Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 365: Đã Từng Là Bại Tướng Dưới Tay Con Cóc

Chương 365: Đã Từng Là Bại Tướng Dưới Tay Con Cóc




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Trong lúc suy tư, két két một tiếng, cửa nhỏ đẩy ra, Đạo Nhân cóc ngáp một cái, nhảy ra tới, đem Hồ Lô lôi về phía sau lưng, thần sắc trang nghiêm.

- Gặp gỡ ác yêu, Lương Sinh à, ngươi cũng không thể mặc kệ, làm người tu hành phải gia trì chính nghĩa, há có thể để nó làm hại nhân gian, tùy ý thôn phệ nhân mạng...

- Vừa vặn thương thế vi sư cũng cần một viên Yêu Đan tu phục, đi! Thu phục nó!

Nói xong, cõng cái Hồ Lô còn cao hơn nó, cộp cộp đi qua tấm ván gỗ, nhảy dựng lên trên góc bàn, ra sức bò lên mặt bàn, cái bụng tròn cũng đang lắc lư.

Ách...

- Nửa câu sau mới là lới sư phụ muốn nói, phải không?!

Lục Lương Sinh nhìn nhìn Thụ Yêu, Đạo Nhân trên giường ngủ rất ngon, được rồi, không gọi hắn đi cùng.

- Ngươi ở chỗ này không được phép chạy loạn.

Lo lắng Thụ Yêu tu vi quá cao, dọa sợ ngư yêu không ra, căn dặn nàng lưu tại trong phòng, đứng dậy mang Tiểu Thanh Xà giấu ở tay áo rộng, tay khẽ vẫy, Nguyệt Lung Kiếm cắm vào bên trong giá sách hưng phấn phát run, ánh sáng lóe lên, rơi xuống trong tay chủ nhân, đẩy ra một đoạn chuôi kiếm.

- Có thể cạo xương gọt đâm hay không?

- Không cần! Chỉ cần im miệng.

Lục Lương Sinh vỗ đầu kiếm, đưa nó đẩy vào bên trong vỏ, đem sư phụ đặt trên bả vai, khẽ nâng áo dài nhảy một cái, đạp lên đại thụ trong ngõ nhỏ ngoài cửa sổ, cành cây "Xôn xao" lắc lư trong nháy mắt, thân hình hắn đã nhảy tới nóc phòng, mũi chân chạm qua mảnh ngói, chớp mắt tiêu thất trong màn đêm.

Dọc theo phương hướng Tiểu Thanh Xà chỉ đãn, xê dịch vài cái rơi xuống trên đường, Súc Địa Thành Thốn đi qua một đoạn, xa xa nghe được tiếng nước chảy xiết.

Nơi đây vừa vặn ở vào hướng bắc tiểu trấn, bên đường còn có một tòa miếu Thổ Địa cao khoảng bả vai người, bất quá chỉ còn ba mặt tường, bảng hiệu thổ địa thần bên trong cũng bị mất.

"Không có hương hỏa khí, Thổ Địa nơi này nói chung cũng thần hình tiêu tán."

Nhìn chốc lát, Lục Lương Sinh lắc đầu thở dài, chuyển thân đi đến bờ sông, dưới bóng đêm, sông rộng ước chừng bốn năm trượng, một cây cầu đá bắc ngang mặt sông, nước chảy xuyên qua vòm cầu hướng theo hướng đông.

Đi đến bờ sông, Lục Lương Sinh nhặt lên một khối đá ném vào trong nước, đông một tiếng nhẹ một tiếng vang lên, tóe lên một mảnh bọt nước, nhìn xem gợn sóng dập dờn cấp tốc bình phục, hơi nhíu lông mày.

- Xem ra con yêu này có chút thận trọng.

Hừ!

Đạo Nhân cóc ngồi trên bả vai thư sinh hừ lạnh một tiếng, hắn cảm nhận được yêu khí quen thuộc.

- Vi sư biết con yêu này là ai, một tên thủ hạ bại tướng...

Lúc nói ra lời nói này, Đạo Nhân cóc đứng lên, ôm đôi màng ngóc lên mặt, chân màng chợt nhẹ, thả người nhảy xuống bả vai đồ đệ, thình thịch! Dửng dưng ngã trên mặt đất, đứng lên, nhanh chóng đập qua tro bụi trên thân, vác lấy đôi màng, nhanh chân đi đến bờ sông.

Bên trong mắt ếch, lộ ra uy nghiêm túc mục.

- Bại tướng dưới tay, từ sông lớn phía nam chạy trốn, nguyên lai trốn ở nơi đây tu luyện ——

Gió sông thổi tới, y phục hoa kiểu nhẹ nhàng phồng lên một góc, nhìn lại mặt sông tối như mực, giống như về tới đỉnh phong lúc trước, phi nhanh bễ nghễ sông núi, đoạn thời gian làm Yêu Vương kia, nhịn không được đứng thẳng sống lưng, thanh âm lần thứ hai cất cao.

- Thanh Bối tiểu yêu —— .

—— còn nhớ lão phu không! !

Khóe miệng Lục Lương Sinh giật một cái, có chút muốn nhắc nhở thương thế hắn còn chưa tu phục, bỗng nhiên một trận gió sông dọc theo mặt nước đánh tới, đám cỏ ven bờ sông tung bay điên cuồng, mặt nước chảy xiết cuồn cuộn sóng nước đánh tới bờ sông.

Thư sinh im lặng, Tiểu Thanh Xà trong tay áo lộ ra tiến vào túi áo trong không dám ra, không bao lâu, hướng đông con sông, mặt sông hở ra, sóng nước lật ra bên bờ, đem mấy chiếc thuyền nhỏ cập bến đều lật tung lật úp.

Âm thanh sóng nước ào ào cuồn cuộn, từ đằng xa sông phi tốc bơi lại, rẽ nước đi tới Lục Lương Sinh, Đạo Nhân cóc. Sau khi cách xa hơn mười bước mới dừng lại, hình thành vòng xoáy, khoảnh khắc, sóng nước đen kịt cuốn phía dưới, sáng lên màu sắc đỏ tươi.

- Là ai gọi ta...

Lời nói này là lấy pháp lực phát ra, thường nhân không cách nào nghe thấy, chỉ có thể cảm thụ được uy hiếp kịch liệt.

Sóng nước rung chuyển, thanh âm kia trầm trầm, hình như rốt cục thấy được thân hình ngắn nhỏ của một con cóc cõng Hồ Lô trên bờ sông.

- Con cóc... Ha ha..... Tử Tinh Đạo Nhân, đã lâu không gặp, tu vi ngươi đâu?

Đạo Nhân cóc sững sờ, lúc này mới nhớ tới chính mình đã không phải Yêu Vương lúc trước.

Một đạo sóng nước bỗng nhiên nhấc lên, bọt nước bên trong tựa như một cái đuôi cá chợt lóe lên, sóng nước đánh tới bờ sông, cuốn về phía Đạo Nhân cóc.

- Sư phụ, lui ra phía sau!

Lục Lương Sinh đang muốn thi pháp đem sóng nước ép ra, Đạo Nhân cóc đột nhiên vung mở màng cóc để hắn đừng nhúc nhích, nhưng sóng xung kích trên bờ sông, kích thích bọt nước thình thịch rơi phía dưới.

- Tu vi?

Thân hình Đạo Nhân cóc ướt sũng, phun ra một ngụm nước sông.

- Lão phu đã phản phác quy chân, xem thường nước sông ngươi đánh tới, xem xem, tránh cũng không tránh!

Đáy sông, đôi mắt đỏ tươi như đèn lồng chớp chớp, thận trọng nhìn chằm chằm gợn nước lưu động bên ngoài.

- Thật?

Đạo Nhân cóc run ống tay áo lên, đem Hồ Lô trên lưng thả đi bên cạnh thân thể, mắt cóc lộ ra hàn quang.

- Vậy ngươi thử một chút, lão phu vẫn là Tử Tinh Đạo Nhân lúc trước! Chỉ là tên thủ hạ bại tướng ngươi, những năm này tu luyện không thành, chỉ trốn trốn tránh tránh, chạy đến nơi đây thầm thi pháp ăn Nguyên Dương người?

- Ta không phải bại tướng dưới tay ngươi!!

Đột nhiên gầm lên giận dữ, chấn nước sông cuồn cuộn, không ít phòng ốc đen kịt ở thị trấn nơi xa nhao nhao sáng lên ánh đèn, nghe được âm thanh giống như sét đánh này vội mở cửa sổ, thò đầu ra, con chó trong nhà mấy hộ dân có thái độ khác thường, từng con cụp đuôi, nghẹn ngào đi vào ổ chó không dám chạy ra.

Trong sông tiếng nước cuồn cuộn, theo âm thanh đẩy ra vang vọng, mặt nước đột nhiên phá vỡ, bọt nước tóe lên mấy trượng, lân phiến trắng bóng lấp lóe, một thân ảnh to lớn mở cái miệng rộng bỗng nhiên nhào về phía bờ sông.

Bên bờ, Lục Lương Sinh giơ tay lên thi pháp, Đạo Nhân cóc đứng ở phía trước nhìn qua cự ảnh, bỗng nhiên, yêu lực tràn ra, thân thể không động, thân thể trong nháy mắt bành trướng vô số lần, hóa thành một đại cóc to lớn, mở ra miệng cóc, tràn đầy răng nhọn tinh mịn.

Cô —— ộp ——






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch