục lâm hào khách lưng vác đao kiếm thiết thương vội vàng đi qua, hoặc tốp năm tốp ba tập hợp một chỗ, nhìn xem người đi đường qua lại, lộ ra binh khí, khóe miệng nhe răng cười.

Ninh Hiệp trấn mấy năm nay càng thêm phồn thịnh, khách thương nam lai bắc vãng, có nhiều người ở đây nghỉ chân thuê một nhóm hộ vệ đi hướng lại thêm thành Bắc, tuy nói trong ba năm này, Tùy triều đại trị, thiên hạ thái bình, nhưng luôn có chỗ trộm cướp, thường xuyên xuống núi cướp đường làm cho lục lâm tụ tập thị trấn, trở nên ngư long hỗn tạp, bình thường cũng không ít sơn phỉ xen lẫn trong trong đó.

Bất quá nhắc tới cũng kỳ, núi gần Ninh Hiệp Trấn mặt phía bắc, ít có dấu tích người, tội phạm nổi danh nhất phụ cận đỉnh núi cũng không dám tuỳ tiện đi qua, kiêng kị rất sâu.

Đặc biệt là trong núi có tòa miếu rách nát, vừa nhắc tới hai chữ Nhược Lan, người ở trong trấn, bình thường nghe được trực tiếp liền trở mặt, quay đầu bước đi, cái này cũng trở thành chỗ kẻ ngoại lai tò mò nhất.

Trong trấn có một nhà khách sạn "Tiên nhân đến", thư sinh cõng giá sách đi lấy bước nhỏ, rụt rè tiến đến, nhìn lại bên trong tràn đầy khách nhân mang theo binh khí khách uống rượu lớn tiếng cười mắng, nuốt nước miếng một cái vượt qua cửa, hắn liền không tìm chỗ ngồi bên trong mà nhỏ giọng kêu một hỏa kế bưng bàn.

- Làm phiền, vị tiểu ca này.

- Nha, khách quan là tới dùng cơm hay là ở trọ?

Hỏa kéo khăn trên vai lau bàn một phát, mời hắn vào bên trong, thanh âm to rõ:

- Có một vị khách...

Còn chưa hô lên, thư sinh bận bịu khoát tay:

- Không phải không phải, ta tới thu sổ sách, xin hỏi chưởng quỹ nhà của ngươi có đây không?

Hỏa kế kia lập tức im lặng, ngắm hắn một chút, nghiêng đầu hướng bên trong hô:

- Chưởng quỹ! Có người đến thu sổ sách! !

Thư sinh rướn cổ lên nhìn lại, bên trong quầy hàng, chưởng quỹ tai to mặt lớn đang cầm bút vừa làm sổ sách vừa đánh bàn tính, nghe được tiếng la của hỏa kế, giương mắt đối mặt thư sinh, khoảnh khắc xoay người lại quày hàng phía dưới.

- Chưởng quỹ, ta họ Ninh, ta là tới. . . . .

- Bình!

Một thanh dao chặt xương chặt vào quầy hàng, chưởng quỹ mập sờ sờ cằm

- Thu sổ sách?

Ực ~

Thư sinh nuốt nước miếng một cái, ánh mắt ngó xung quanh, một đám khách uống rượu trong sảnh dừng lại, đưa tay nhấn tới binh khí đặt ở góc bàn, nheo mắt lại, không khéo nhìn sang.

- Quấy rầy, quấy rầy!

Thư sinh kia chắp tay, nhanh chóng rời khỏi khách sạn, xoay người chạy, giá sách sau lưng két két két két loạn lắc, thư sách "BA~" rơi xuống, dừng bước lại, lại nhìn qua khách sạn một chút, gặp không có người đuổi theo ra, lúc này mới nhặt sách nhanh như bay rời đi.

- Ha ha ha ——

Một màn này trêu đến đám khách trong khách sạn, một đám tam giáo cửu lưu cười vang, đập vang mặt bàn:

- Một tên mọt sách, còn học nhân gia đến thu sổ sách

- Đúng vậy, sợ chết cũng đừng đến!

- Hừ hừ, dứt khoát cướp hắn.

- Một thư sinh nghèo kiết hủ lậu, cướp hắn? Lột y phục cũng không có mấy sợi lông.

- Ai ai, chớ xem thường thư sinh, để chưởng quỹ nghe được, không phải đem ngươi đá ra ngoài hay sao.

Trong đó có người mở miệng nói ra lời nói này, dẫn tới chung quanh bỗng nhiên an tĩnh lại, lục lâm khách một bàn uống rượu đập vang vỏ đao, hừ một tiếng, nghiêng đầu nhìn lại người vừa mới nói chuyện kia.

- Thế nào, nói thư sinh như vậy, còn dẫn tới phiền phức hay sao?

Hán tử bàn bên tung y phục ra lộ ra hình xăm trên bả vai, khẽ nghiêng thân thể, nheo mắt lại.

- Vậy ngươi thử một chút, sẽ biết khách sạn này vì cái gì gọi "Tiên nhân đến" ?

Bên kia, chưởng quỹ ghi sổ ngẩng đầu lên, để bút xuống, cười tủm tỉm đi tới, hướng hai bàn chắp lên tay:

- Ăn cơm ăn cơm, đi ra ngoài nên hòa khí sinh tài, phải biết tên khách sạn này làm sao có, không phải hỏi ta liền biết sao, không cần thiết tức giận, các vị.

Hán tử tung vạt áo lộ ra hình xăm kia hừ một tiếng, ngồi thẳng trở về, tiếp tục uống rượu dùng bữa, một bàn khác khách lục lâm cũng buông đao, quay đầu nhìn về phía chưởng quỹ.

- Tên vừa rồi kia nói chớ xem thường thư sinh, chưởng quỹ sẽ đem ta ném ra? Đây là có chuyện gì, ta là hộ veeh đội nơi khác xe tới, lần đầu tới này Ninh Hiệp trấn, mong rằng chưởng quỹ giải thích nghi hoặc.

Nói xong cầm đao ôm quyền, đối vừa chuyện kém chút động đao, xem như bồi thường một cái không phải.

Mập chưởng quỹ là người làm ăn, cười ha hả đáp lễ lại, hào phóng tùy ý ngồi xuống bàn lục lâm khách kia, hắn biết rõ đầu đao những người này đều đã liếm máu người.

- Huynh đài không biết, ba năm trước đây trong trấn ta có một thư sinh cách ăn mặc như thần tiên, người kia thật là anh tuấn phi phàm, phong lưu phóng khoáng, trong lúc giơ tay nhấc chân đều có cỗ tiên khí, vừa nhìn liền biết thân mang pháp lực dời núi lấp biển, dẫn một con lừa già rụng lông, dáng người mạnh mẽ, khí vũ hiên ngang... Sau lưng còn đi theo một cô nương xinh đẹp, sau đó liền đến khách sạn này của ta đặt chân.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch