Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 358: Lão Yêu Sẽ Không

Chương 358: Lão Yêu Sẽ Không




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Lục Lương Sinh cười đứng dậy, nhìn lại đồ đệ bên kia, từ trong tay áo móc ra một túi bạc vụn, đưa cho Vũ Văn Thác.

- Lát nữa, đem tiền bạc phân một phần cho hai vị sư đệ, vi sư cũng sẽ không nói tạm biệt, chỉ cần nhớ rõ, không thể ra bên ngoài làm xằng làm bậy, giết hại sinh mệnh, bằng không đừng ở trước mặt người ngoài nhắc đến danh tự vi sư.

Cũng không phải sinh ly tử biệt, ba người cũng có tu vi tại thân, chuyện tầm thường tự mình liền có thể ứng phó, huống chi chỉ có buông tay, ba đồ đệ mới có thể ma luyện.

- Vi sư nên dạy, cũng đều dạy cho các ngươi, sau này tu hành, còn phải dựa vào chính các ngươi.

Nói xong, Lục Lương Sinh phất phất tay.

- Súc Địa Thành Thốn chi thuật, các ngươi cũng đã biết, nhớ Tê Hà Sơn thì đến ở lại mấy ngày hãy đi tìm đạo của riêng mình.

Vũ Văn Thác nhìn xem túi tiền trong tay còn có hơi ấm, trên mặt lạnh lùng, biểu lộ có chút do dự.

- Sư phụ, Kỳ Hỏa Giáo kia...

Lý Tùy An cũng gật gật đầu:

- Đúng vậy, sư phụ, mặc dù ta ước gì hiện tại xông xáo giang hồ, nhưng sự tình của người.

- Sự tình của vi sư, các ngươi không xen vào được.

Lục Lương Sinh cười, có thể nghe được đồ đệ nói ra lời này, trong lòng tự nhiên cao hứng, chuyện dính đến Kỳ Hỏa giáo, hắn đương nhiên sẽ không để ba đồ đệ vừa có chút đạo hạnh này tham dự, trân trọng đồ đệ, Lục Lương Sinh hắn cũng biết.

- Đều không cần nhiều lời.

Trên đường ít người vãng lai, đợi đến khi không có người đi qua, ống tay áo Lục Lương Sinh ở trước mặt tại ba người phất một cái, bọn người Vũ Văn Thác nguyên bản còn muốn mở miệng thuyết phục, ánh mắt hoa lên, cảnh vật chung quanh đều quay cuồng, thân thể nhẹ nhàng xê dịch, đợi đến tầm mắt ổn định rõ ràng đã đi tới những phương hướng khác của Thương Ung thành.

Ba người nhìn nhau một cái, thở dài, đem tiền bạc phân ra, mang hành lý phần mình, Lý Tùy An tính tình thoải mái, nâng lên tay áo rộng chắp tay, hướng hai vị sư huynh đệ bái biệt.

Vũ Văn Thác cùng Khuất Nguyên Phượng đeo bao y phục lên người, xách theo pháp kiếm hướng bắc mà đi, hắn muốn trở về thăm thân tộc và điều tra rõ nguyên nhân cái chết của phụ mẫu.

Truyện được dịch bởi HámThiênTàThần

. . ..

Ánh mặt trời rực rỡ, Lục Lương Sinh ngồi bên cạnh Đạo Nhân đang ăn như hổ đói, hai tay đặt ở trên gối, nghe ve kêu phiền lòng, trong lòng ngược lại càng thêm an tĩnh.

- Kỳ thật, ngươi cũng rất luyến tiếc.

Đạo Nhân đang ngậm một miệng bánh bao lầm bầm nói một câu.

Lục Lương Sinh nhìn lại quầng sáng chiếu xuống khe hở của cành lá, cười cười lên tiếng.

- Quả thật luyến tiếc, ba năm ở chung, thế nào cũng sẽ có tình cảm.

- Rời đi cũng tốt, chim non cuối cùng cũng có lúc rời ổ, rút bỏ lông mềm, mới có thể giương cánh bay cao.

Nghỉ ngơi một trận, hắn thở sâu, đem cảm xúc u buồn tách rời phóng thích ra ngoài, vỗ vỗ bả vai Đạo Nhân.

- Đi thôi, chúng ta cũng nên lên đường, ngàn dặm xa xôi, nói không chừng trên đường cũng không ít sự tình kỳ quái.

- Cùng đi đi!

Đạo Nhân xấu xí tươi cười, thả người ngồi trên lưng lừa già, dựa vào thư sinh ngồi xuống, lật ra một cái thần hành Hoàng Phù, BA~ dán lên mông lừa.

Lừa già còn đang gặm cỏ trừng to mắt ngẩng đầu lên, xoạt gào hí dài, chấn kinh vung chân, cuốn lên một làn khói bụi, lướt vào ánh nắng xán lạn.

Đột nhiên bên trong giá sách lắc lư, nửa khối ngỗng nướng đột ngột tiến vào trong miệng Đạo Nhân cóc, đau đến nhức cả đầu.

- Chết tiệt. . .

Tiếng mắng mơ hồ theo lừa già chạy vội vang lên.



Bình minh mặt trời lên trong mây, cây xanh thành rừng, cành lá từng mảnh từng mảnh khẽ đung đưa trong gió.

Pha tạp rơi xuống ngọn cây, chim sẻ tung lông chim, vọt lên từ đầu cành, giương cánh bay vào ánh nắng, trong khoảnh khắc, một cục đá đánh tới, thẳng tắp rơi xuống mặt đất.

Đạo Nhân vác lấy miệng túi vải vàng chạy tới, nhặt lên chim sẻ bỏ vào trong túi, ngồi xổm bên cạnh đường đi, xuất ra hỏa phù đốt sạch lông chim, không xa, nghe được âm thanh chuông đồng từ xa đến gần, lúc này mới thu hồi mấy con chim.

- Đi theo bần đạo, các ngươi sẽ không bị đói, phía trước hình như có đầm nước, lại bắt hai đầu cá thì tuyệt!

Lừa già run run tai dài, giá sách phía sau bên trong lay động, Đạo Nhân cóc đẩy cửa nhỏ, thò đầu ra.

- Hai con không đủ, nhiều thêm mấy con đi.

- Biết rõ rồi, biết rõ rồi.

Tôn Nghênh Tiên lấy túi vải, chà chà tay vào nha, hưng phấn chạy tới phía trước, đảo mắt đã tiêu thất cuối bìa rừng.

Tiếng chuông đinh đinh đang đang trên cái cổ, phía sau lừa già, Lục Lương Sinh bưng lấy quyển « Sơn Hải Đồ Chí » vừa đi vừa nhìn, vừa đi ngang qua Hoài Nghĩa châu vòng sang hướng bắc, cũng không có đụng tới chuyện gì cổ quái hiếm lạ, ngược lại là khắp nơi có thể thấy được bách tính an cư lạc nghiệp, thành trì hưng thịnh, nhìn ra được tương lai mấy năm, sau khi hoàn toàn thu phục Trần triều, bách tính sinh hoạt không quá kém.

Dương Kiên rốt cuộc là Hoàng Đế tốt, sau chuyện Kỳ Hỏa giáo kết thúc, dành thời gian đi qua nhìn một chút, nếu như có thể, vẽ ra một bức họa quyển thịnh sự cho hắn, không biết có thể cho Tùy triều thêm một phần khí vận hay không.

Vừa nhìn thư sách vừa đi đường, trong lòng còn nghĩ việc khác, đường đất dưới chân dù là gập ghềnh, cũng không có để hắn quan tâm một lần, lúc nghĩ đến Trường An bên kia, một nhánh cỏ đuôi chó bên đường duỗi đến, trong thanh âm nữ tử cười hì hì, bên mặt Lục Lương Sinh quét tới quét lui.

Chính là Thụ Yêu hóa thành hình người, bỏ đi khăn che mặt, dung mạo tinh xảo xinh đẹp, bất quá cây là vô tính, có khi Thụ Yêu cũng sẽ tác quái, biến thành bộ dáng nam tử, một lần, Đạo Nhân muốn đi gần, nào biết Thụ Yêu xoay đầu lại là mặt Yến Xích Hà, sợ đến hai ngày sầu não uất ức, đến khi ra khỏi địa giới Hoài Nghĩa châu mới có chuyển biến tốt.

Lục Lương Sinh lấy ra cỏ đuôi chó, gõ nhẹ trán gương mặt xinh đẹp cười hì hì kia:

- Vì cái gì hai cái Hồ Yêu kia xưng hô ngươi là Mỗ Mỗ?

- Bởi vì..... ta già, hình như là vậy!

Thần trí của hài đồng mấy tuổi để ngàn năm Thụ Yêu có chút sáng sủa, hai tay vừa che khuôn mặt, lại mở ra, biến thành phu nhân già nua, một đầu tóc đen nhánh cũng trở nên trắng bệch.

Thân thể yểu điệu hơi cong, ngược lại thật có một phen bộ dáng tuổi già sức yếu.

- Lão yêu, có phải rất lợi hại hay không?

- Ta thấy có vài người đi qua Lan Nhược Tự, nên biểu lộ cực kỳ hung dữ, đem những người khác hù sợ, cho nên ta ở trước mặt các nàng cực kỳ hung, bất quá, trước mặt lão yêu sẽ không.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch