Trở về trong miếu, từ giá sách cầm nghiên mực bút lông sói, khai bút nghiền mực, một lần nữa thêm vào chi tiết trên cơ sở của bức tranh trước đó, phác hoạ khóe mắt Phật Đà giương cong lên, ánh mắt âm trầm hóa ra một tia hỉ khí, chín Thiên Thần nữ xóa đi mấy đường cong ở khóe miệng, thêm ra độ cong, giống như đang mỉm cười.
Mặc dù pháp lực bám vào cũng không dám cho bọn hắn con ngươi, ai biết có thể đụng tới hay không...
- Lục công tử thật có nhã hứng.
Phía sau dưới mái miếu, Tả Chính Dương buông thõng một tay cụt dựa vào vách tường, trên mặt tràn đầy râu ria tươi cười, số lần hắn cười qua có thể đếm được trên một bàn tay cụt.
Lục Lương Sinh vẫy vẫy ngòi bút mực nước.
- Lúc tới lần trước còn chưa vẽ xong, hôm nay sáng sớm nhìn nhìn thì nhịn không được mà thêm vào mấy bút cho các bức, để Thiên Vệ chê cười rồi.
Lúc hoàn thành các bức vẽ, Tả Chính Dương bên kia cũng đi ra từ dưới mái hiên, hai người cùng một chỗ đi thong thả vòng quanh tường viện, thỉnh thoảng cũng nhìn lại bức tranh Phật Đà, Thần Nữ trên vách.
- Con cóc yêu đêm qua kia...
- Là sư phụ tại hạ.
Lục Lương Sinh không giấu diếm, chi tiết giải thích một câu, cười nói:
- Nếu không phải sư phụ, ta sợ là vẫn đang trong thôn chỉ lo làm ruộng, cưới thê tử rồi làm một nam tử nông gia bình thường.
Một bên, Tả Chính Dương cười theo.
- Tả mỗ không có ý gì, chỉ thuận miệng hỏi một chút.
Thư sinh dáng người thon dài, khí chất nho nhã, người sau mạnh mẽ uy mãnh, một trái một phải cũng không phân cao thấp, sóng vai đi qua phía trước giếng sâu, yên lặng chốc lát, Tả Chính Dương mở miệng hỏi lên chuyện đêm qua nghe được.
- Tối hôm qua, Tả mỗ nghe Lục công tử cùng gia sư nói Kỳ Hỏa Giáo là xảy ra chuyện gì sao?
- Một tà giáo.
Nhắc đến giáo phái này, Lục Lương Sinh thu liễm nụ cười, dừng bước lại, nhìn xem bia đá địa linh đứt gãy trước chân, âm thanh băng lãnh.
- Năm đó đại hạn ở Hạ Lương Châu, Thiên Vệ cùng là người Nam Trần, có biết chứ?
Tả Chính Dương nhẹ gật đầu.
- Ta cũng biết rõ, sau này ở kinh thành cũng nghe qua Thúc Hoa Công cùng Mẫn Thượng Thư nói rõ chi tiết rằng bên kia thê thảm như thế nào.
Nói đến đây, hắn lập tức hiểu được:
- Là những tà nhân này làm xuống chuyện ác?
- Không chỉ như thế, bọn hắn còn làm ra đại hạn, mục đích là vì thừa dịp loạn cướp đoạt nữ tử cùng hài đồng, bỏ người vào vò gốm dùng để mang đi tế lễ.
- Đám người kia thật đáng chết!.
Tả Chính Dương gầm nhẹ một tiếng, quăng mạnh tay áo làm lá cây xôn xao bay loạn, cắn răng đánh một quyền vào trên tường, tro bụi tung tóe, hiện ra một đạo quyền ấn.
Từ lúc rời khỏi kinh thành bỏ tu hành, không còn công chức ước thúc, tính tình thay đổi hơn so với lúc trước.
- Lục công tử, đêm qua nói đến Thánh Hỏa Minh Tôn, chính là người giật dây tà giáo này sao?.
- Là hắn.
Lục Lương Sinh gật đầu, hai người tiếp tục đi về phía trước, đến dưới mái hiên, tiếp tục nói:
- Chuyện Phổ Độ Từ Hàng này, hắn cũng chạy tới, cướp đi một phần hồn của đại yêu, nhưng tu vi của người này quá cao, ta không có nhiều phần thắng lắm.
Đi được một đoạn đã đến được cửa miếu, Tả Chính Dương đi một bên bỗng nhiên dừng bước lại, lúc Lục Lương Sinh quay đầu hắn xiết chặt nắm đấm, cùng ánh mắt thư sinh giao hội.
Mở miệng nói:.
- Trảm yêu trừ ma, cái giáo này có gì khác yêu ma? Tính cả Tả mỗ một phần!.
- Hai vị trí đang nói về việc gì thế?
Yến Xích Hà chẳng biết lúc nào đã đứng ở gần đoạn tường đó, trong tay còn cầm một con thỏ rừng đang giãy dụa, sau đó nhảy xuống đất chạy về phía hai người, trong túi còn có mấy vị thuốc.
- Thể chất năm thư sinh kia quá yếu, cho bọn hắn ăn chút bồi bổ thân thể.
Lúc nói chuyện, ngón tay Tả Chính Dương cúi người xách con thỏ lên, lại chỉ về đại hán râu quai nón:
- Cũng có thể tính cả phần hắn.
- Tính cả ta cái gì?.
Yến Xích Hà có chút choáng váng nhìn lại hai vị trước mặt, chỉ thấy Lục Lương Sinh cười gật đầu, trong lòng lại thêm luống cuống, đuổi kịp Tả Chính Dương dò hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Bầu trời bình minh vẩy ra một mảnh vàng ấm bao phủ sơn lâm, Đạo Nhân cóc đi ra cửa miếu ngáp một cái rồi lại cùng ba đồ tôn đi ra ngoài duỗi cái lưng mệt mỏi đến dễ chịu, bên rừng, Thụ Yêu váy đen nắm lừa già tản bộ gần đó, hướng bọn họ cười lên ngọt ngào, phất tay chào hỏi, sau đó bị lừa già khẽ kéo đi đến nơi khác.
“Chít chít ~~. “
Phi điểu gáy vang, bay lên mái hiên chải chuốt lông vũ, Lục Lương Sinh đứng ở dưới mái hiên, tia nắng vàng ấm áp chiếu vào trên mặt, ánh mắt nhìn về phương xa.
- Lão Tôn thế nào còn chưa tới?
Đạo Nhân Lục Lương Sinh nhớ tới giờ phút này đang toàn lực lao vùn vụt về bên này, nắng sớm dần dần tỏa khắp bầu trời, thương khách người đi đường qua lại quan đạo một bên dãy núi. Ở giữa rừng hoang, một đạo hắc ảnh như mũi tên thoát dây cung, cuốn lên lá rụng, nơi thân ảnh đi qua, từng mảnh lá cây giữa không trung liền lả tả bay xuống.
Soạt soạt soạt.....
Đầu gối có dán hai tấm thần hành phù, hai chân phóng ra tàn ảnh, trong chốc lát, phóng qua một tảng đá xanh, ngón tay đưa ngang ngực niết một cái, thân thể độn vào trong đất, chỉ còn lưu lại một đường đất độn trên mặt đất.
Trong khoảnh khắc, một cánh tay một lần nữa lộ ra, nắm qua cái mũ lùi về dưới mặt đất, nhô lên đống đất nhỏ, lúc này mới nhanh chóng lan tràn hướng phía trước. Nhìn thấy dưới chân núi có một tiểu trấn tên gọi Ninh Hiệp, Đạo Nhân chui ra mặt đất, phủi phủi vụn cỏ, bùn đất, tiện tay móc ra hai bánh hấp vừa đi vừa dùng sức cho vào miệng.
- Bản đạo lát nữa đã đến Kim Đan đại thành, nhất định gọi ra đây, trên đường đi cũng không nói chờ chút... May mà biết rõ Lan Nhược Tự ở đâu.
Càu nhàu một trận, Tôn Nghênh Tiên đẩy cành cây rủ xuống chặn đường phía trước ra, liền thấy một đầu lừa già khoan khoái chạy vội, kéo căng dây thừng còn kéo lấy một nữ tử váy đen cứ như vậy kéo đi qua trước mặt hắn.
Ha ha..... Ha ha ha ha.....
Nữ tử kia lại vẫn cười ra tiếng.
- Cái tình huống như thế nào đây ...
Bia đá viết tên "Lan Nhược", thân ảnh áo tơi mũ rộng vành ngồi xếp bằng phía trên, làm cho hắn hơi kinh ngạc, Đạo Nhân đi qua cúi đầu liếc nhìn vào mũ rộng vành.
Tả Chính Dương mở mắt ra:
- Nhìn cái gì, Lục Lương Sinh ở bên trong.
- Nhìn một chút không được? Bất quá, lão Tả à, ngươi thế nào cũng ở nơi đây?