Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 352: Khiên Hồn Dẫn Mộng chi thuật

Chương 352: Khiên Hồn Dẫn Mộng chi thuật




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Thấy đối phương nói xong một câu cũng không thèm trả lời, Đạo Nhân bĩu môi trực tiếp đi vào trong miếu, không xa có một hán tử râu quai nón đang cầm một con thỏ rừng lột da, nhịn không được lại xem hộp gỗ của đối phương thêm một chút. Đi đến cửa miếu, nhìn thấy Đạo Nhân cóc dửng dưng nằm dưới mái hiên, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười, bước chân tăng tốc.

- Lão con cóc, đang phơi nắng à?

Đạo Nhân cóc nghiêng thân, mở nửa mắt cóc, hướng hắn vung một màng:

- Lúc này không phơi, chẳng lẽ đến giữa trưa mới phơi? Chờ lấy ăn bơ cóc sao? ! Đi ra đi ra, đừng ngăn cản mặt trời.

Trong miếu vang lên tiếng đọc sách của bọn người Vũ Văn Thác, Tôn Nghênh Tiên vừa đi vào thì Lý Tùy An liền để quyển sách xuống, chuyển miệng ra hiệu ở lầu các phía trên, một lần nữa chôn mặt vào thư tịch. Đạo Nhân nhếch miệng nở nụ cười, bạch bạch bạch giẫm lên bậc gỗ chạy lên, đang nhìn thấy Lục Lương Sinh bày ngay ngắn một tượng Phật, tới gần bảng gỗ, cắn một nửa khối bánh hấp còn chưa ăn xong.

- Ngàn dặm xa xôi, gọi bản đạo tới làm cái gì?! Cái tên Yêu Quái kia chính là lần trước ngươi mang theo đó à? Đần độn, ở ngoài bị lừa già kéo đi chơi.

Thình thịch vang trầm, Lục Lương Sinh đem phật tượng nặng nề để trên thần đài, liếc nhìn xem đã xếp hợp lý hay không, sau đó mới quay đầu cười nói:

- Đừng dựa vào bảng gỗ, cẩn thận rơi xuống.

Phủi tro bụi trên tay, đi đến bên cạnh Đạo Nhân, tách ra một khối nhỏ từ trên tay hắn ném vào miệng.

- Vốn cũng không sao, tối hôm qua chợt nhớ tới một chuyện, không biết ngươi có thể hay không…

Hắn nhìn nhìn lỗ hổng bánh bột ngô trên tay bị tách ra, tranh thủ thời gian nhét vào miệng, một bên nhấm nuốt một bên trả lời:

- Chuyện gì? Sẽ không lại là phân ly hồn phách nữa chứ?

- Không phải.

Lời nói dừng lại, Lục Lương Sinh xoay người nhìn lại cửa miếu, nghe được có chút thanh âm nữ tử vui cười vang lên, trầm ngâm trong chốc lát mới nói.

- Thụ Yêu kia, ngươi biết là nàng từng bị người của Kỳ Hỏa Giáo bắt giữ qua, ta muốn từ trong trí nhớ của nàng để biết rõ các cứ điểm khác của Kỳ Hỏa Giáo.

- A, Khiên Hồn Dẫn Mộng chi thuật.

- Ngươi biết?

- Đương nhiên không, nhưng ta đã từng nghe qua, bất quá cũng không khó.

Nói đến đây, Tôn Nghênh Tiên có chút nổi hứng, loại thuật pháp này tính giản đơn, thế nhưng muốn nhìn thi thuật đối tượng là ai, trong ý tứ thư sinh là muốn từ trong trí nhớ Thụ Yêu kia tìm manh mối có quan hệ với Kỳ Hỏa Giáo. Nhưng..... Con bà nó chứ, Thụ Yêu kia là đại yêu ngàn năm, dù không rõ thần trí nhưng cũng không qua được tu vi của đối phương, nếu như phản phệ, cùng với việc tìm đường chết không có gì khác nhau. Trên mặt biểu hiện do dự, Lục Lương Sinh nhìn biểu lộ của hắn, nói chung đoán ra được là Đạo Nhân đang lo lắng.

- Ta làm.

- A, đây là ngươi nói đó.

Lục Lương Sinh gật đầu:

- Ta nói.

Không lâu sau liền ăn cơm trưa, sau đó thả ba đồ đệ đi ra ngoài tản bộ, Lục Lương Sinh mang theo Đạo Nhân đi tới dưới chân núi mua hương nến, một con gà, mượn ánh nắng giữa trưa, hai người bày xuống trận pháp trên lầu các của chùa, lại để cho Yến Xích Hà ở bên cạnh hiệp trợ.

Thụ Yêu tỉnh tỉnh mê mê ngồi trong trận, Đạo Nhân cắt cổ gà lấy chút máu bôi lên Phù Chỉ, Hàng Yêu Kính, dắt tơ hồng thắt ở cổ Thụ Yêu một đầu, một đầu còn lại nối với gương đồng. Lục Lương Sinh đốt một điếu đàn hương cắm vào lư hương phía trước phật tượng, ngồi xếp bằng đối mặt gương đồng.

- Nhớ kỹ, linh thức vào gương đồng, vừa có điều không đúng liền rời ra ngay!

Mặc dù trước đó Đạo Nhân nói chuyện có chút từ chối, nhưng sắp đến đây, vẫn là đem gương đồng sư phụ để lại cho hắn làm liên kết, một khi xúc động bản thân yêu hồn tu vi Thụ Yêu cũng có cái ngăn cản.

Nghe được Đạo Nhân căn dặn, Lục Lương Sinh chậm rãi nhắm mắt lại, theo lấy kinh nghiệm Nguyên Thần xuất khiếu, ý thức theo pháp lực dẫn ra sợi tơ, trong không khí kéo dài đến gương đồng đối diện. Lúc đầu mặt kính đột nhiên phát sáng tạo nên một vòng gợn sóng, hiện ra màu đen thâm thúy, lúc đầu Thụ Yêu lờ mờ hiếu kì giờ phút này giống như bị thôi miên, nàng nhắm mắt an tĩnh lại. Hô hô..... Vang lên tiếng hít thở rất nhỏ. "Nhập mộng."

Một khắc khi ý niệm xuất hiện, ở giữa tầm mắt đen kịt của Lục Lương Sinh mơ hồ nhìn thấy có ánh sáng đang tỏa ra, sau đó bắn ra bạch quang đẩy ra màu đen từ phía trên, cuối cùng hoãn lại, trong nháy mắt đem hắn bao phủ bốn phía. Ánh sáng nhoáng lên, ánh mắt trở nên tươi sáng, vị trí chỗ đứng là một chỗ trên dốc cao, khắp nơi thanh thúy tươi tốt, lưng núi kéo dài, rừng xanh nhấp nhô trong gió nhẹ.

- Đây chính là ký ức Thụ Yêu?

Lục Lương Sinh giống như cảm thụ gió núi từ lất phất gương mặt thổi, vươn tay, một mảnh cánh hoa rơi vào lòng bàn tay hắn, sau một khắc, tiếng vang cực lớn từ một bên đỉnh núi truyền đến, chấn đến dốc núi dưới chân hắn đều đang động. Cánh hoa trong lòng bàn tay bay xa, nghiêng đầu nhìn lại nháy mắt, có giọng nữ thê lương gào thét.

- Đại tỷ, đi mau —— -

Một nữ tử mang váy hồng thanh lệ cả người đều là lửa, trong tầm mắt Lục Lương Sinh vạch ra một đạo hỏa diễm đập đến một mặt vách núi cách đó không xa, vô số cánh hoa đào do bị va chạm mà phiêu tán đi.

Đào Yêu?

Lục Lương Sinh di chuyển đi qua, còn chưa tới gần, một đạo thân ảnh váy đen từ trên trời giáng xuống, cũng như nữ tử bình thường, trực tiếp đi qua bên cạnh hắn, muốn dùng pháp lực dập tắt hỏa diễm đang đôt trên người của nữ tử váy hồng.

- Tỷ tỷ, đi đi! Bọn hắn muốn bắt ngươi!

Hỏa diễm đang đốt trên thân đào yêu không phải lửa thường, trong thanh âm gào thét đầy thê lương, nhưng ngọn lửa bất diệt, một thân pháp lực đều trong bị Liệt Diễm đốt bốc hơi, dần dần hiện ra nguyên hình thân cây, trong chớp mắt bị đốt cháy khét đen. Thụ Yêu váy đen ngẩng mặt nhìn lại phía sau, Lục Lương Sinh chuyển ánh mắt đi theo, hướng đỉnh núi kia có một vài đạo nhân ảnh từ trên không rơi xuống, trong đó có một người cầm đầu, búi tóc chỉnh tề, khuôn mặt uy nghiêm, áo bào viền vàng nền đỏ, phía trên thêu đầy hoa văn hình đóm lửa, ánh mắt lại âm lãnh.

- Hiện ra nguyên hình, theo lão phu đi!

Phía dưới sườn đồi, nữ tử váy đen vươn hai tay ra, hai tay tạo ra sợi rễ chui vào mặt đất, nhìn lại ánh mắt người kia, cũng rất lạnh lẽo.

- Ta sẽ giết ngươi, hút khô một thân tu vi của ngươi!

-... Lại sang bằng Kỳ Hỏa Giáo!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch