Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 333: Không phải oan gia, cũng tụ đầu

Chương 333: Không phải oan gia, cũng tụ đầu




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Tại hạ, họ Ninh, tên Thải Thần.

Bên này, bốn thư sinh chắp tay, đồng thanh nói:

- Vương Phong, Mã Lưu, Trương Thích, Triệu Thảng.

Ninh thư sinh ngẩn người, tên bốn người này, hợp lại không phải chính là phong lưu phóng khoáng sao, lập tức nở nụ cười, thật là bốn thư sinh kỳ quái. Bất quá cũng tốt, tập hợp một chỗ đàm luận điển tịch thư văn, cũng là một việc nhã sự.

Soạt soạt soạt....

Gió đêm phất qua rừng hoang ngoài miếu vang lên tiếng bước chân người đi qua lá rụng, năm người dừng lại lời nói, có chút khẩn trương quay đầu, chỉ thấy một hán tử hất lên áo choàng, một tay cầm đao cán dài mang theo mũ rộng vành tiến đến. Hỏa quang lay động, chiếu qua nửa gương mặt đối phương, lộ ra tràn đầy râu ria dưới cằm, âm thanh người kia khàn khàn ngắn gọn.

- Nghỉ chân.

Nói xong, giương mở áo choàng, xách theo đao đi đến một bên khác của miếu ngồi dựa vào cây cột, hạ thấp mũ rộng vành, giống như đang ngủ.

- Người kia, tại hạ hình như đã gặp qua.

Ninh Thái Thần xê dịch cái mông, tới gần bốn người bên cạnh thêm một phần, hạ thấp âm thanh nói:

- Thời điểm buổi chiều vào trấn, trên đường thấy có người đuổi giết hắn, giống như muốn đoạt trên người hắn thứ gì đó, phía dưới áo choàng của hắn chỉ có một cánh tay.

Trong bốn người, Triệu Thảng lôi kéo góc áo ba vị huynh trưởng.

- Người kia có chút quen mắt, hình như gặp qua ở đâu rồi.

- Đừng nói nhiều, quản tốt chính chúng ta là được.

Khi nói chuyện, cửa ra vào vang lên tiếng của một trận gió đang thổi bay vài phiến lá rụng, ánh mắt năm người đồng thời nhìn qua, một thân ảnh cõng cái rương đột nhiên xuất hiện tại cửa ra vào, khuôn mặt to râu quai nón, mày rậm mắt hổ, nhìn một chút đã để năm thư sinh nhịn không được run lên, chầm chậm lui về phía góc tường.

- Nghỉ chân.

Người kia cũng mở miệng nói hai từ, mắt nhìn thân ảnh mũ rộng vành đang ngồi dựa vào trụ miếu, đạp chân xuống, nhảy tới xà ngang nằm nghiêng, đem hộp gỗ và dây thừng quấy lên trên xà ngang.

- Hai người có sát khí nặng như vậy, nơi đây chỉ sợ không phải nơi ở lâu, đi nhanh lên.

- Bên ngoài có sói.

- Vậy chờ một chút, hai hổ đánh nhau tất có một con bị thương, chúng ta bình yên ở chỗ này.

Bốn người và cả Ninh Thái Thần kia đi đến góc nhỏ, dựa vào đống lửa sưởi ấm, không dám ngủ, con mắt cảnh giác nhìn chằm chằm vào hai thân ảnh bên trụ miếu và trên xà nhà.

Oa ô ——

Núi xa, tiếng sói tru thê lương kéo dài, ánh trăng thanh lãnh chiếu vào rừng hoang ngoài miếu, truyền ra tiếng sàn sạt nhẹ vang lên, một ngụm giếng sâu phía sau miếu dần dần bốc lên sương trắng.

Ha ha ha...

Từng mảnh từng mảnh lá cây lay động, bầu trời đêm đột nhiên vang lên tiếng cười khẽ của nữ tử như chuông bạc, theo một trận gió cuốn qua lá rụng trên mặt đất thổi vào cửa miếu, truyền vào bên trong. Bốn thư sinh cùng nhau run lên một tiếng, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cảm giác giống như đã từng quen biết nói không nên lời.

- Bốn vị huynh đài, thế nào?

- Chuyện không tốt sắp xảy ra, nếu như ngươi như tin chúng ta, liền chạy theo.

Trương Thích kéo Ninh Thái Thần, cùng ba vị huynh đệ tới gần bên tường, không đợi bọn họ cầm được giá sách, cửa miếu có mùi hương thanh nhàn bay tới, hai đạo bóng hình xinh đẹp một trắng một đỏ bước vào cửa miếu.

- Nha, muội muội ngươi xem, hiện tại thật nhiều người.

Sa mỏng rủ xuống đất, nữ tử da thịt trắng noãn kéo lấy váy dài tiến đến, mơ hồ lộ ra chân dài tròn trịa, tóc đen cao có Thúy Ngọc Thoa cắm vào theo nàng đi lại mà nhẹ nhàng lay động. Một nữ tử hồng sa khác lõa chân, mũi chân bước theo đứng ở bên cạnh bạch sắc nữ tử, mị nhãn lướt tới thư sinh ở góc tường, nụ cười trên mặt hơi sửng sốt một chút.

- Tỷ tỷ, bốn người kia thật quen thuộc.

- Sao?

Theo bóng hình xinh đẹp màu trắng nghi hoặc hừ nhẹ, tóc bốn thư sinh bên kia đều dựng đứng lên, trợn mắt hốc mồm nhìn xem hai nữ tử ở trước cửa ra vào.

- Đây không phải..... hai Hồ Yêu năm đó hay sao?!

- Thì ra là bốn vị lang quân năm đó đào tẩu trong tay từ trong tay tỷ muội chúng ta.....

Bạch sắc nữ tử cũng nhận ra bốn người bên kia, eo nhỏ chập chờn, đầu ngón tay đỏ tươi xẹt qua môi đỏ:

- Nghĩ không ra, bốn vị lang quân tưởng niệm nô gia tỷ muội hai người chúng ta, thế mà tìm tới.

Ánh trăng chiếu vào cửa miếu, Ninh Thái Thần nhìn lại bốn thư sinh bên cạnh mình, chỉ nghe được hai chữ Hồ Yêu, cái khác căn bản không biết xảy ra chuyện gì.

Bốn người nuốt nước miếng một cái, trên mặt đều là mồ hôi, thấy hán tử mang mũ rộng vành bên kia không nhúc nhích, Vương Phong thở sâu một hơi.

- Chớ có hồ ngôn, bốn người chúng ta bụng đầy kinh luân, há có thể mê luyến sắc đẹp của hai yêu quái các ngươi, các ngươi tu hành hóa thành nhân hình, lại không biết liêm sỉ, khiêu gơi dụ hoặc hại tính mệnh người khác, quả thật uổng cho công phu các ngươi tu hành!

Càng nói càng lớn tiếng, ngăn ở trước mặt mọi người, vươn ra hai tay vung vẩy, tiếng nói trở nên hữu lực.

- Trộm thiên địa chi linh mà đắc đạo, không muốn thành người thiện, nhân thần nhất định cộng phẫn, trời tru đất diệt, chúng ta là người đọc sách, dưỡng ra Hạo Nhiên chính khí, hận không thể uống mạng các ngươi, ăn thịt các ngươi!

- Đại Tùy Hoàng Đế ta văn thành võ đức, dọn sạch lục hợp, quét sạch Bát Hoang, sống hết mình vì người dân, Đại Tùy Thái Tử ta là thánh hiền Khai Minh, tương lai kế thừa đại thống, nhất định là vạn thế mở ra thái bình, là ân đức lớn của thiên hạ, yêu vật các ngươi họa loạn sinh linh giết hại bách tính, bất quá trong một sớm một chiều sẽ hồn phi phách tán —— -

Lời nói cứng rắng phát ra, Vương Phong buông cánh tay xuống, nhìn xem hai hồ ở đối diện đang cười mỉm, bất vi sở động, chậc chậc lưỡi.

- A...... Ta đã nói xong.

Hắn nghiêng mặt qua nhìn qua Ninh Thái Thần cùng ba huynh đệ sau lưng.

- Vi huynh tận lực.

- Nói xong, vậy đến phiên tỷ muội nô gia.

Cửa miếu, hai thân ảnh yểu điệu nhu hòa bắt đầu cất bước chân, lặng yên không một tiếng động đi tới, âm thanh mềm mại đáng yêu mà bạo ngược vang lên:

- Lang quân hãy hảo hảo hưởng thụ một phen.....

Sau một khắc, -Bình- một tiếng tiếng kim thiết chạm nhau, dưới chân một đỏ một trắng hai hồ tung tóe hỏa hoa đều, một thanh đao mảnh cắm vào nơi đó, khẽ đung đưa.








trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch