Lục Lương Sinh trả nhánh cỏ đuôi chó lại cho nàng:
- Vì cái gì sẽ không?
Thụ Yêu váy đen khua nhánh cây cỏ, khoan khoái chạy chậm đi về phía trước, váy vẩy mở, mặt quay lại cười đến vũ mị, ngữ khí lại có một tia tinh nghịch.
- Bởi vì ngươi là lão yêu, ta nhớ đến ngươi! Hình như quen biết rất lâu rất lâu.
Bên trong ánh nắng, lừa già gặm cỏ xanh nhàn nhã đi ở phía trước, một người một yêu nói cười theo ở phía sau, bên trong giá sách, Đạo Nhân cóc mang lấy chân, ngồi ở cạnh cửa, vô ý thức sờ sờ dây thừng bên hông, gõ tàn thuốc vài cái, một lần nữa nhen nhóm, hài lòng tới gần Hồ Lô sau lưng, hít sâu một ngụm, cái bụng tròn trịa phình lên, sau đó phun ra sương mù.
"Lão phu cảm giác. . . Tiếp tục như vậy nữa, sẽ nhanh hồi phục... Như năm đó có thể là thẳng tiến đến Yêu Vương a, ộp. . ."
- Lại hít một ngụm.
Lúc nghĩ đến, nhịn không được hít thêm một ngụm thuốc lá, phía trước bỗng nhiên truyền đến tiếng của Đạo Nhân.
- Giữa trưa ăn cơm ở nơi này đi!
Lục Lương Sinh dừng lại lời nói, mang theo Thụ Yêu nhoáng lên, đi tới phía trước lừa già, dắt dây cương đi ra hai bên rừng cây, tầm mắt trở nên khoáng đạt, vài toà núi nhỏ thanh thúy tươi tốt đứng ở phương xa, đi qua một khối đá hở ra hình thành địa thế hai nửa cao thấp, có sơn tuyền róc rách chảy xuống đầm nước năm sáu trượng phía dưới, lá cây tung bay trên mặt nước, đến gần chỉ thấy một màu xanh lục không thấy đáy.
Thả dây cương, lấy ra chén nồi, Lục Lương Sinh để lừa già đi chơi chung quanh, nhìn Đạo Nhân bên kia đang bẻ gãy cành cây, đang móc dây vào, không khỏi cười nói:
- Làm gì phiền toái như vậy.
- Vậy ngươi có biện pháp nào, vẽ tranh?
Đạo Nhân nhìn thấy thư sinh bày ra một cái họa quyển trống không, liền ném cành cây trong tay xuống mặt đất, vỗ vỗ tro bụi đi qua:
- Ngươi, tên phiền phức này, nếu không phải bần đạo không muốn phá hư phong cảnh nơi đây, xuất ra vài cái Chưởng Tâm Lôi, còn câu cá làm gì, cá Mỗ Mỗ đều có thể cho ngươi ăn.
- Cũng biết được nơi đây phong cảnh rất đẹo, vừa vặn thả câu cũng dựa theo thế mà có cảm giác phong nhã.
Lục Lương Sinh cười vừa nói, ngòi bút trên tay dính một hồi mực nước rơi xuống trên bức họa, Thụ Yêu cũng không nhịn được nhô đầu ra nhìn xem.
Chỉ gặp, mặt giấy trắng noãn, mực xanh theo đầu bút bén nhọn du tẩu, lôi ra một đầu mực dài, Lục Lương Sinh xắn tay áo rộng nắm mở bút nơi cổ tay, nhẹ nhàng run run, mực nước tô vẽ ra mấy đạo mắc xích, một cây Trúc đã có hình thức ban đầu.
Cổ tay nhấc nhẹ, ngòi bút chỉ lưu một chút ở phía trên, tiện tay phác hoạ thêm dây câu, uốn lượn móc ra một đường cong, lưỡi câu thành hình.
Lục Lương Sinh gác lại bút lông, ống tay áo đi lên phất một cái, đưa tay từ phía trên một trảo, cây gậy trúc màu mực liên tiếp dây câu lưỡi câu từ bên trong bức tranh bay ra, mà bên trên bức tranh lại trở nên trống không.
Đạo Nhân sờ sờ trên giấy, đáy mắt lộ ra vẻ kinh hãi.
- Ngươi đến Nguyên Anh, từ hư hóa thực rồi?
- Chỉ có thể hóa một phần tiểu vật, tử vật mà thôi.
Lục Lương Sinh quơ quơ cần câu, có thể cảm nhận được phía trên có pháp lực hắn ngưng tụ thành thực chất.
- Ví như cây cần câu cá này, hoặc một phần cái bàn ghế nhỏ.
Nhìn thấy ánh mắt Đạo Nhân sáng rực trông lại, lập tức minh bạch đối phương muốn nói cái gì, phất tay đẩy mặt hắn ra, đi đến bờ đầm, phủi nhẹ tro bụi trên một khối đá, lấy ra mồi câu treo bên trên.
- Nghĩ cũng đừng nghĩ, bức tranh một mỹ nhân, vậy cũng không có linh hồn.
- Không có suy nghĩ.
Đạo Nhân lầm bầm một tiếng, đi đến đốt lửa bắt nồi.
Thụ Yêu cười hì hì tiến tới, ngồi xổm ở một bên.
- Vậy ta biến cho ngươi xem đi.
Nghe nói như thế, Tôn Nghênh Tiên vội vàng tránh đi một bên, cúi mặt xuống đất, lòng còn sợ hãi liên miên khoát tay.
- Thôi được rồi, vạn nhất ngươi đột nhiên biến thành Bồ Tát trong miếu, thần phật cái gì, chỉ sợ bản đạo sẽ bị sét đánh chết...
Không bao lâu, khói bếp vấn vít dâng lên, Thụ Yêu sợ lửa, cũng không cùng Đạo Nhân nhiều lời, chạy đi tìm lừa già.
Ánh nắng vung vãi, trông nom mảnh rừng già yên tĩnh, đầm sâu, Lục Lương Sinh nắm lấy cần câu nhấc lên một con cá nhỏ, lúc Đạo Nhân đốt lửa nấu cơm, ngầm trộm nghe tới chỗ cao trong rừng cây có âm thanh vang lên, giống như có người đang hát.
- . . . Bước qua sơn khảm, có thôn nọ, bà nương chưa qua cửa một bên nhìn trời..... Ngóng trông đại ca nửa đêm trèo tường tiến vào...
Sơn ca có chút hỉ khí theo tiếng bước chân sột sột soạt soạt từ trong rừng đi đến bên này, một lão đầu cõng vài bó củi dừng lại tieengsh át, nhìn thấy bên đầm nước, một thanh niên áo dài mặc một bộ bạch y hoa văn đang câu cá, biểu hiện trên mặt sửng sốt một chút, thẳng đến khi thanh niên bên kia hướng hắn cười lên chắp tay thi lễ.
Thư sinh nở nụ cười ôn hòa, khiêm tốn hữu lễ, lão đầu vội vàng học lễ nghĩa của đối phương chắp tay hoàn lễ.
Phía bắc nhân khẩu đông đúc, trong núi có dân cư cũng thuộc về tình trạng bình thường, Lục Lương Sinh cắm cần câu trong khe đá, đi lên chỗ cao.
- Lão nhân gia, vừa vặn chúng ta đi ngang qua nơi đây đốt lửa nấu cơm, không có củi, không ngại bán một bó trên lưng cho ta, thế nào?
Nhìn thấy mấy đồng tiền đưa tới, lão tẩu do dự một chút, vẫn là hạ thấp thân thể, đem bó củi được buộc chặt gỡ xuống lấy một bó phóng tới trên mặt đất.
- Nếu không đủ, vị công tử này cứ lấy thêm một bó.
- Đủ rồi đủ rồi.
Đem đồng tiền đưa cho lão hán, Lục Lương Sinh bắt chuyện vài câu, thuận đường hỏi một địa phương, lại hỏi Hạ Linh châu nên đi đường nào gần nhất các loại.
Bên này bắt chuyện, trong đầm nước "Ba" nhẹ vang lên, dây câu trôi nổi đột nhiên hướng phía dưới kéo một phát, căng cứng.
Trong giá sách, Đạo Nhân cóc đang phơi nắng ngáp một cái liếc nhìn một chút, liền thấy cần câu trong khe đá đang lay động qua lại, thấy đồ đệ đang cùng một lão nhân còn nói chuyện, thì thầm đứng lên, cộp cộp giẫm màng đi tới.
- Ai, có câu cá thôi cũng câu không được, còn phải để lão phu tự mình đến làm.
Hai tay cóc ôm cần câu, dây câu trong nước liên tiếp dao động bốn phía, bỗng nhiên trầm xuống, Đạo Nhân cóc vừa ôm cần câu liền cảm giác một luồng lực lượng mạnh mẽ lôi kéo, vành mắt trừng lớn, thân hình ngắn nhỏ cùng cần câu thình thịch rơi xuống trong đầm.
Nghe được tiếng nước, Đạo Nhân quay đầu sang, hai mắt chăm chăm nhưng nhìn không thấy gì.