Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 347: Coi như Đao Thương Kiếm Kích

Chương 347: Coi như Đao Thương Kiếm Kích




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Một lúc sau, ngón tay nhào nặn đột nhiên dừng lại, nghiêng đầu nhìn lại vách động, giống như xem thấu qua lớp tầng dưới dày đặc, cảm nhận được cái gì đó, lập tức nhấc váy lên gấp gáp mấy bước, ho khan hai tiếng, thân thể để nằm ngang trì hoãn, đi đến cửa động vươn tay, có ngoan đồng tiểu yêu đeo cái yếm trong bóng tối tới nâng, lúc này mới đá lấy váy, bước nhẹ đi đến động thất.

Giọt nước từ thạch nhũ bén nhọn nhỏ xuống, Vương Phong lúc đầu còn đang ăn mấy thứ dịch kì quái nhìn thấy hình dáng một bộ hắc ảnh nhẹ lay động từ từ hiện ra, sợ đến mức nhắm chặt mắt co vào trong kén. Bốn người khác cũng bị dọa đến phát sợ, nghĩ là Yêu Quái rốt cục muốn bắt bọn hắn ăn mặn rồi, hoảng loạn không thôi.

- Vị đại tỷ này, năm người chúng ta đều bị đói thành da bọc xương, hay là ngươi đi ra ngoài tìm người khác đi.

- Đúng vậy, người đọc sách chúng ta đều gầy, chịu không được tỷ tỷ một ngụm.

- Nói xằng bậy gì vậy, người đọc sách chúng ta thì đã thế nào?! Uổng cho ngươi xem điển tịch thánh hiền, người đọc sách dù núi có lở mặt cũng không đổi sắc, sao các ngươi có thể nói như vậy?

- Phải gọi Mỗ Mỗ! ! !

Phía trong cùng, Ninh Thái Thần yếu ớt gạt ra âm thanh:

- Mỗ Mỗ.....

Thụ Yêu đứng thẳng bên kia cửa động, dưới khăn che mặt, nghe được năm người này hồ ngôn loạn ngữ, môi đỏ khẽ nhếch phốc cười khẽ, phất lụa đen tay áo dài, chuyển thân rời khỏi, giống như có chuyện gì gấp, mang theo một đám tiểu yêu, không thèm quan tâm đến mấy người trong kén, hóa thành làn khói đen đi ra khỏi hang đá.

Ánh mặt trời hơi nghiêng, Tả Chính Dương đứng ở ngoài miếu chửi rủa chống trường đao, dựa vào bia đá một trận miệng đắng lưỡi khô, nheo mắt lại nhìn lại ánh nắng xuyên khe hở lá cây.

- Thụ Yêu kia chỉ sợ không tới...

Ánh mặt trời đột nhiên trầm xuống, cành lá trong rừng hoang lăc lư điên cuồng, ào ào ào vang lên liên miên.

Ào ào ào.....

Tiếng gió rít gào, rừng hoang điên cuồng loạn động, lá cây bay lung tung.

- Quả nhiên là đến rồi!

Tả Chính Dương vẫy trường đao một cái, bước chân phóng ra, mũi chân đang súc thế, ánh mắt nhìn về phía trước, bốn phía tường viện Lan Nhược Tự ùng ục ục bong bóng vang lên, mờ mịt kề sát đất tràn ngập khuyếch tán.

Mặt đất đột nhiên buông lỏng, phát ra tiếng vang liên tiếp, đất đá cấp tốc lật ra, từng đạo hắc ảnh phá đất bay lên mang theo khí trắng hội tụ, ngón tay hiện ra kim sắc, thân hình liên tục bước nhẹ.

Bên này, Tả Chính Dương nắm chặt chuôi đao, đang muốn chuyển thân liền nghe tiếng nam nữ vang lên chồng chất.

- Hắc Sơn lão yêu, ngươi rốt cuộc đã đến.

- Hắc Sơn lão yêu?

Tả Chính Dương muốn kéo dài thời gian, hắn dừng lại, biểu hiện trên mặt sửng sốt, lập tức phản ứng kịp, yêu vật này còn mời giúp đỡ.

- Chờ một chút, một Thiên Niên Thụ Yêu thế nào còn muốn cho một yêu vật khác trợ giúp? Chẳng lẽ...

Áo tơi xôn xao nhẹ vang lên, sắc mặt Tả Chính Dương biến đổi, dưới mũ rộng vành, mặt nhìn về phía Thụ Yêu trước chùa.

- Chẳng lẽ là mời Hắc Sơn lão yêu kia cùng đi hưởng dụng huyết thực?

Trong lúc tâm tư đang rối bời, trong tai liền nghe tiếng cánh đập vang, trong chốc lát kinh điểu quạt cánh bay loạn lên bốn phía, Tả Chính Dương xiết chặt chuôi đao, ánh mắt híp lại.

Phía nơi rừng hoang xa kia mơ hồ có tiếng vang đinh đinh đang đang truyền đến.

Một đôi chuông nhỏ vẫy nhẹ dưới cổ con lừa, một tầng lá tích trên mặt đất bị ấn ra dấu móng, cây nấm phía dưới bị lưỡi dài cuốn vào miệng lừa mài nhỏ, giống như nghe được có âm thanh từ phương xa truyền đến, tai dài run lên, đầu lừa nâng lên nhìn lại chủ nhân phía sau, lật lên bờ môi dày đặc, phát ra tiếng hí.

Lục Lương Sinh đưa tay gõ nhẹ đầu nó một cái.

- Biết rõ rồi.

Đại hán râu quai nón lưng vác hộp gỗ hơi rớt lại phía sau mấy bước, trong lòng như có chút bất an, đi đến một bên thư sinh.

- Lục đạo hữu, có thật ngươi nhận biết yêu vật kia?

- Biết được, ngươi nghe không phải nàng đang gọi ta sao?

Khoảng cách với Lan Nhược Tự lúc này còn có vài dặm, Lục Lương Sinh vì để đại hán này yên tâm, hắn buông tay đưa giá sách tới cắm vào một thanh trường kiếm nằm ngang ở lòng bàn tay.

Chuôi kiếm keng lên một tiếng tự hành tan ra một đoạn.

- Ô oa a, chủ nhân, bản pháp...

- Im miệng.

Lục Lương Sinh không cho nó mở miệng, đầu ngón tay dò xét nhẹ tại đầu kiếm:

- Tìm yêu khí đi qua, nếu như có tranh đấu thì tách bọn hắn ra.

Nguyệt Lung Kiếm khẽ lôi ra khỏi võ, trực tiếp bay giữa không trung, trong chớp mắt đã biến mất giữa cành cây rậm rạp, Yến Xích Hà lấy lại bình tĩnh nhìn lại phương hướng chuôi kiếm này rời khỏi.

- Đạo hữu, đây là luyện thành Tiên kiếm rồi?.

- Cơ duyên xảo hợp mà thôi.

Lục Lương Sinh mời hắn tiếp tục tiến lên, quay đầu mắt nhìn theo ba đồ đệ ở phía sau, cười nói.

- Nguyệt Lung Kiếm này trong linh thức chính là một sợi hồn phách đại yêu làm loạn trong thành Thiên Trị lần trước, chui vào trong kiếm trở thành kiếm linh.

Âm thanh dừng một chút, lại bổ sung một câu.

- Chỉ là có chút..... ác miệng nhiều chuyện.

- Ách...

Yến Xích Hà nhìn ra một tia bất đắc dĩ trên mặt thư sinh, chắp tay lắc đầu một cái.

‘Dù là trùng hợp cũng là thiên đại cơ duyên, sao lại có vẻ mặt này, thật là không biết phúc báo’, sau đó căn dặn vài câu để hắn đối đãi tốt với kiếm linh.

Một nhóm năm người lúc đi đến Lan Nhược Tự, trước tấm bia đá ngoài miếu bên kia, Tả Chính Dương cắn răng một cái, xách đao lại nhìn tới Thụ Yêu đối diện.

- Ta nếu như lại rời khỏi, năm thư sinh kia tất nhiên sẽ chết, lúc trước đối mặt Phổ Độ Từ Hàng ta cũng chưa đi qua, giờ phút này há có thể đi thẳng một mạch.

Cắn chặt hàm răng tạo nên âm thanh chói tai, một tay cầm đao đột nhiên quét ngang, tung ra áo tơi.

- Cùng lắm thì cá chết lưới rách ——






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch