Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 334: Không phải hảo hữu, cũng gặp nhau

Chương 334: Không phải hảo hữu, cũng gặp nhau




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Bạch Hồ theo phương hướng thân đao bay tới nhìn lại trụ miếu.

- Không hảo hảo giả chết, cũng muốn làm anh hùng.

Bên kia, thân ảnh một tay ngồi dựa vào cầm đao, mũi đao chống đỡ mặt đất đứng lên, phía dưới áo choàng vẩy mở, cánh tay trái trống rỗng, bên hông còn có lơ lửng mấy cái đầu lâu mặt xanh nanh vàng, cùng một cái đuôi màu đỏ.

Hồng Hồ chỉ nhìn một chút, con ngươi trong nháy mắt phóng đại, đưa tay kéo qua đại tỷ phía trước, âm thanh lắp ba lắp bắp.

- Đó là đuôi cáo của ta... Hắn..... Hắn là đao khách đêm đó!

Đối với người đã từng chém qua thân thể mình, dã thú có một loại sợ hãi theo bản năng, hai hồ biết rõ chuyện không ổn, dựng lên một đạo yêu phong, xông ra cửa miếu.

- Mỗ mỗ, nơi này có người muốn phá hư Lan Nhược Tự!

Đao quang dọc theo mặt đất bổ cánh cửa nát vụn, nháy mắt mảnh gỗ vụn bạo bay, trực tiếp bay về phương hướng hai hồ đang bay đi.

Oanh!

Mặt đất bị phá vỡ, một đạo hắc ảnh từ dưới xông ra, cùng đao quang đụng vào nhau.

Oanh ——

Đao quang trong tầm mắt người dường như bị xé nát, vặn vẹo tứ tán, không khí đều bị chấn động phát ra một vòng gợn sóng.

- Yêu khí thật nặng nề! !

Nam tử mũ rộng vành bao trùm áo choàng, bên mặt, con mắt nghiêng qua nhìn trên thân năm thư sinh bên góc tường, khàn khàn mở miệng:

- Thấy tình cảnh không ổn thì lập tức rời đi, hướng bắc chính là Thương Ung thành.

Bồng giác xoay tròn, dưới chân -Bình- giẫm nứt nơi gạch, kéo lấy cán dài đao bá lôi ra tàn ảnh, xông ra cửa miếu tầm mắt đầu kia, phá đất bay lên hắc ảnh, càng một đầu sợi rễ, như là lưỡi dài tại nguyên chỗ vũ động.

- Yêu nghiệt, chớ có càn rỡ! !

Đao khách hét to, tay cằm chặt đạo cộc cộc đi ra hai bước, nghênh đón sợi rễ mọc lên phía ngoài miếu, lưỡi đao gào thét, nương theo là tiếng hét to.

- Hây a ——-

Một tay giơ cao đao lên chém mạnh xuống. Nháy mắt khi tiếp xúc, Sợi rễ đột nhiên co lại về phía dưới, chui vào trở về trong đất, đao to chém xuống -Bình- một tiếng rơi vào trên mặt đất, mặt đất đều có gợn sóng lật lên một tầng bùn đất, hướng ra bốn phía khuếch tán. Phía dưới mũ rộng vành, độc tí đao khách nheo mắt lại, ánh mắt chậm rãi đảo qua từ trên mặt đất, tai phải đang run run rất nhỏ không thể thấy, một giây sau, chân hắn đá mặt đao một cái, tay cụt mượn lực giơ cao trường đao, từ đỉnh đầu xoay chuyển ra, mũi đao cắm thẳng vào mặt đất một bên khác, thân đao chui vào hơn một nửa.

- Yêu nghiệt, nhận lấy cái chết!

Đao khách hét lớn một tiếng, nắm chặt chuôi đao vặn một cái, theo đó là "Xuy" một trận âm thanh vang lên, một cổ khí trắng từ dưới đất bị tiết ra, mắt trần có thể thấy một đoàn đất đống nhỏ nhô lên đang tràn về nơi xa muốn rời khỏi.

- Đi? Đâu có dễ dàng như vậy —— -

Vết đao đảo ngược, đao khách kéo một đao, lôi ra một vòng đao khí dọc theo mặt đất, đuổi sát phía sau đống đất, "Khoa khoa" bùn đất vỡ toang xé mở, đảo mắt đuổi kịp đống đất đang nhô lên kia. Tiếng vang thình thịch vang vọng, vô số mảnh bùn bắn ra vẩy ra xung quanh.

Bụi mù tràn ngập, đao khách phủ động áo choàng quét tro bụi, nắm chặt chuôi đao, trường đao "Vù vù" nặng nề rơi xuống trên mặt đất, ánh mắt cảnh giác nhìn lại phía trước, hai lỗ tai không ngừng run run, nghe động tĩnh nhỏ bé bốn phía mà thường nhân không thể nhận ra cảm giác.

Làm võ nhân, nghe, xem, ngửi, cảm nhận, bốn giác quan này rất thiết yếu, ba năm qua, từ lúc trải qua trận đại chiến cùng yêu vật kia, ngoại trừ cảm ngộ siêu thoát trên đao pháp, còn lại chính là không ngừng tăng lên bốn giác quan này, một chút gió thổi cỏ lay đều có thể nhạy cảm bị hắn bắt lấy.

Cửa miếu soi sáng ra hỏa quang chập chờn, nháy mắt quang mang chiếu vào trước người hắn chuyển tối, phía trước ánh mắt, từng tấc từng tấc bùn đất bay lên bầu trời, mười đầu hắc ảnh so với người lớn không chỉ lớn hơn một phần phá đất bay lên, âm thanh kia như núi đá vỡ nát, oanh vài tiếng dọc theo mặt đất, phô thiên cái địa vậy bao trùm tới giữa không trung.

- Ách a a a a —— -

Đao khách gầm thét liên miên, đè ép chuôi đao, kéo đao dài lên trên mặt đất đón lấy hơn mười đầu cự hình hắc ảnh đang bay đến kia, dưới chân đạp một cái, tránh đi một rễ cây đang đập tới, tay bỗng nhiên giương lên, vết đao bổ tới một cự vật khác, chất lỏng tung tóe văng khắp nơi, nháy mắt cắt đứt, thân hình bước ra bộ pháp, nhạy bén né tránh, thân hình xen kẽ ở giữa các cự vật, thu đao, giương đao, không ngừng giận chém vung nện trong vòng vây như mưa to gió lớn, trong không khí tất cả đều là ‘Bình’ ‘Bình’ ‘phốc’ ‘phốc’ tiếng xé rách, tiếng chặt va chạm âm.

Năm thư sinh trốn ở trong miếu đứng ngay sau cánh cửa chồng chất thò đầu hướng ra phía ngoài nhìn xem, trợn mắt hốc mồm chứng kiến một màn này, căn bản là không có cách lý giải được võ công đến cực hạn là một loại năng lực gì, trong tầm mắt mờ nhạt, chỉ thấy vô số đao quang đang lóe lên.

Bên ngoài, lưỡi đao cuốn lên phong lôi, bổ vào rễ cây to lớn, sợi rễ vỡ ra lỗ hổng đột nhiên rút lại, kẹp lấy vết đao của hắn, trong bóng tối, một đầu rễ cây gần đó đột nhiên quét ngang. Đối mặt với hắc ảnh đang cấp tốc phóng đại trong đáy mắt, che lấp ánh mắt, đao khách thu tay lại khỏi chuôi đao, cánh tay nằm ngang ở trước ngực trầm khí chặn lại.

Một giây sau, cánh tay cùng đen kịt rễ cây chạm vào nhau.

Cánh tay chống cự bị áp bách trở về ngực, không khí đều chấn động phát ra một tiếng vang trầm, cả người hắn cộc cộc mãnh liệt lui về sau, bùn đất dưới chân liền một mạch ộ ra mấy bước chân rất sâu.

- Nơi đây lại ẩn có đại yêu ngàn năm, không phải một người có thể địch lại, ta đến giúp ngươi!

Trong miếu đột nhiên vang lên tiếng quát to, năm thư sinh ở cửa ra vào vô ý thức quay đầu, một đạo quang mang lóe sáng bay ra từ đỉnh đầu bọn họ, theo sát mà tới, là nam nhân râu quai nón nằm nghiêng trên xà nhà đang cõng hộp gỗ xông ra cửa miếu, nhảy lên giữa không trung. Bỗng nhiên vỗ hộp gỗ sau lưng.

- Thần Kiếm phục ma ——






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch