Từ Thương Ung huyện Kim châu đi theo phía nam hơn hai mươi dặm là tới Ninh Hiệp trấn, thế núi xung quanh vô cùng bằng phẳng, rất nhiều thương khách lui tới đều ở đây nghỉ chân tìm nơi ngủ trọ, lục lâm hiệp khách biết chút võ nghệ cũng tới bên này tìm hiểu tin tức, hoặc tìm một nơi để sống.
Chỉ có một con phố đầy gạch xanh, hai bên xen lẫn mấy đường tắt thấp bé, mùa hạ vừa qua khỏi một trận mưa lớn, ngói mái hiên nhà chảy xuống giọt nước, thợ rèn bắp thịt cuồn cuộn đang nện vang thiết chùy xua đuổi người lục lâm chỉ hỏi giá mà không thèm mua kia, tú bà cao giọng chửi rủa quở trách mấy cô nương trong lầu, nhìn thấy khách nhân vác đao kiếm tới, mặt béo quay qua nịnh nọt, phấn phủ mặt rơi xống từng lớp.
Đối lập với khung cảnh náo nhiệt trong tiểu trấn, phía bắc chân núi, phi điểu vỗ cánh thành từng đoàn đen nghịt xông ra khỏi rừng hoang, giọt nước đọng trên cành cây bị chấn động mạnh mà rơi xuống, nước đọng bắn tung tóe lên trên đấu lạp.
Trong rừng hôn ám, Tả Chính Dương kéo theo trường đao đạp vào lá rụng chạy vội, đạp vào một thân cây lấy đà giữa không trung quay ngược lại, đao từ một tay cụt vung mở chém mạnh về phía sau.
Phốc!
Sợi rễ từ dưới đất chui ra liền phân thành hai mảnh, phả ra làn khói xanh lùi về trong đất chạy trốn, quầng sáng tràn qua mặt đất trở về hướng Lan Nhược Tự.
Thân hình cụt tay giữa không trung rơi xuống đất, dựng thẳng lên áo tơi phiến lá một cây dán vào trở lại trên, thở phào một hơi, Tả Chính Dương rủ cây đao xuống đấy, kéo trên mặt đất đi tới táng đá to gần đó, ngồi xuống ngay tại chỗ rêu xanh ẩm ướt, móc vào trong túi da, hắn thở dài nhìn lương khô đã bị nước mưa thấm ướt ở trong lòng bàn tay, chấp nhận bở vào trong miệng, cho dù võ nghệ đã đột phá, cơ hồ đã đến tình trạng tu đạo nhưng đối mặt với thức ăn cũng như yêu vật ở Lan Nhược Tự kia, nhân lực vẫn có hạn.
Liên tục nhai lương khô trong miệng, mở ra túi nước uống một hớp, bỏ đồ ăn tạm vào, hơn nửa tháng nay, mỗi ngày hắn đều đi tìm yêu vật xúi quẩy kia, biết rõ đánh không lại nhưng vẫn kéo dài dây dưa. Nghỉ ngơi một chút hắn lại cầm trường đao từ trên mặt đất đứng lên, lần thứ hai đi đến Lan Nhược Tự.
- Đây à lúc tôi luyện võ kỹ, tu đạo tâm.
Giẫm những cành khô ẩm ước, đi qua quầng sáng xuyên qua tán cây, trên tấm bi đầy dây khô có mấy con qua bay tới, thu hẹp cánh đáp xuống phía trên.
Ô oa ——
Trong tiếng quạ kêu, Tả Chính Dương cầm chuôi đao chém xuống mặt đất nhìn vào chùa miếu cũ nát thê lương, nghiêm nghị gào thét.
- Thụ Yêu, ta lại tới đây!!
Âm thang vang vọng khiến quạ đen trên tấm bia sợ hãi bay khỏi, ở kiến trúc không xa vẫn không hề có một chút động tĩnh.
- Không cần da Thụ Yêu, hút máu người thịt tinh hoa, sau này ắt gặp lôi kiếp, thần hồn câu diệt!!
- Thụ Yêu, dám cướp người, vì cái gì không dám ra đây!!
Từng tiếng gầm thét quanh quẩn, vách tường bốn phía miếu thờ lụi bai như hành lang, mực xanh tô vẽ phi thiên thần phật Phật Đà giật mình như đang trợn mắt. Phía sau chùa, bên cạnh bia địa linh sụp đổ, giữa giếng cỗ thâm u bỗng nhiên vang lên tiếng nước, lặn sâu xuống khối nước, bùn cát bị Âm Sát thổi tràn ngập, cây rong dài như tóc người lít nha lít nhít, đung đưa theo sóng nước, cách đó không xa lộ ra một cửa động, kéo dài trong hành lang nước có một ánh quang mang đèn đuốc chiếu vào mặt nước.
Qua khỏi mặt nước là một động quật rộng rãi, bốn phía vách động cao và dốc trùng điệp, hiện ra rất nhiều hình thù cổ quái, thạch nhủ trên đỉnh động so le treo ngược. Một thanh đồng đăng trụ cũ xưa lấm tấm vết rỉ tựa ở vách tường lẳng lặng thiêu đốt, thỉnh thoảng còn có ngọn gió rất nhỏ không biết từ chỗ nào thổi tới, đèn đuốc to như hạt đậu nhẹ nhàng lay động vài cái.
A... A........ A... A... A......
Bên trong động quật còn có mấy cửa động, một trong những cửa động mơ hồ có tiếng che miệng thấp giọng truyền ra, năm thân hình bị vô số sợi rễ quấn thành bánh chưng đứng ở trên mặt đất, xung quanh tràn ngập mùi cứt đái khó ngửi, đến lúc cơm canh, sợi rễ mở miệng người ra đút chất lỏng cho đối phương để tránh nửa đường chết đói. Cảm nhận được râu dịch chuyển khỏi miệng, Vương Phong tranh thủ thời gian thở dài một hơi, tranh thủ thời gian thấp giọng mở miệng.
- Chư vị huynh đệ còn còn sống chứ?
Vừa dứt lời, xung quanh lập tức lao nhao lên.
- Không chết được!
- Chúng ta dù khác ngày sinh tháng sinh nhưng chết khẳng định phải cùng một chỗ rồi.
- Xúi quẩy, nói cái gì mà chết với không chết, đúng rồi, các ngươi có ăn nước cây kia không? Vừa đắng vừa chát, thật khó nuốt…
Đây là Mã Lưu đang nói, Trương Thích giống như đang ở bên cạnh hắn lên tiếng, gạt ra tiếng cười.
- Ha ha, vậy là bên ta còn tốt, mùi vị không tệ, giống như đã đổi chất mật.
- Vậy ta đây tại sao là mùi vị cam quýt.....
Vương Phong thở dài, nhìn thấy sợi rễ duỗi đến, tính không há mồm, cũng sẽ bị cứng rắn nhét vào, dứt khoát vừa hấp vừa mở miệng.
- Khốn hải khổ tố chu, tương cơ hà thái cấp.
Ba người còn lai xung quanh yên lặng xuống, trong lồng rễ cuối cùng, thư sinh được gọi Ninh Thái Thần dùng sức thăm dò mặt, hàm chứa rễ cây, con mắt liếc qua chỗ bốn người còn lại.
- Bốn vị huynh đài, các ngươi rốt cuộc đang nói cái gì vậy?
Bên kia, bốn người cùng nhau há miệng:
- Im miệng!
- Biết rồi.
Ninh Thái Thần rụt cổ một cái, tiếp tục để chất lỏng rót vào trong bụng, hương vị kia cực kỳ khó nuốt, lần đầu ăn, thiếu chút nữa đã phun ra toàn bộ nước trong bụng rồi, nhưng trong động căn bản không có đồ ăn khác, cho nên từ đó về sau không ăn cũng phải ăn hết.
Thỉnh thoảng yêu vật kia cũng sang đây nhìn xem bọn hắn một chút, sau đó liền rời khỏi, mấy người đều không biết bên ngoài hiện tại như thế nào, đã qua bao lâu.
Thạch nhũ bén nhọn thấm qua giọt nước, tí tách nhẹ rơi xuống, một bên động quật khác, thâm u rộng rãi, ở trong còn có một giường đá khổng lồ, bốn phía có treo lụa đen, chỗ vách tường rộng rãi, một bên hiện ra bóng lưng nữ nhân, nhìn qua một mặt gương đồng, đầu ngón tay nhu hòa nhào nặn dưới khăn che mặt một hồi.
Đột nhiên nghe được động tĩnh bên ngoài Lan Nhược Tự, méo mó cúi đầu chỉ chốc lát, tiếp tục nhào nặn, khẽ hừ một tiếng.