Trong bảy người, hán tử to con nhìn hai bên một chút, thấy không có ai dám đứng ra nói chuyện mới cười hì hì đi lên trước:
- Đương gia, tiểu nhân vốn định đi thanh lâu đùa nghịch một chút, bất quá... Đương gia, ngươi xem đây là cái gì.
Giữa hai tay, vỏ kiếm hắc sa, một thanh trường kiếm hồng ngọc được đưa tới, đầu kiếm khắc hoa văn tinh tế, mơ hồ có thể thấy đường cong mạ vàng, chỉ nhìn một chút, Giang Lập Anh đã nhận ra đây không phải là vật tầm thường.
Một tay cầm chuôi kiếm vào trong tay, lúc nắm vào chuôi kiếm đột nhiên dừng lại, con mắt nghiêng qua nhìn lại đại sảnh.
"Nếu như dâng kiếm lên, nói không chừng chuyện ta nhập giáo có thể xử lý ổn thỏa."
Xoay chuyển ánh mắt, tới gần trước mặt bảy người, đè thấp tiếng nói.
- Kiếm này từ đâu đến?
- Đương gia, hôm nay chúng ta đang muốn đi thanh lâu, trên đường...
…
Kể vắn tắt mọi chuyện lại một lần, đèn lồng trong phủ chập chờn, ngẫu nhiên vang lên vài tiếng chó sủa, ngoài đường đi, sương mù xuôi theo đường đi tràn ngập trải rộng ra, gần gần xa xa, có âm thanh chuông đồng quanh quẩn giữa sương mù.
Một đầu lừa già lắc lư lông bờm phun ra khí khô, Lục Lương Sinh xếp bằng ngồi trên lưng lừa, chậm rãi đi qua phố dài, đột nhiên tung ra tay áo rộng, kiếm chỉ vung vẩy, giống như viết ra chữ viết trong không khí....
Trong phủ đệ, Giang Lập Anh ngắn gọn nghe xong bọn thủ hạ báo cáo, nói câu.
- Ngày mai có thưởng.
Vẫy lui bọn hắn, cầm trường kiếm trong tay nhanh chân quay lại trong sảnh, chắp tay lên.
- Hộ Pháp, mấy ngày trước ta ngẫu nhiên đoạt được một thanh Thần binh, hôm nay Hộ Pháp tới, vô cùng đúng lúc.
- Ha ha, Thần binh ở thế gian này đối với người tu đạo ta mà nói, đều là phàm...
Lời nói của Hộ Pháp râu ngắn cao gầy đột nhiên dừng lại, hốc mắt bỗng nhiên mở ra, đẩy thị nữa trong ngực qua một bên, đứng dậy nhìn trường kiếm Giang Lập Anh đang bưng đến, vô ý thức lui lại một bước.
- Trường kiếm này từ đâu tới?
Đúng lúc này, bảy người rời khỏi cửa phong đang nói chuyện chúc mừng lẫn nhau, một tên to con hiến kiếm trong đó chợt thấy trên người có chút ngứa, cọ xát ngực, cúi đầu kiểm tra lập tức khẽ ồ lên một tiếng.
- Ta khắc chữ này từ khi nào.
Sáu người trái phải nghiêng đầu nhìn lại bộ ngực hắn, cười lên ha hả:
- Chỉ sợ lúc uống say nên khắc loạn lên, không sao đâu, cũng chỉ giống người trên pháp trường chịu hình thôi, trên cổ cắm thêm tấm thẻ chém nữa là đúng bài rồi, ha ha ha!
Trong tiếng cười vang, thanh âm sáu người bỗng nhiên dừng lại, cũng cảm giác trên ngực ngứa ngáy, gãi vài cái lập tức giật y phục ra liền thấy ở giữa lồng ngực từ khi nào đã có một chữ "Chém" to lớn được viết từ mực. Không chỉ mỗi bảy người trong viện, một phần thủ vệ trong phủ cũng ngứa khó chịu, giật ra y phục, lồng ngực cũng hiện ra chữ chém.
- Xảy ra chuyện gì vậy?
- Cái chữ này từ đâu ra?
- Tẩy không được, đây không phải là do mực nước viết lên.
- Chẳng lẽ là Tiên pháp? Nhưng chúng ta đâu có trêu chọc thần tiêu đâu?
Lời nói vừa dứt, bỗng có một loại cảm giác bất an ở sau lưng vọt từ bàn chân thẳng tới cổ, vô ý thức ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời đêm.
Trong đại sảnh phủ đệ, Hộ Pháp cao gầy râu ngắn lui về phía sau hai bước, kéo dài khoảng cách với Giang Lập Anh, rống to.
- Đây là Pháp Kiếm, chính là pháp phí của người tu đạo, có người tìm tới cửa!
- A?
Giang Lập Anh trừng lớn mắt mới phát ra một ngữ điệu ngắn ngủi, trường kiếm trong tay đột nhiên bắn ra một đoạn.
Keng ——
Thân kiếm ra khỏi vỏ, hoa văn cổ xưa khắc trên thân kiếm dao động, hưu một tiếng vạch ra một đạo hắc ảnh phóng ra ngoài, treo trên không trung giữa đình viện, trong chốc lát thân kiếm sáng lên pháp quang lam nhạt, tràn ngập vào tất cả tầm mắt mọi người. Thân kiếm mây bay lộ ra trăng lạnh, một đạo âm thanh uy nghiêm vang vọng.
- Giang hồ trộm cướp dựa vào Kỳ Hỏa giáo hành chuyện yêu ma, coi là nhân ma, thay mặt quan phủ ——
Ngoài viện, âm thanh chuông đồng im bặt, Lục Lương Sinh ngồi xếp bằng trên lưng lừa hạ xuống một bút cuối cùng, một chữ chém đã thành hình trong không khí tỏa ra ánh sáng. Tiếng nói từ giữa môi mỏng thản nhiên phát ra, cùng lúc đó Nguyệt Lung treo cao trong viện cũng hạ xuống lời nói giống như vậy.
- —— Trảm!!!
Đám người trong viện ngốc trệ đứng nguyên tại chỗ nhìn Pháp Kiếm lơ lửng giữa không trung, lông tơ Hộ Pháp kia đều dựng thẳng đứng lên, nghe được pháp âm "Chém" hạ xuống, ngự ra pháp thuật bay thẳng ra nóc phòng.
Ngay lúc mảnh ngói bị phá vỡ, Pháp Kiếm treo cao ngay trong tầm mắt hắn ầm rơi xuống trong viện, sau một khắc, kiếm khí đầy mắt, từng làn gợn sóng kiếm khí mà mắt trần có thể nhìn thấy được điên cuồng tỏa ra bốn phía, bảy người ở gần pháp kiếm, huyết nhục bị xé rách rơi đầy đất, có vài miếng thịt nát bắn vào mái hiên, cột nhà, sau đó mới rơi xuống mặt đất.
Giang Lập Anh xuất ra nội lực bàng bạc chống cự, vừa mới chạm vào kiếm khí bổ tới đã phốc nhẹ một tiếng, một giây sau bị xé thành hai nửa ngay trước mặt thị nữ, kéo theo tạng khí xanh xanh đỏ đỏ bay ra ngoài.
Mấy hơi sau đó, trong phủ đệ còn có thể động chỉ có một vài nha hoàn người hầu, sợ đến mức khóc sướt mướt run rẩy đứng lên chạy ra khỏi cửa phòng, bên ngoài tất cả đều là máu người cùng thịt người vỡ vụn một chỗ, người trên thân có chữ "Chém" đều không tìm ra một bộ phận hoàn chỉnh.
Thanh trường kiếm cắm ở trong viện kia chẳng biết từ lúc nào đã không thấy, chỉ có một sợi bụi mù mịt bay vào trong bóng đêm. Bầu trời đêm, trăng sao rậm rạp, Hộ Pháp chạy ra ngoài viện kia, giẫm lên nóc phòng chạy vội nhảy vọt ra, nhìn lại tường thành ở xa, dưới chân vừa dùng lực nhảy cao tới bầu trời.
Trên tường thành, binh lính tuần tra mơ hồ nghe được tiếng áo dài bay trong gió, giương mắt lên nhìn liền thấy bóng người như Tiên Nhân bay qua trăng lạnh sáng rõ đi ra ngoài thành.
- Đó là một người?
- Chỉ sợ là thế ngoại cao nhân...
- Chúng ta thậm chí có may mắn nhìn thấy, nhất định phải đi đốt một nén nhang mới được.
Sau một khắc, bầu trời đêm trên đỉnh đầu có tiếng vèo qua, ngay trong tầm mắt binh lính trên thành đuổi theo "Tiên Nhân" mà bọn họ gọi.
- Cái kia nhất định là binh khí Tiên gia của Tiên Nhân!
Trong nháy mắt khi có người nói một câu, "Tiên Nhân" phốc một tiếng bị đâm xuyên qua.
- A!
Tiếng kêu thảm vang lên, giống như chim tước bị bắn trúng, trong ánh trăng thẳng tắp rớt xuống.