Đạo Nhân nhanh chóng lui lại một bước, kéo duỗi tơ hồng vừa gảy, tia màu đen dọc theo cái trán thi thể lan tràn qua dây đỏ, thi thể cứng ngắc tạo chỗ không nhúc nhích.
- Xong rồi.
Tôn Nghênh Tiên đem dây thừng màu đen cuốn một cái, rút ra phù lục trùm lên, cứ như vậy nhóm lửa đốt đi.
Đem cỗ thi thể kia đẩy ngã trên mặt đất, tung người một cái vọt lên đạp vào nóc phòng bên cạnh, giẫm lên mảnh ngói ào ào ào đi tới ngõ nhỏ, dưới chân đạp tường viện một cái, nhẹ nhàng hạ xuống đến trong viện, vỗ vỗ đạo bào đi vào trong phòng, hướng thư sinh bên kia chớp chớp mắt, dựng lên một ngón tai cái.
Không lâu sau, ăn xong cơm tối, bên ngoài vang lên một trận gọi, lão đầu đi ra ngoài xem, sau đó lắc đầu tiến vào, đại khái là nữ thi đã bị phát hiện rồi.
Nghĩ đến còn có hai vị khách nhân ở trong nhà, cũng không nói nhiều cái gì, để tránh hù dọa hai người, liền ôm đệm chăn ra hai giường đi lên lầu các.
- Thê nhi trong nhà đã qua đời, trên lầu cũng đã lâu không người ở, hai vị cũng không nên ghét bỏ.
- Không chê, hai người bọn ta dã ngoại hoang vu cũng thường ở qua.
- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.
Có thể ở một mình quá lâu, không có người bầu bạn nên bị kiềm chế, lão đầu một bên phủ lên giường, một bên cùng Lục Lương Sinh, Đạo Nhân nói liên miên lải nhải rất nhiều, hàn huyên một hồi, lão đầu lúc này mới nâng ngọn đèn đi rửa mặt chuẩn bị ngủ.
Hô.....
Gió đêm thổi lất phất, bên ngoài đường đi còn có chút ít tiếng người, song cửa bên ngoài cành cây nhẹ lay động phất lên trên cửa sổ giấy, Đạo Nhân đi đến, ngã xuống giường, che lại chăn mền chốc lát đã ngủ, âm thanh nói mê ngẫu nhiên vang lên.
"Tĩnh Thu..... Tiểu Tiêm..... Hắc hắc...."
Lục Lương Sinh liếc hắn một cái, lắc đầu, ống tay áo phất qua, hiện ra một chén trà xanh dâng lên ấm áp, cầm qua hai quyển « Sơn Hải Đồ Chí » dưa theo ánh nến ngồi ở phía dưới song cửa tinh tế lật xem một trận, không lâu, vẫn lấy ra « Chí Đức » ân sư chú giải nhẹ đọc thành tiếng
"Tu thân trước chính kỳ đức... Người có đức này tất có đất, có đất tất có tài, có tài thì hữu dụng, đức là cơ sở, mà người có đức, nói thiện làm thiện....."
Trà xanh bốc khói nghi ngút, tiếng đọc sách trong sáng truyền ra song cửa, phía dưới đường tắt, một đầu hắc ảnh nhỏ bé uốn lượn leo lên, vảy mịn co rút lại trên thân cây, dọc theo ngọn cây lay động hiện ra nơi có ánh đèn sáng bên song cửa.
Hí ~~~
Tê tê ——
Âm thanh rắn hí lên, Lục Lương Sinh ngẩng mặt, một đầu Tiểu Thanh Xà cuộn trên cửa sổ, nhìn thấy thư sinh chú ý tới mình, cái đuôi lại lắc tới lắc lui.
- Lại theo tới nơi này, là đi cầu duyên? Cũng được, vậy ngươi ở ngay song cửa yên tĩnh nghe đi.
Ánh nến sáng tỏ, tiểu xà yên tĩnh cuộn tròn ở một bên nghe tiếng nói trong veo của thư sinh, đầu lưỡi rắn phun ra nuốt vào.
Gâu gâu gâu ——
Tiểu trấn yên tĩnh, ngẫu nhiên vang lên vài tiếng chó sủa, có song cửa lầu các còn đèn đuốc phát sáng, Đạo Nhân một chân khoác lên giường, một chân buông xuống trên mặt đất, chăn mền che một góc miệng chảy nước miếng, trong cửa nhỏ, con cóc che kín chăn nghiêng người sang nằm thẳng, giống như cảm nhận được hơi ngứa, gãi gãi cái bụng tròn trịa, chép miệng hai cái, sau đó tiếp tục vang lên tiếng ngáy.
Dưới ánh nến, Lục Lương Sinh lật qua một trang sách, thanh âm trong veo mà hữu lực, lúc này đêm đã khuya, lại không có bao nhiêu buồn ngủ, trong lòng nghĩ tới sự tình Kỳ Hỏa giáo, hai người Yến, Tả có phải đã đi đến bên kia chờ hay không, đọc sách thánh hiền, thuận đường đè ép một chút bực bội, uẩn dưỡng tinh thần.
Tê tê ~~
Tiểu xà trên cửa sổ cuộn tròn hí lên, bỗng nhiên trượt xuống song cửa, thân hình tinh tế theo mép giường đi tới dưới ngọn đèn bên bàn đọc sách, nâng lên nửa thân thể cao cao, giống như đang nói chuyện với Lục Lương Sinh, chỉ là nói cái gì, không khỏi làm cho người muốn cười.
- Ngươi muốn nói cái gì, ta cũng không biết.
Để quyển sách xuống, Lục Lương Sinh cười, đầu ngón tay khiêu cằm dưới Tiểu Thanh Xà.
- Bất quá ngươi quả thật Thông Linh, có linh thức rồi chứ?
Tiểu Thanh Xà khẽ động dựng thẳng lên một nửa thân dài, cái đầu thỉnh thoảng lệch đi về hướng đông bắc, phát ra thanh âm một ngắn hai hí dài, thấy thư sinh vẫn bộ dáng không hiểu như cũ, giống như cuống lên, theo đầu ngón tay duỗi đến uốn lượn bò lên trên mu bàn tay, làn da ấm áp chỉ cảm thấy từng tia từng tia ý lạnh lan tràn.
Hí ~ tê tê ~~
Phun lưỡi rắn, hí lên vài tiếng, lúc này trong phòng có gió thổi tới, trước kệ sách khói đen cuốn một cái, Tiểu Thanh Xà sợ đến run rẩy, lập tức quay người lại, kéo lấy cái đuôi, nhanh như chớp tiến vào ống tay áo Lục Lương Sinh, lộ ra cái đầu nhỏ liếc trộm.
Khói đen dày đặc bay qua, ngưng ra một đạo hình dáng nữ tử, dáng người có lồi có lõm, giẫm lên tấm ván gỗ két két két két nện bước bước nhỏ tới, chắp lấy tay, cúi người cười tủm tỉm làm nét mặt thăm dò, nhìn xem Tiểu Thanh Xà giấu ở ống tay áo đang liếc trộm.
- Lão yêu, lão yêu, ta biết đầu tiểu xà này nó nói cái gì á.
- Ngươi biết?
- Ừm!
Thụ Yêu dựa vào bàn vuông ngồi xổm xuống, cái cằm chống trên mặt bàn, nhìn Tiểu Thanh Xà bên trong ống tay áo.
- Ngươi mới vừa rồi không phải đang nói phía đông bắc có nguy hiểm, để chúng ta đừng đi đó chứ?
Bên trong ống tay áo Thư sinh, Tiểu Thanh Xà dao động ra một chút, phun lưỡi rắn nhẹ gật đầu, giống như gặp được "Người" có thể câu thông nói chuyện, hưng phấn bò ra, đổi tới đổi lui, lại là hí lên vài tiếng.
- Lão yêu, nó nói bên kia có đầu sông, nguyên lai là ở nơi đó tu hành, sau đó không biết từ nơi nào bơi lại một con cá lớn, chiếm lấy nơi đó, nó mới chạy trốn tới chỗ đầm nước chúng ta đi ngang qua...
Thụ Yêu nhìn chằm chằm động tác Tiểu Thanh Xà nghiêng trái nghiêng phải, cùng lưỡi rắn kêu tê tê, đem hiểu biết của chính mình nói cho Lục Lương Sinh nghe.
- A..... Dường như còn biết pháp thuật, người chết trong trấn này có quan hệ với đầu cá lớn kia.
Đầu ngón tay Lục Lương Sinh điểm nhẹ lên mặt bàn, biết rõ có yêu ngược lại dễ làm, chính là không biết đạo hạnh tu vi bao sâu, trước đó Đạo Nhân có đạo thuật suy tính nơi này, âm khí yêu khí đều không có.... Sợ là yêu nghiệt này đang ẩn nấp yêu khí.